ánh chẻo, hôm nay ăn cũng được.
“A?” Người nọ sửng sốt một chút, nhanh chóng gật đầu: “Được, cô ngồi chờ một chút, sẽ có ngay đây.”
Trịnh Thất Muội thật sự đói bụng, cũng không quản Thang Á Nam, chọn
một chỗ ngồi xuống. Bánh chẻo cũng nhanh chóng chín, cô lấy qua bát ăn
lập tức, từ đầu tới cuối không để ý đến Thang Á Nam, cũng không hỏi anh
ta có muốn ăn hay không.
Giải quyết hơn phân nửa, cô cảm giác mình cũng ăn kha khá rồi, ngẩng
đầu nhìn Thang Á Nam liếc mắt một cái, rồi đứng dậy, nhìn thấy cô đứng
dậy Thang Á Nam cũng đứng lên đi tính tiền, cô tức giận lườm một cái.
“Tôi đi toilet, anh cũng muốn đi cùng sao?”
“. . . . . .” Thang Á Nam sắc mặt có chút xấu hổ, lại ngồi lại. Trịnh Thất Muội hỏi người phụ nữ vừa đưa bánh chẻo lên, trông bà có vẻ giống
bà chủ.
“Xin hỏi một chút, toilet ở đâu vậy?”
“Cô chờ một chút.” Bà chủ chỉ chỉ phía sau
“Ở bên kia.”
“Ngại quá, có thể đưa cháu đến đó không?” Trịnh Thất Muội hơi xấu hổ mở miệng: “Làm phiền rồi.”
“Không sao.” Bà chủ đưa Trịnh Thất Muội đi về phía sau, trước cửa
viết WC. Nhưng Trịnh Thất Muội không đi vào, mà đưa mắt nhìn bên ngoài,
từ trong túi tiền lấy tờ giấy kia ra nhìn bà chủ.
“Thực xin lỗi, cô có thể cho cháu biết làm thế nào đến được chỗ này không?”
Bà chủ nhận lấy tờ giấy nhìn thoáng qua, rồi sửng sốt một chút: “Cô, cô muốn đến đại sứ quán?”
“Vâng.” Trịnh Thất Muội dùng sức gật đầu, lại nhìn ra ngoài, vẻ mặt
có chút vội vàng: “Cô ơi, ở đây có cửa sau nào không? Cháu có thể từ đây đi ra ngoài không?”
Edit: Phong Vũ
Bà chủ chú ý tới ánh mắt của cô, gật gật đầu, chỉ chỉ một cái cửa
hông bên cạnh buồng vệ sinh: “Từ đây đi ra ngoài, có một con hẻm nhỏ, cô đi ra khỏi con hẻm đó thì thấy đường cái. Cô có thể đi từ đó.”
“Vâng, cám ơn.” Trịnh Thất Muội nói cám ơn xong đang định đi thì lại
bị người phụ nữ kia bắt lấy cánh tay, cô hơi hoảng hốt, lúc nhìn thấy
nét mặt bà chủ kia đang tưởng cô hối hận thì khuôn mặt nhỏ nhắn có chút
kinh sợ.
Bà chủ kia cười cười với cô: “Cô gì ơi, hiện tại cô đang ở khu đông
bắc Washington, đại sứ quán lại ở khu tây bắc, cách đây rất xa, ít nhất
phải ba bốn tiếng đi xe. Trước tiên cô nên hỏi người ta rõ ràng là phải
ngồi xe như thế nào.”
“Vâng. Cám ơn cô.”
Trịnh Thất Muội rất cảm kích, cười cười với bà chủ rồi nhanh chóng đi khỏi đó.
Vừa ra khỏi cửa, chênh lệch nhiệt độ lập tức khiến cô run rẩy. Nhìn
trái nhìn phải, phát hiện trong con hẻm nhỏ rất dài đã bị bao trùm một
màu trắng xóa.
Nhưng chạy được một nửa, bước chân của cô ngừng phắt lại, cuối con
hẻm không phải là đường cái mà vẫn là một con hẻm, nhìn quanh thì gần
như là giống nhau. Ở đây vừa mới đổ một trận tuyết, trên các tòa nhà đều phủ một tầng trắng xóa. Tuyết đọng trên mặt đường, bởi vì có người đi
mà bị giẫm thành màu đen, trông vừa bẩn lại lầy lội.
Lạnh thật. Vừa rồi chỉ lo chạy trốn, nên cô không chú ý tới thời tiết bên ngoài, lúc này một trận gió thổi đến khiến cô cảm thấy lạnh run
từng cơn.
Kéo chặt quần áo vào người, hiện tại cô cũng không biết mình phải đi
hướng nào. Nhéo nhéo lòng bàn tay, cô dựa vào bản năng chạy về hướng bên phải.
Tuyết đọng ở dưới chân bị cô giẩm lên phát ra những tiếng rào rạo,
tim cô đập thật nhanh. Đang lúc cô nghĩ đến mình sắp thoát được thì phía trước đột nhiên gặp trở ngại, cô dừng lại một chút, ngơ ngác nhìn phía
trước, có mấy người ngoại quốc đang tụ tập, là người da đen, dáng người
cao lớn. Quay chung quanh là những thùng rác chống phân hủy, trước mặt
là một đống lửa, lúc này đã gần tàn, tuyết trên mặt đất trộn lẫn với
than củi thành một màu đen, vài người vây quanh đó hút thuốc.
Lúc nhìn thấy cô chạy tới, ánh mắt cùng nhau nhìn về phía cô. Trong mắt đồng thời hiện lên kinh ngạc.
Ánh mắt đó làm cho Trịnh Thất Muội trong phút chốc cứng đờ người, cô
nuốt nuốt nước miếng, sắc mặt tái nhợt, lui ra phía sau từng bước, lại
lui ra phía sau từng bước, xoay người thật nhanh tình chạy về chỗ vừa
rồi.
Một người da đen trong đó đã nhanh hơn một bước, chắn trước mặt cô. Huýt sáo với cô, đưa mắt nhìn mấy người khác mở miệng.
“Lại đây đi. Một đứa con gái châu Á.”
“Dáng thật sự không tệ.”
“Chơi nó chắc lại càng không tệ.” Mới qua vài giây, mấy người kia đều tụ tập về phía cô. Liếc mắt nhìn lại một cái. Tổng cộng có sáu người,
lúc này hình thành một nửa vòng tròn vây Trịnh Thất Muội ở trên tường.
“Tránh ra.” Trịnh Thất Muội lớn tiếng mở miệng: “Nếu mấy người không tránh ra, tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát đấy.”
Mấy người đó quay mặt nhìn nhau, người da đen vừa rồi kia bật cười: “Con nhỏ này nói muốn báo cảnh sát?”
“Không sao.” Một tên da đen mở miệng: “Chờ thích rồi, nói không chừng nó còn có thể cầu xin chúng ta làm thêm lần nữa đấy.”
“Đúng.” Tên da đen gật đầu: “Cô em hẳn là chưa từng nếm hương vị của tụi này, hôm nay cho cô em thử một chút.”
“Cút ngay.” Trịnh Thất Muội nghe tim mình đập kịch liệt, trừng mấy
tên kia, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Các người đừng có đụng vào tôi. Tránh
ra.”
Đối với tiếng gào của cô, mấy tên da đen căn bản không để tâm, một tên trong đó vươn tay về phía Tr