ông cần. Con tạm thời không nghĩ đến việc kết hôn.”
“Nhưng tuổi con cũng không còn nhỏ.” Uông Tú Nga thở dài: “Mẹ
cũng không phải thúc giục con, gia đình cô gái này thật sự tốt lắm,
hay là con thử đi gặp xem sao?”
“Không cần.” Cố Học Võ không có hứng thú, đem đồ đạc cất vào va li,
ngẩng đầu nhìn Uông Tú Nga: “Mẹ, con bận nhiều việc, chuyện này về
sau không cần sắp xếp cho con.”
“Nhưng mà cô Lý thật sự không tồi.” Uông Tú Nga nóng nảy, lấy ảnh
chụp Lý gia ra: “Đây, con xem, đây là ảnh của cô Lý. Xinh đẹp phải
không?”
Cố Học Võ căn bản không muốn xem, nâng tay lên đẩy ra, nhưng lúc
nhìn thấy người trong ảnh chụp kia thì sửng sốt một chút. Oánh Oánh?
Edit: Jade
Beta: Phong Vũ
Mái tóc dài, mềm mại rủ bên vai. Khóe ẩn hiện một nụ cười mỉm. Đó là Oánh Oánh?
Trong nháy mắt, Cố Học Võ rõ ràng cảm nhận được tim mình đập nhanh
vài phần. Lòng bàn tay bỗng nắm lại rồi nhanh chóng thả ra. Cảm xúc
trong mắt lúc này một tia dao động cũng không có. Lạnh nhạt nhìn tấm ảnh Uông Tú Nga đưa, nhẹ nhàng đẩy ra.
“Mẹ. Con thật sự không có thời gian.” Giọng nói Cố Học Võ lãnh đạm
đến mức ngay cả chính anh cũng ngạc nhiên: “Ngày mai con sẽ quay về
thành phố C.”
Người đó, không thể nào. Mỉm cười để làm cho mình bình tĩnh. Trong
lòng đã có chủ ý. Con gái của Lý gia? Vì sao trước đây anh chưa từng
nghe thấy?
“Học Võ?” Uông Tú Nga vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ mình đã nghĩ sai rồi? Thằng con mình không còn nghĩ đến cô gái ấy?
Cố Học Võ không lên tiếng, sắp xếp đồ đạc của mình, bình tĩnh nhìn Uông Tú Nga.
“Mẹ. Con còn có việc, con đi trước đây. Chiều cũng không về ăn cơm đâu.”
“Học Võ. . . . . .” Uông Tú Nga gọi con lại, muốn nói gì đó nhưng Cố Học Võ đã đi mất.
Uông Tú Nga nhíu mày, nhìn bóng dáng con mà thở dài. Biểu hiện này là gì đây? Chẳng lẽ nó cứ không kết hôn như vậy sao?
Không. Bà nhất định phải nghĩ cách khác. Trong lòng có sẵn chủ ý. Uông Tú Nga ra khỏi phòng Cố Học Võ.
Cố Học Võ đi khỏi phòng mình, đi tới cửa hành lang, lúc ra cửa, Cố Học Văn và Tả Phán Tình vừa lúc trở về.
“Anh.” Tả Phán Tình chào anh, hai người hình như vừa về, trên tay còn đang kéo hành lý.
“Ừ.” Cố Học Võ thản nhiên lên tiếng trả lời, Cố Học Văn gọi anh lại.
“Em có việc tìm anh.”
“Chuyện gì?”
“Anh đến thư phòng chờ em, em lập tức đến ngay.” Anh còn muốn đưa Tả Phán Tình trở về phòng.
“Anh có việc cứ đi đi.” Tả Phán Tình không rõ là chuyện gì, nhận lấy hành lý trên tay Cố Học Văn: “Em tự về phòng được rồi.”
“Em không mệt sao?” Cố Học Văn sợ cô bôn ba như vậy đã quá mệt: “Anh đưa em về phòng trước, rồi quay lại.”
“Được rồi mà.” Tả Phán Tình lui từng bước ra sau, chỉ là từ cửa chính đi về phòng, đọan đường khá xa, cô cũng không muốn về một mình ấy chứ?
Chưa kể còn nhiều hành lý nữa: “Em tự sắp xếp được, không sao đâu. Anh
đi đi.”
Cũng không sợ Cố Học Võ chê cười.
“Được rồi.” Cố Học Văn gật gật đầu, vỗ vai của cô: “Nếu em thấy mệt
thì cứ đi nằm nghỉ một lúc. Đến giờ cơm chiều anh sẽ gọi em.”
“Uhm.”
Tuy rằng từ ngày hôm qua Cố Học Văn đã dỗ dành cô nhưng Tả Phán Tình
vẫn rất lo lắng cho Trịnh Thất Muội. Cả buổi tối không ngủ ngon, trên
máy bay cũng không thể nào ngủ, thật đúng là có một chút mệt mỏi.
Thấy Tả Phán Tình trở về phòng, Cố Học Văn quay sang Cố Học Võ, không khó nhìn thấy chìa khóa xe trên tay anh: “Anh phải ra ngoài?”
“Có chút việc phải đi ra ngoài một lát.” Cố Học Võ thản nhiên gật
đầu, liếc mắt nhìn Cố Học Văn: “Đi thôi, trước tiên là nói về chuyện của em.”
Vào thư phòng, Cố Học Võ sắc mặt ngưng trọng nghe Cố Học Văn nói xong, vô cùng bình tĩnh mở miệng.
“Có chút khó khăn.”
“Là sao?” Cố Học Văn hơi nhướng mày: “Không thể đưa Trịnh Thất Muội về?”
“Có thể.”
Cố Học Võ gật đầu, mở máy tính của anh lên, tiến vào màn hình khởi
động, sau khi nhập mật mã, thản nhiên liếc nhìn Cố Học Văn một cái.
“Nước Mỹ là đại bản doanh của Long đường, em muốn anh qua bên đó cứu
người cũng không phải không được. Nhưng mà, phải anh ra mặt trực tiếp
chống lại Long đường, đây là việc mà anh vẫn luôn tránh.”
“Anh địch không lại Hiên Viên Diêu?”
“Cái này không phải là vấn đề địch lại hay không.” Cố Học Võ chờ kết
quả nhìn Cố Học Văn: “Em hẳn là biết, Long đường ở Mỹ đã có trên trăm
năm. Vì sao có thể liên tục lớn mạnh, là bởi vì chủ nhân của bọn họ vẫn
luôn phục vụ cho người Trung Quốc.”
“Trong khoảng thời gian dài, những việc mà bọn họ đã giúp bảo hộ người Trung Quốc tị nạn em không thể tưởng tượng được đâu.”
Đem màn hình máy tính chuyển sang phía Cố Học Văn, Cố Học Võ cho anh
xem: “Mỗi lần, lúc người Trung Quốc ở Mỹ cần trợ giúp, thì có người Long đường ra mặt trợ giúp bọn họ. Không chỉ có như thế, bọn họ còn phụ
trách giữ gìn trật tự khu vực của người Hoa. Địa vị trải qua trăm năm
tích lũy, đã khác với bình thường.”
Kích nhẹ con chuột hai cái, xuất hiện ra mấy tấm ảnh, anh kích vào
cho Cố Học Văn xem: “Ngay hôm trước. Có sáu người da đen chết ở trên tay Long đường. Bởi vì hôm đó là tết âm lịch, sáu người da đen này cướp
sạch một quán ăn Trung Quốc, giết chết năm người Trung Quốc