trên người cũng bắt đầu nhói lên, nhưng nỗi đau thể xác làm sao bằng nỗi đau tinh thần được. Cùng ở một bệnh
viện mà lúc em hôn mê, đối mặt với Tử Thần thì tôi chỉ có thể đứng nhìn
mà ko thể ôm ấp vỗ về, chăm sóc cho em. Tôi thầm trách ông trời tại sao
lại đối xử với tôi như thế? Ông lấy đi hết tuổi thơ của tôi, lấy đi cả
gia đình.......giờ còn sai Tử Thần cướp đi người tôi yêu. Rồi, ông đã để em sống, dù hận đến mấy nhưng tôi vẫn biết ơn ân huệ đó. Em quên tất cả nhưng tôi lại ko hề quên.
Cuộc sống hiện tại cũng ko làm khó
tôi bao nhiêu, vì tôi được gặp lại em. Tôi ko cần phải ấp ủ nỗi nhớ
thương vào trong file hình ảnh của em trong điện thoại nữa. Tôi có thể
gặp và nói chuyện với em bất cứ lúc nào. Em đã quên tôi cùng với bao kỉ
niệm ở vùng biển Macdan, vậy thì tôi cũng sẽ cố gắng chôn vùi Bảo Trân
vào quá khứ với những ký ức êm đẹp ấy. Tôi sẽ bắt đầu lại......với cô
gái mang cái tên đẹp như chủ nó – Hoàng Hạ Quyên. Tôi sẵn sàng đối mặt
với Nguyễn Hải Thanh. Ko phải tôi chỉ muốn giành lấy em, mà còn muốn em
luôn hạnh phúc. Đặng Thanh Nguyên hay là Nguyễn Hải Thanh, thời gian sẽ
giúp em hiểu rõ. Dù em chọn ai thì tôi vẫn sẽ mỉm cười mà ủng hộ!
Yêu một người ko nhất thiết phải có người ấy bên cạnh mình, chỉ cần
người lấy luôn tươi cười và hạnh phúc.........anh nói đúng ko, Bảo
Trân?......... Xin lỗi, anh phải quên em đi, tuy em vẫn đang tồn tại
trước mặt anh và tính cách có thay đổi một chút :). Em là quá
khứ......còn Hạ Quyên, có lẽ.....mới là hiện tại..... và cũng có
thể....... chính là tương lai của anh!
Reng! Reng! Reng!
-Oáp.....đến giờ nghỉ trưa rồi àk?
Hạ Quyên ngáp dài một cái rồi thò tay vào túi xách lấy điện thoại ra
xem đồng hồ. Đúng rồi, đã đến giờ nghỉ trưa, nên đi kiếm cái gì đó lót
bụng đã. Dư âm của giấc ngủ khi nãy vẫn đang cố gắng quyến rũ đôi mắt
cô, nhưng nó lại ko thể nào chiến thắng cái bụng đang réo ầm ầm được.
Thu xếp tập vở bỏ vào túi gọn gàng, Hạ Quyên lờ đờ đi ra khỏi lớp, thẳng tiến xuống canteen.
*Canteen:
Oa......đây đúng là thiên đường! :X
Giờ Hạ Quyên mới biết canteen của trường đại học Banwa ko khác gì một
nhà hàng buffet 5 sao. Chiếc bàn dài ko biết bao nhiêu mét đựng biết bao nhiêu là món ngon, trông mà phát thèm. Những bộ bàn ghế gỗ sang trọng
bắt mắt được bố trí ko quá cầu kì. Cô háo hức đi nhanh lại quầy thu ngân để lấy mâm đựng đồ ăn. Mỗi cái mâm đều được thiết kế khá tinh xảo với
kích thước vừa đủ, đa hình dạng. Thức ăn cũng rất phong phú và đẹp mắt.
Ko hổ danh là ngôi trường hiện đại danh tiếng bậc nhất cả nước.
Sau khi ước lượng đủ số calo mình sẽ thu nạp, Hạ Quyên liếm mép và đến
gần cái bàn đầy ắp đồ ăn thức uống. Thật tình cô muốn cái bụng của mình
ko có đáy quá.....món nào nhìn cũng cực hấp dẫn.
-Bé yêu!
Một bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên vai Hạ Quyên. Giọng nói này, và 2 chữ “bé yêu” ấy, chỉ duy nhất một người mà thôi.
-Hải Thanh!
Cô quay lại cười tươi, đúng là anh! Anh dịu dàng nói, một tay lau mồ hôi trên trán:
-Em chạy nhanh thật, đến anh cũng chẳng đuổi kịp. ^^
-Hi, em đói mà.
-Em lúc nào mà ko đói, đưa đây anh lấy cho, lại kiếm chỗ ngồi trước đi!
-Vâng! Nhanh nha anh, em đói lắm rồi.
Hải Thanh nháy mắt với Hạ Quyên một cái làm 2 má cô ửng hồng lên, đáng
yêu khó tả. Cô nhí nhảnh nhảy chân sáo đi tìm chỗ ngồi, chợt......
“Bịch”
-Ui....đau......
Hiện tại Hạ Quyên đang nằm sõng xoài trên nền nhà. Cô bị ngã, nói đúng
hơn là bị gạt chân. Xung quanh phát ra một số giọng cười chế nhạo, mỉa
mai. Có mấy cô bạn cùng lớp chạy lại định đỡ Hạ Quyên lên nhưng cô đã từ từ gượng dậy. Phủi phủi ít bụi đang dính trên người, mặt Hạ Quyên đanh
lại, đôi mắt lạnh lùng nhìn lướt khắp nơi trong canteen. Tất cả đều im
thin thít ko phát ra một tiếng động nào nữa. Mắt cô dừng lại ngay cái
bàn hướng Tây cách mình 2 – 3m, nơi một cô gái với mái tóc màu cà phê
đang ăn ngon lành phần ăn của mình, kế bên là..... Bảo Kim Thư. Môi cô
ta khẽ nhếch lên cười khẩy.
-Hạ Quyên, bạn ko sao chứ? – Một cô bạn hỏi.
-Ừm, tôi ko sao!
Lấy lại dáng vẻ thường ngày rất nhanh, Hạ Quyên cảm ơn rồi lặng lẽ đi
về một cái bàn trống. Các sinh viên khác cũng tiếp tục làm việc riêng
của mình.
-Hạ Quyên, em ko sao chứ? Anh mới nghe mấy người bạn nói em bị ngã!
Hải Thanh tất tả chạy đến, đặt hai phần ăn xuống bàn, loay hoay, lo
lắng kiểm tra xem Hạ Quyên có bị thương tích gì ko. Cô đẩy nhẹ tay anh
ra, cười mỉm chi:
-Em ko sao, chạy nhảy ko nhìn đường thôi. :P
-Hậu đậu quá! :-
-Anh cứ như ông cụ non, em đã bảo ko sao mà. Hỏi nữa em ăn luôn phần của anh bây giờ.
Hải Thanh im lặng, lắc đầu chịu thua. Anh đưa muỗng, đũa cho Hạ Quyên
rồi mới bắt đầu ăn. Hai người kể chuyện trên lớp cho nhau nghe, Hạ Quyên bị Hải Thanh cốc đầu một cái vì tội ko lo học mà lại ngủ trong lớp.
Hình ảnh này thật khiến mọi người xung quanh ko khỏi ghen tị. Nhưng có
một kẻ, ko những ghen tị, mà còn hận đến tận xương tủy.
*Bàn ăn của Bảo Kim Thư:
-Làm tốt đấy Lan Du!
Kim Thư nhấp một ngụm nước, ánh mắt sắc sảo nhìn Lan Du – cô gái có mái
