.”
Cố Học Văn nhìn thấy tấm ảnh. Đó tuyệt đối là do cao thủ gây nên, một phát bắn chết một mạng. Kỹ thuật bắn súng vô cùng chuẩn.
“Long đường trong tháng rồi vừa cùng với ông trùm súng ống của bên
Nga tiến hành một giao dịch. Thu lợi trên trăm triệu. Sòng bạc ngầm của
bọn họ thu nhập mỗi ngày cả đấu vàng, còn chưa nói họ còn nắm trong tay
các giao dịch chợ đen của nước Mỹ. Nước Mỹ là đại bản doanh của bọn họ,
nếu ta ra tay, thì chứng tỏ ta tuyên chiến với Long đường. Em biết hậu
quả của việc này đúng không?”
Từ hai tháng trước, anh vừa mới quấy rối việc mua bán của Long đường
với người Đức. Cho nên Long đường mới quay sang giao dịch với người Nga.
Anh không rõ thân phận của Hiên Viên Diêu. Tuy rằng anh có cho người ở bên cạnh Hiên Viên Diêu, chẳng qua bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp để ngã bài.
Anh không sợ Long đường, nhưng không có nghĩa là muốn trực tiếp chống lại. Như vậy anh cũng tổn thất không nhỏ. Càng có thể khiến cho Hiên
Viên Diêu chú ý. Có lẽ anh ngay từ đầu không có dự tính đem mục tiêu đặt ở trên người mình, cứ như vậy thật không chắc chắn.
“Chẳng lẽ em phải nhìn anh ta nghĩ cách tấn công Tả Phán Tình?” Cố
Học Văn hừ lạnh: “Lúc trước anh bảo em gia nhập, cũng không nói thực lực của anh chỉ tới đây, vô dụng như vậy.”
Cố Học Võ không bởi vì lời nói của anh mà tức giận, đóng màn hình
lại, đứng lên nhìn chằm chằm Cố Học Văn: “Được thôi. Bây giờ em xuất
ngoại, đưa người em phải cứu về, sau đó để Long đường biết người phía
sau mà họ đang muốn tìm là anh. Rồi cùng chúng ta tuyên chiến.”
Khuôn mặt anh vẫn luôn lạnh lùng, vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nhìn
Cố Học Văn, vẻ mạnh mẽ trên mặt anh đã giảm vài phần: “Bây giờ phải làm
sao?”
“Long đường tháng sau sẽ có một giao dịch. Giao dịch này anh đã cho
người theo dõi. Nếu không có gì bất trắc, người thắng cuối cùng là anh.
Anh sẽ cho người động tay chân một chút. Cho họ chút chướng ngại vật.
Đến lúc đó họ bận quá, tự nhiên không có thời gian đi quản chuyện của
một cô gái.”
Đúng không? Cố Học Văn hoài nghi Hiên Viên Diêu có thể vì nguyên nhân này mà buông tay, Cố Học Võ lại đi đến trước mặt vỗ vỗ vai anh.
“Em không cần lo lắng quá. Thế lực Long đường càng lúc càng lớn. Nghĩ muốn đối phó với họ không riêng gì chúng ta, còn có các tổ chức xã hội
đen, chính phủ Mỹ. Nhân viên FBI mỗi ngày đều như con chó nhìn chằm chằm vào Long đường. Long đường càng mạnh, kẻ thù lại càng nhiều. Đến lúc đó có lẽ không cần ta đối phó, người khác đã động thủ trước. Cho nên, em
nóng vội làm gì?”
Cố Học Văn thản nhiên gật đầu: “Trịnh Thất Muội đó. . . . . .”
“Chẳng qua là một cô gái. Em cho anh thời gian vài ngày, anh cho người đưa cô ta về.”
Cố Học Văn nhẹ nhàng thở ra: “Được.”
Cố Học Võ nhíu mày, mi tâm giương lên: “Thực ra anh nghĩ em có thể tự mình đi đưa cô gái kia về.”
“Anh biết rõ hiện tại thân phận của em không thể ra nước ngoài.” Cố
Học Văn xem thường anh một cái. Nếu có thể xuất ngoại, anh đã đi lâu
rồi, cần gì tìm Cố Học Võ.
“Em muốn xuất ngoại không đơn giản sao? Sau cuối tuần có một đợt diễn tập liên hợp. Có bốn quốc gia tham dự. Trung Quốc cũng tham gia.”
Câu nói kế tiếp không cần nói, anh tin tưởng Cố Học Văn đã hiểu được.
Cố Học Văn nhìn Cố Học Võ: “Anh bảo em viện cớ diễn tập đi đưa Trịnh Thất Muội về?”
“Không được sao?” Cố Học Võ vỗ vai anh: “Như vậy trực tiếp nhất, em
có lý do, hơn nữa anh có thể không cần chống lại Long đường.”
Anh cũng không sợ Long đường, nhưng mà định mưu rồi sau đó hành động. Có thể bảo tồn thực lực từ từ đối đầu với Hiên Viên Diêu, không phải
rất tốt sao?
Cố Học Văn trầm mặc, nghĩ tới lời của Tả Phán Tình nói với anh, Trịnh Thất Muội hai ngày nữa sẽ về, trước tiên anh có thể đợi hai ngày, nếu
Trịnh Thất Muội không về, anh sẽ đi Mỹ, cũng chỉ là diễn tập trao đổi?
Điều này thật ra có thể, bằng thực lực của anh, hoàn toàn không có vấn đề.
Trở về phòng, Tả Phán Tình đã ngủ, mới một buổi tối không có ngủ ngon mà đáy mắt đã có một vòng thâm đen, Cố Học Văn nhẹ nhàng thở ra, vô
cùng may mắn là hôm qua anh đến thành phố C, nói cách khác với cá tính
dễ kích động của Tả Phán Tình, rất có khả năng nhất thời suy nghĩ nôn
nóng liền đi Mỹ.
Anh cần suy nghĩ một chút, kế tiếp phải làm sao, lần trước không có
đưa được Trịnh Thất Muội về, lần này cũng không thể lại để cho Hiên Viên Diêu đắc ý.
Trịnh Thất Muội cảm giác ngủ thật lâu. Cảnh trong mơ hỗn loạn phức
tạp khiến cô ngủ không ngon. Mi tâm vẫn nhíu lại, cho dù là ở trong mơ
mà người vẫn run lẩy bẩy.
Thang Á Nam ngồi ở bên giường nhìn chằm chằm của cô một lúc lâu, mi
tâm chau lại gần như có thể bóp chết một con muỗi, nhìn người phụ nữ
trên giường không ngừng nói mê, líu ríu cực nhỏ, nghe không rõ cô đang
nói cái gì.
Vẻ mặt lạnh hơn vài phần, đứng lên định rời đi, Trịnh Thất Muội lại lúc này đột nhiên kêu lên.
“Đừng……”
Sau một tiếng thét kinh hãi cô mở mắt, ngồi bật dậy, tay ôm ngực, há miệng thở gấp.
Cảnh trong mơ thật đáng sợ, thật đáng sợ. Có máu này, có mấy người,
giống bóng đè quấy rầy suy nghĩ của cô, cô cảm giác mình gần như h