Disneyland 1972 Love the old s
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328105

Bình chọn: 10.00/10/810 lượt.

g lại rất đáng yêu. Đó là nhận xét của Nguyên về

Trân. Hơn một tháng qua mà có biết bao nhiêu chuyện, biết bao bất ngờ.

Lắm lúc đùa giỡn, cãi nhau với Trân mà lòng Nguyên lại thấy vui lạ. Cậu

ko hiểu sao lúc sáng cậu lại cảm thấy sự khó chịu len lỏi vào người khi

nghe Trân nói đi ra ngoài với Dương, còn giấu diếm gì đó nữa chứ. Nguyên nheo mắt lại suy nghĩ, thôi thì quan tâm làm gì cho nặng óc, hôm nay

phải quậy phá chứ nhỉ? Dòng suy nghĩ hiện ra trong cái đầu tinh ranh của Nguyên, cậu đứng dậy vươn vai hít lấy một bụng ko khí trong lành của

biển. Đứng nhìn phong cảnh xinh đẹp khó cưỡng trước mặt thêm ít lâu nữa, Nguyên quay đầu bước xuống khỏi ngọn núi, dự định sẽ đi lên phố “nghịch ngợm” một tí.

*9:30 a.m:

Vào thành phố, Dương đưa Trân vào một quán ăn nổi

tiếng để ăn sáng. Muốn thực hiện mọi thứ thật hoàn hảo thì cần phải nạp

nhiều calo. Trân gọi một tô mì thập cẩm với ly đá chanh, Dương thì vẫn

trung thành với ly café, anh chỉ ăn một ít bánh sandwich cá hồi. Xong

xuôi, Dương lái xe chở Trân đến Hana Plaza. Cô phấn khích như một đứa

trẻ được cho kẹo vậy. Đây là lần thứ 2 Trân đến cái trung tâm to lớn

này. Dương đi gửi xe rồi ân cần dẫn Trân vào trong. Lượn khắp các tầng

hàng, họ đã mua được những thức cần thiết cho kế hoạch bất ngờ vào chiều nay, chỉ còn thức ăn nữa thôi.

-Anh ta thích ăn gì nhỉ? Dương, anh biết ko?

-Nguyên nó dễ lắm em, cái gì ngon là ăn tuốt! – Dương cầm bịch chả giò hải sản đặt vào giỏ.

-Hihi, hình như là còn thiếu cái gì đó. A đúng rồi, bánh kem! Suýt nữa là quên mất, mình đi mua bánh kem đi anh!

-Được rồi, giống trẻ con quá đi – Dương cười, xoa đầu Trân.

-Còn nơi tổ chức thì sao anh? Ở nhà có vẻ chật chội, em muốn mình làm ở một nơi nào đó đẹp thật đẹp cơ! – Trân chớp chớp mắt.

-Hì, nhà nó ngay biển luôn, còn muốn gì nữa!

-Ơ, nhưng ko thoải mái, em ko thích!

-Được rồi, anh biết một nơi tuyệt lắm, em sẽ ngạc nhiên đấy! Nhưng giờ

chưa cho em biết được, lát nữa nhé! – Dương nháy mắt với Trân.

Trân cười, ko đáp lại. Cô đang lo về món quà sinh nhật mà Dương vừa mới

“tư vấn” cho cô. Ko biết Nguyên có thích nó ko nhỉ? Dương chỉ bảo là cậu sẽ vô cùng bất ngờ mà thôi. Hai người đi dạo quanh trung tâm thêm cả

tiếng nữa thì bỗng Dương dừng lại, quay ra đằng sau hỏi Trân:

-Em có muốn lên sân thượng ăn bánh kếp ko?

-Bánh kếp? Là gì vậy anh? – Trân tròn mắt nhìn anh.

-Rồi em sẽ biết thôi, nó ngon lắm đấy, đó là món khoái khẩu của anh và thằng Nguyên!

-Thế àk? Vậy em cũng muốn, đi ăn đi anh!

Trân háo hức trả lời. Dương gật đầu rồi kéo Trân đi về phía thang máy.

Sân thượng của Hana Plaza là một nơi vô cùng rộng và thoáng mát. Trên

đó có một quán cafe tên là Winter Coffee. Quán đẹp lắm, được trang trí

những chùm bong bóng đầy đủ hình dạng, những cây kẹo lạ mắt đặt đầy trên giá. Có lẽ là buổi sáng nên quán cafe này khá vắng vẻ. Dương và Trân

ngồi xuống một cái bàn gần giữa quán. Một anh phục vụ mặc comple lịch sự cầm menu đến, nhã nhặn hỏi:

-Thưa quý khách dùng gì?

Dương cầm lấy cái menu, xem lướt qua một lần rồi anh đưa menu cho Trân:

-Bảo Trân, em muốn dùng gì thì gọi – Dương quay qua với người phục vụ - Cho tôi một ly cappuccino và bánh kếp mật ong!

Anh chàng phục vụ nhanh tay lấy bút ghi chép lại, rồi nhìn sang Trân.

Trân đang phân vân giữa một “rừng” đồ ăn thức uống. Vài giây suy nghĩ,

Trân nói:

-Cho tôi một bánh kếp dâu với ly trà sữa hạt thủy tinh sôcôla!

Ghi chép xong, anh phục vụ cầm menu lên:

-Xin quý khách đợi một lát!

Gần 10 phút sau, 2 phần bánh kếp, ly cafe và trà sữa cũng được mang ra. Mỗi phần bánh có 5 lát bánh thơm nồng, mùi béo ngậy. Trân uống một ngụm trà sữa, vị ngọt dần tan ra trong miệng làm Trân thích thú. Ko ngờ là

ngon đến vậy!

-Ngon ko pé?

-Ngon lắm anh, hìhì!

-Nếu em thích thì cứ kêu thêm! Đừng ngại! – Dương chống tay lên bàn nhâm nhi ly cafe.

-Thôi, em no rồi!

Trân đặt cây nĩa và dao xuống nói. Dương cũng để ly cafe lên bàn, gọi

tính tiền. Người phục vụ lúc nãy cầm tờ hóa đơn đến cho anh. Dương lấy

trong bóp ra tờ 500000, còn bảo khỏi thối. Trân nhìn vào bóp anh, nhiều

tờ có màu giống cái tờ anh vừa trả lắm, Trân thắc mắc là làm bác sĩ giàu đến vậy sao?

-Trân àk, mình đi thôi!

-À, dạ! Hìhì.

Dương đi vào tầng hầm B1 để lấy xe, Trân đứng bên ngoài chờ anh. Kế

hoạch đã được bàn bạc kĩ lưỡng. Cô cười khúc khích nghĩ đến viễn cảnh

Nguyên sẽ bất ngờ đến…..vỡ tim.

-Bé, lên xe! Anh đưa em đến nơi này!

Dương nói vọng ra từ chiếc xe hơi phá cách. Trân ậm ừ rồi bước nhanh

lên xe. Dương nhấn ga phóng đi, chẳng mấy chốc chiếc xe của anh đã hòa

mình vào con đường người đông đúc.

Trong lúc đó, Thanh Nguyên nhà ta đang vui đùa với một lũ nhóc ở……nhà banh tại công viên giải trí. (=.=”)

-Trân! Em đánh nhẹ thôi, hư bột hết bây giờ! – Dương hét lên khi thấy Trân đang đánh tan bột ra một cách…..vô cùng bạo lực.

-Hic….em đập trứng gì mà nát bấy ra thế này!?

-Á! Anh ơi, ghê quá! Con cá này nó cứ nhảy lên nhảy xuống kìa!

-Bắt nó lại, nó là một “nhân vật quan trọng” cho chiều nay đấy!

-CO