ịnh Thất Muội.
“Đến đây đi. Cô em châu Á. Cho cô em biết mùi vị mà đàn ông châu Á không thể cho cô em được đâu.”
Tay gã ta sắp đụng tới mặt mình, Trịnh Thất Muội sợ hãi, ngồi xổm
xuống, hét ầm lên. Một tên khác lại vào lúc này xác cổ áo cô lên, đưa
tay lên bịt miệng cô.
“Đến đây đi, bọn mày còn chờ gì nữa? Con mồi đã đưa đến tận miệng rồi.”
“Đúng vậy.” Tên da đen cũng đưa tay ra, bắt đầu xé quần áo Trịnh Thất Muội.
“Ô ô. Ô ô ——” miệng bị bịt kín, cô kêu không được, cảm giác áo khoác
mặc trên người bị một bàn tay đen thui nào đó kéo, tính cởi ra, lúc bàn
tay đó chạm vào, cô liền thấy buồn nôn không thôi.
Trong lòng quýnh lên, dùng sức cắn cái tay đang giữ mình kia.
“Shit.”
Gã kia bị đau, rang sức bỏ tay ra. Bàn tay nhấc lên muốn cho cô một
bạt tai. Nhưng lúc gần vung tới nơi thì bị người ta ngăn lại.
“A. . . . . .”
Tên nọ phát ra một tiếng thét như mổ kợn. Mấy bàn tay vốn chạm vào
Trịnh Thất Muội vào lúc này đều dừng lại, nhìn người đàn ông không biết
từ đâu xuất hiện này.
Trịnh Thất Muội trong một thoáng nhìn thấy Thang Á Nam đó quả thực không thể tin vào hai mắt mình. Anh ta sao lại ở đây?
Cô không thể phản ứng, cơ thể bất động một chỗ, mãi đến khi có người kéo cô lui ra sau, cô mới luống cuống la lên.
“Thang Á Nam, cứu tôi.”
Ngoài một tên đang khống chế Trịnh Thất Muội, năm tên còn lại đều vây về hướng Thang Á Nam, tên da đen vừa rồi bị anh ta bẻ tay lúc này đã
trốn được qua một bên, vẻ mặt có chút phẫn hận nhìn Thang Á Nam.
“Ê, thức thời thì mau biến đi, bằng không bọn tao sẽ không khách khí với mày.”
Thang Á Nam không hề động đậy, ánh mắt lạnh lùng quét về phía tên vừa rồi. Ánh mắt đó làm cho mấy tên da đen kia không tự giác rụt cổ, nhưng
cũng chỉ một chút.
“Dạy dỗ nó chút đi.”
Một tên mở miệng, năm tên còn lại cùng xông lên nhằm vào người Thang Á Nam mà ra đòn.
Trịnh Thất Muội lại bị hoảng hốt, nếu vừa rồi trong lòng cô còn hy
vọng Thang Á Nam tới cứu cô, thì lúc này thấy anh ta lấy một địch năm cô lại bắt đầu lo lắng.
Anh ta không sao chứ? Đánh thắng được chứ?
Có thể cứu cô chạy thoát được chứ?
Trong lòng thực hoảng hốt, không ngừng vặn vẹo người. Tên da đen ở phía sau càng giữ cô chặt hơn.
Mắt thấy nắm tay một tên sắp đấm vào mặt Thang Á Nam, Trịnh Thất Muội không chút nghĩ ngợi la to: “Thang Á Nam, anh cẩn thận một chút.”
Mọi chuyện sau đó, cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Động tác Thang Á Nam giống như là kỹ xảo điện ảnh vậy, năm tên da
đen, anh ta hoàn toàn không có xem vào mắt, chưa đến hai phút đã đánh
cho mấy tên kia rạp ra đất.
Cuối cùng ánh mắt nhìn về phía tên đang khống chế Trịnh Thất Muội: “Thả cô ấy ra.”
Tên da đen kia nhìn năm tên khác ngã sóng soài trên mặt đất rồi đột nhiên đưa tay lên bóp cổ Trịnh Thất Muội.
“Tránh ra. Bằng không tao giết nó.”
Trịnh Thất Muội chỉ cảm thấy khó thở, muốn nói cái gì lại nói không
được, chỉ có thể nhìn Thang Á Nam, đồ chết tiệt. Nếu không đi theo anh
ta đến Mỹ thì sao cô lại gặp phải chuyện như vậy?
Thang Á Nam tiến từng bước về phía trước, nhìn tên đó lần thứ hai nói: “Thả cô ấy ra.”
Tên da đen nóng nảy, có chút hổn loạn. Vừa rồi gã đã thấy được thân
thủ của Thang Á Nam, mấy tên anh em phỏng chừng đều bị anh ta đánh gãy
tay gãy chân. Trong đầu xoẹt qua một ý nghĩ, gã đem dùng sức đẩy Trịnh
Thất Muội đẩy về phía anh ta rồi xoay người chạy ra đằng sau.
Nhưng mà còn chưa chạy được xa, thì chỉ trong tích tắc một con dao
nhỏ đã găm vào phía sau lưng gã, thân thể cao lớn của gã cũng theo đó mà ngã xuống.
Trịnh Thất Muội không nhìn thấy cảnh này, cô sợ hãi, hai tay tóm chặt lấy quần áo Thang Á Nam, vùi mặt vào trước ngực anh ta, không ngừng thở phì phò.
Trên mặt đất, đám người bị Thang Á Nam đánh ngất vẫn không có dấu
hiệu tỉnh lại. Thang Á Nam cúi đầu liếc nhìn Trịnh Thất Muội một cái:
“Em đi được không?”
Trịnh Thất Muội gật đầu, đi được chứ, sao lại không được. Nhưng lúc
vừa muốn dợm bước tiến về phía trước thì lại phát hiện cả người cô mềm
nhũn, ngã nhào về phía trước.
Thang Á Nam nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô. Cánh tay dài duỗi ra, bế ngang cô lên, đưa cô rời khỏi con hẻm.
Lúc này, cô hoàn toàn im lặng. Từ đầu tới cuối đều rất im lặng tựa
vào lòng anh ta. Cho cá tính của cô có mạnh mẽ thế nào, ngang ngược kiêu ngạo thế nào đi nữa thì cô cũng chỉ là một cô gái.
Trong một khoảnh khắc vừa rồi kia, cô thật sự nghĩ là mình sẽ chết. Cho dù không chết, cũng sẽ bị những người đó ——
Không. Nếu mà bị những người đó làm nhục thì cô thà chết đi còn hơn.
Vừa nghĩ đến điều này, cơ thể cô đã run lên cầm cập. Đầu óc trống
rỗng, không thể suy nghĩ như bình thường, ngay cả cô được Thang Á Nam
thế nào cũng không biết.
Lúc cơ thể chạm vào mặt giường mềm mại, cô hoảng hốt nhảy dựng lên.
“A. Tránh ra, đừng động vào tôi. Tránh ra đi.”
“Câm miệng.” Thang Á Nam nhìn thấy vẻ kích động trong mắt cô, nhưng
lại không có tâm tư nào mà an ủi, hai đấm nắm chặt đặt ở bên người cô,
nhìn chằm chằm đôi mắt vẫn chưa thôi sợ hãi của cô.
“Biết sợ rồi sao? Không phải muốn trốn sao? Sao không trốn đi?”
Trịnh Thất Muội kinh