ả Phán Tình đem mặt dựa sát vào ngực anh. Hơi ấm của
anh, làm cho trong lòng cô rất lưu luyến, nếu cô có việc gì ——
“Nếu em phải ngồi tù, vậy chúng ta ly hôn đi.” Với điều kiện của anh ấy, thì rất dễ tìm được một người con gái tốt.
“Em nói linh tinh gì thế?”
Cố Học Văn nhíu mày, cũng không vui khi nghe những lời này: “Anh nói rồi, người của Cố gia sẽ không ly hôn.”
“Nhưng, em không xứng với anh.” Tả Phán Tình lần đầu tiên hiểu được
sự chênh lệch giữa mình và Cố Học Văn: “Chẳng lẽ, anh không có cảm giác
như vậy sao? Cố Học Văn, em luôn kích động, lại rất tùy hứng. Vừa hay tự chuốc lấy phiền toái. Anh cứ một lần rồi lại một lần giúp em giải
quyết. Anh không thấy mệt sao? Không thấy phiền sao? Em có thể ỷ lại vào anh bao lâu? Anh có năng lực giúp em bao lâu? Cố Học Văn, chẳng lẽ tất
cả anh đều không nghĩ đến sao?”
Edit: Iris
Beta: Wynnie & Phong Vũ
Thật sự cô không có tự tin. Lúc này đột nhiên lại sinh ra cảm giác vô cùng bất an.
“Tả Phán Tình.” Cố Học Văn ôm lấy cô, trong lòng ôn nhu thở dài: “Em sẽ không có việc gì đâu.”
Tả Phán Tình không nhìn vẻ mặt của anh, cánh tay lại ôm thật chặt lấy anh, sự bất an cùng với cảm giác sợ hãi làm cho người cô không thoải
mái, cô muốn tìm kiếm một chút an ủi: “Cố Học Văn. Em phải làm sao bây
giờ? Anh nói đi, em phải làm gì bây giờ?”
Lúc này cô tựa như một con thuyền giấy bé nhỏ trôi nổi giữa biển
khơi, Cố Học Văn chính là bến cảng của cô, là nơi trú ẩn của cô.
“Em sẽ không có việc gì.” Vẫn là câu nói ấy, lặp lại một lần nữa. Giọng nói lại càng kiên định hơn so với lúc trước.
“Em không có buôn bán ma túy. Em thật sự không biết bà ta lại để em
đi lấy ma túy.” Ngẩng đầu, trong đôi mắt đã mang đầy lệ, nhìn gương mặt
kiên nghị của anh, hy vọng nhận được một chút đồng tình của anh: “Anh
tin em, đúng không?”
“Anh tin em.” Cố Học Văn gật đầu. Ánh mắt trong suốt không hề lừa
dối, kiên định mà tin tưởng không có chút che giấu, Tả Phán Tình muốn
khóc, dùng sức ôm lấy thắt lưng anh, đem mặt vùi vào trong ngực anh.
“Cám ơn anh.” Tả Phán Tình không biết chuyện này cuối cùng sẽ phải
giải quyết như thế nào. Nhưng sự tin tưởng của Cố Học Văn, sự quan tâm
của anh, cô đều cảm nhận được. Trong lòng cô bây giờ đang dâng lên rất
nhiều rất nhiều lo lắng, và cảm động.
Người đàn ông này, là chồng của cô, anh tin tưởng cô, cảm giác này, thật sự rất tốt.
Cố Học Văn cảm thấy áo sơmi của mình bị nước mắt của cô làm ướt, hơi
lùi người ra sau một chút, nhíu mày nhìn nước mắt không biết từ khi nào
đã chảy trên mặt cô, giơ tay về phía hai má của cô, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lau khô nước mắt trên má cô.
Cả người run lên nhè nhẹ, Tả Phán Tình cảm thấy nóng. Thân thể còn
đang phát sốt từng đợt từng đợt nhũn ra, dựa vào người anh. Mắt Cố Học
Văn tối đi vài phần, cúi đầu, đỡ lấy gáy cô hướng về phía môi mình. Một
nụ hôn rất đúng chuẩn. Từ nhẹ nhàng đến cuồng dã, từ từ cắn nuốt đôi môi cô.
Đôi môi anh thật nóng, hơi thở của anh làm cho cô có cảm giác nóng
rực, quấn quanh chóp mũi cô. Một chút lại một chút xâm nhập vào trong
tim cô. Cả người cô nóng lên, không còn chút sức lực. Cô không biết là
bởi vì mình đang sốt, hay bởi do nụ hôn của anh nữa.
Bàn tay nhỏ bé không tự giác liền đặt lên cổ anh. Cảm giác bàn tay
của anh đang thâm nhập vào bên trong cô, kéo cô về phía anh, nụ hôn
càng lúc càng sâu.
Nụ hôn kết thúc, rốt cuộc Cố Học Văn cũng buông cô ra, hai gò má của
cô đã phiếm hồng, hai tròng mắt ngập nước, nhìn anh, vẻ mặt mê man, chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng anh.
“Người em nóng quá.” Không phải đã tiêm thuốc rồi sao, sao mà vẫn nóng thế chứ?
“Em còn đang bệnh mà.” Tả Phán Tình có chút ngượng ngùng: “Anh, anh không sợ em lây bệnh cho anh à.”
“Sức đề kháng của anh rất tốt. Nên sẽ không sao.” Đã nhiều năm nay
anh không hề bị bệnh rồi: “Hay là, em lây cho anh đi, như vậy em sẽ hết
bệnh ngay.”
“Đáng ghét.” Tả Phán Tình đấm vào ngực anh một cái: “Ai muốn lây cho anh chứ?”
Người đang bị ốm, nên căn bản không có bao nhiêu sức lực, tự nhiên
cũng không thể đánh Cố Học Văn đau, ánh mắt nhìn chằm chằm vẻ hờn dỗi
trên mặt cô, lại nhìn đến bên má trái bị sưng đỏ của cô, trong ánh mắt
lại hiện lên một tia thương tiếc. Bàn tay to nhẹ nhàng xoa hai má cô:
“Có đau không?”
Tả Phán Tình gật đầu, thành thật thừa nhận: “Đau lắm.”
Ba xuống tay cũng thật mạnh, chưa hỏi gì đã cho cô một bạt tai rồi.
Thật ra cô không chỉ có đau trên mặt, mà trong lòng cũng rất đau: “Đến
ba cũng không tin em. Ba đã nuôi em lớn như vậy, nhưng lại không tin em
không biết mình lại làm chuyện phạm pháp.”
“Là do ba tức giận thôi.” Cố Học Văn ngồi xuống giường bệnh, nghĩ đến vấn đề mà bây giờ hai người phải đối mặt: “Phán Tình, tình hình thật sự không tốt lắm. Ôn Tuyết Kiều một mực chắc chắn là do em làm. Anh phải
cố gắng đi tìm chứng cứ cho em.”
“Chứng cứ?” Chứng cứ tốt nhất, đó chính là Ôn Tuyết Kiều tự mình nhận tội, nhưng bà ta làm sao mà lại đi nhận tội chứ? Bà ta dùng trăm phương ngàn kế thiết kế tất cả mọi chuyện, là để tìm người chịu tội thay mà,
vậy thì làm sao mà bà ta