XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221961

Bình chọn: 9.5.00/10/2196 lượt.

c Văn: “Ba. Mẹ. Ba mẹ đến rất đúng lúc, giúp

con làm thủ tục xuất viện nha. Con muốn về nhà.”

“Còn chưa hết bệnh đâu. Ở lại thêm vài ngày đi.”

“Con thật sự không sao rồi mà.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Tại hôm trước con không nghỉ ngơi tốt. Bây giờ đã không có việc gì rồi.”

“Vậy được rồi.” Ôn Tuyết Phượng hiểu rõ tính tình của con gái. Vốn

cũng không phải là bệnh gì nặng, làm thủ tục xuất viện, gọi một chiếc xe đưa Tả Phán Tình về nhà.

Vừa đến nhà, Tả Phán Tình trước tiên là đi tắm rửa, thay quần áo. Khi ra ngoài, Ôn Tuyết Phượng đang nấu chén nước gừng trong phòng bếp.

“Lại đây, uống cho hết khí lạnh.”

“Cám ơn mẹ.” Bưng chén nước gừng uống một hơi cạn sạch. Gật đầu với

Tả Chính Cương và Ôn Tuyết Phượng: “Ba mẹ. Con không sao, ba mẹ về nhà

đi.”

“Thật sự không sao chứ?”

“Thật sự không sao.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Lần sau con không như vậy nữa, ba mẹ yên tâm đi.”

“Ừ.” Tả Chính Cương gật đầu: “Vậy thì nhớ kĩ một chút. Xem con lần sau còn làm vậy nữa không.”

“Ba.” Tả Phán Tình cắn môi, có vài phần xấu hổ, nghĩ đến ngày hôm qua mình không đi làm, hôm nay lại không đi làm. A lên một tiếng chạy vào

phòng lấy điện thoại.

Trên điện thoại báo có hai mươi mấy cuộc gọi nhỡ. Ngoài Kỷ Vân Triển, trưởng phòng Vương, Trịnh Thất Muội, còn có mấy số điện thoại lạ.

Gọi điện cho trưởng phòng Vương xin nghỉ. Lại gọi một cú cho Trịnh Thất Muội.

“Phán Tình. Cậu làm sao vậy? Sao lại không nghe điện thoại?”

“Không có gì, ngày hôm qua bỏ quên điện thoại. Có việc gì không?”

“Anh ba tớ tìm cậu, nói có việc gấp. Tớ cũng không rõ là có việc gì.”

“Anh ba cậu hả?” Tả Phán Tình tìm kiếm ấn tượng trong não, sau đó nhớ ra: “Tớ biết rồi. Cậu có số điện thoại anh ấy không?”

“Tớ có nhắn tin cho cậu số của anh ấy đấy. Cũng có cho anh ấy số của cậu. Không biết anh ấy có tìm cậu không.”

“Vậy mình điện thoại cho anh ấy đây.”

Gác điện thoại, mở tin nhắn mà Trịnh Thất Muội nói đến, là một dãy số xa lạ.

“Tả Phán Tình?”

“Dạ.” Tả Phán Tình có chút khẩn trương. Không rõ Trịnh Sam Nguyên đột nhiên tìm mình có việc gì.

“A. Ngại quá. Làm phiền em rồi.” Giọng nói Trịnh Sam Nguyên mang theo vài phần dịu dàng: “Là thế này, mấy hôm trước em nói nhà em có người

thân nằm viện. Thế nhưng anh xem qua thì ở đây không có bệnh án của Ôn

Tuyết Kiều. Anh nghĩ hay là em đã nhớ nhầm tên không?”

“Dạ?” Tả Phán Tình đã sớm biết chuyện gì đã xảy ra, lúc này nghe được giọng của Trịnh Sam Nguyên, cô hoàn toàn không bất ngờ: “Cám ơn anh ba, không cần lại kiểm tra nữa. Bà ta không có việc gì.”

“Không có việc gì sao?”

“Dạ.” Tả Phán Tình không biết phải nói như thế nào về cái đống rối

nhùi này: “Có chút hiểu lầm, ngại quá, làm anh thêm phiền phức rồi.”

Nói vài câu khách sáo, Tả Phán Tình bình tĩnh gác điện thoại. Không

có bệnh án, đương nhiên là không có bệnh án rồi. Người phụ nữ kia, cô

không biết bà ta muốn làm gì, nhưng mà bà ta đóng kịch thật sự quá tốt.

Cố Học Văn nói bà ta đã bị bắt, nhưng mà Tả Phán Tình cũng không hi

vọng gì. Bà ta sẽ không nói ra sự thật. Ra khỏi phòng, an ủi ba mẹ vài

câu. Để hai người họ về nghỉ ngơi.

Gửi một tin nhắn báo cho Cố Học Văn rằng cô đã về nhà. Đứng nhìn căn

hộ, Tả Phán Tình cởi áo khoác, bắt đầu bắt tay vào làm vệ sinh.

Cũng không biết còn có thể ở được mấy ngày, đến khi cô đi rồi, không

chừng sẽ không có ai giúp Cố Học Văn quét tước. Dọn dẹp xong xuôi, nhìn

đồng hồ thấy còn sớm, cả người cô đều là mồ hôi, cũng không có cảm giác

mệt.

Cầm túi xách xuống lầu, đến chợ gần nhất mua đồ ăn. Cô chọn rất nhiều thứ, đều là những thứ Cố Học Văn thích ăn. Thật ra anh thích ăn thịt

hơn ăn cá, mà cô lại thích cá hơn thịt.

Tả Phán Tình mua thịt bò, còn có hải sản nữa. Chọn được một đống đồ

ăn lớn. Phụ liệu cũng mua xong. Sau đó xách hai túi đồ lớn về nhà.

Người như có chút nhũn ra, bước chân cũng có chút chậm lại. Bận bịu

một chút đã đến trưa nắng nóng, ra không ít mồ hôi. Tả Phán Tình cũng cố không nỗi. Về đến nhà nấu cơm trước. Lại nấu xong đồ ăn, bưng đồ ăn từ

phòng bếp lên.

Cơm nấu xong rồi. Cố Học Văn lại vẫn chưa về. Nhìn lên, đã 8 giờ tối. Nhíu mày, trở về phòng tắm rửa một cái. Khi trở ra. Cố Học Văn đúng lúc về đến.

“Anh về rồi đấy hả?” Tả Phán Tình chưa từng có lúc nào nhìn thấy anh

lại vui vẻ như lúc này, không chút nghĩ ngợi xông lên dùng sức ôm lấy

anh.

“Sao về trễ vậy?”

“Có chút việc.” Bọn họ không có chứng cứ khởi tố Ôn Tuyết Kiều, bà ta đã được luật sư bảo lãnh. Còn hai ngày nữa, nếu không thể chứng minh Tả Phán Tình vô tội–

“Ăn cơm đi.” Tả Phán Tình không muốn hỏi anh, lúc này, cô muốn cùng

anh ăn một bữa cơm thật ngon. Kéo anh đi đến trước bàn ăn, Cố Học Văn

nhìn thấy một bàn đầy món ăn thì sửng sốt một chút.

“Hôm nay là ngày gì vậy?”

Làm nhiều thức ăn như vậy, hai người ăn sao hết. Việc này có vẻ như không phù hợp với tính tiết kiệm của cô rồi?

“Ngày em xuất viện.” Tả Phán Tình hơi tùy hứng nói: “Đều là những món anh thích, anh phải ăn hết đó.”

Nói nhanh một câu, lại lấy lòng Cố Học Văn, sao anh lại không nhìn ra được, đồ ăn trên bàn, đều là vì anh mà nấu, kéo tay Tả Phán Tình,