The Soda Pop
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221981

Bình chọn: 9.5.00/10/2198 lượt.

ác được tim mình đập nhanh hơn, hô hấp dồn dập. Có chút không thở nổi.

Đón nhận nụ hôn của anh, đôi tay tiến ra phía sau lưng anh. Thân thể

còn có chút không thoải mái. Đầu dường như có phần choáng váng. Cả người nhũn ra, nhưng cô lại cảm thấy như vậy thật sự rất tốt.

Bàn tay anh, dò xét vào bên trong quần áo của cô, anh vội vã ôm cô

đến bệnh viện, vốn dĩ là chưa kịp mặc nội y cho cô. Nên lúc này thật dễ

dàng bắt được con tiểu bạch thỏ trong đó.

Tả Phán Tình kêu lên một tiếng, giống như là tiếng kêu cứu mạng vậy.

Anh lại cúi đầu, vội vàng hôn xuống xương quai xanh của cô. Đôi tay bé

nhỏ của cô, bắt đầu dò xét phía sau lưng anh, từ từ xuống phía dưới, đến chỗ khóa thắt lưng của anh.

Nhưng vào lúc này. Không gian của hai người đột nhiên truyền đến một

tiếng kêu quái dị. Tiếng kêu đó là cho Cố Học Văn dừng động tác lại nhìn người đang ở dưới thân mình. Mặt Tả Phán Tình lập tức đỏ lựng lên.

Trong mắt xấu hổ, ngượng ngùng làm cho cô không dám ngẩng đầu lên nhìn

Cố Học Văn.

“Em đói bụng?” Cố Học Văn nhìn chằm chằm khuôn mặt cô. Mang theo vài phần không dám tin.

“Anh. Em.” Lời nói của Tả Phán Tình đều không rõ ràng, oán hận trừng

mắt liếc nhìn Cố Học Văn một cái, có chút thẹn quá hóa giận nói: “Em đói bụng rất kỳ quái sao? Cả một ngày em chưa ăn gì hết.”

Cố Học Văn nhìn thấy vẻ hờn dỗi trên mặt cô, có chút bật cười, rời khỏi người cô, ngồi dậy: “Muốn ăn gì?”

Tả Phán Tình nhăn mày, nhìn phòng bệnh ở trước mắt: “Cố Học Văn, anh đưa em về nhà được không?”

“Không được.” Cố Học Văn lắc đầu, sờ trán của cô: “Em vẫn còn đang sốt đấy. Phải ở lại theo dõi thêm.”

(Iris: *lau mồ hôi, sờ trán* Trán em cũng nóng bừng sau khi chứng kiến anh chị…)

“Anh cũng biết em đang sốt mà còn như vậy với em?” Thân thể thật sự

không thoải mái, tâm trạng bị áp lực khó chịu, nhưng vì anh, nên cô cố

gắng làm cho mình thoải mái hơn. Bởi vì vẻ quan tâm gợn lên trên khuôn

mặt anh mà trong lòng lại có một dòng ấm áp chảy qua. Chính vào lúc này. Cô nguyện ý cùng anh đối mặt với mưa gió bão táp.

Bây giờ cô đang bệnh, anh biết. Tất cả mọi chuyện anh làm, đơn giản

là không muốn cho cô phải suy nghĩ nhiều. Có lẽ tương lai ngày mai chưa

thể xác định được. Nhưng anh vẫn muốn cho cô thoải mái một chút. Trong

lòng lại có phần thương tiếc cô. Nhưng lời nói ra, lại mang theo vài

phần trêu tức: “Không phải em dụ dỗ anh sao?”

Edit: Wynnie

Beta: Iris & Phong Vũ

“Không biết xấu hổ. Ai quyến rũ anh chứ?” Tả Phán Tình bị anh chọc

tức đến nỗi đang bệnh cũng quên mất, lấy gối trên đầu giường ném anh.

“Không phải là em sao?” Cố Học Văn cười. Trên mặt toát ra vài phần nghiềm ngẫm: “Vừa rồi đúng là em mời gọi anh mà.”

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình tức tối, cảm giác mình không bệnh cũng bị anh chọc cho tức đến có bệnh thôi: “Anh còn nói?”

“Được rồi.” Cố Học Văn nắm lấy tay cô, kéo người cô vào lòng: “Khoan

hãy xuất viện, anh đi mua đồ ăn cho em. Ăn xong rồi nghỉ ngơi cho tốt.”

Tả Phán Tình gật đầu, lúc này thật sự cảm thấy đói bụng. Tương lai

không biết sẽ như thế nào, nhưng cô tin. Có Cố Học Văn bên cạnh, bất kể

thể nào, bọn họ cũng phải cố gắng đối mặt.

Tả Phán Tình ăn xong đồ ăn thì ngủ mất, so với sự bất an lúc trước, lần này cô ngủ rất ngon, cả đêm không nằm mơ.

Cố Học Văn không ngủ, nhìn khuôn mặt đang ngủ của Tả Phán Tình, ba

ngày, chỉ có ba ngày, anh phải làm sao để tìm cho cô một chứng cứ đây?

Trừ phi Ôn Tuyết Kiều đổi khẩu cung, nhưng làm sao mới có thể khiến bà ta đổi khẩu cung chứ? Làm sao mới có thể thú nhận chứ?

Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, đột nhiên anh nghĩ đến một việc.

Tả Phán Tình nói Ôn Tuyết Kiều bị ung thư thời kỳ cuối, vậy thì trong nhà bà ta nhất định sẽ có báo cáo bệnh án.

Cố Học Văn cầm lấy chìa khóa xe, không chút nghĩ ngợi rời khỏi bệnh viện.

Buổi sáng lúc Tả Phán Tình thức dậy thì Cố Học Văn đã không còn ở

trong phòng bệnh, nghỉ ngơi một ngày, cô cảm thấy tinh thần tốt hơn rất

nhiều. Xuống giường, nhíu mày nhìn quần áo trên người mình. Xem ra cô

cần phải nhanh chóng xuất viện thôi.

Chân mới vừa chạm đất, cửa phòng bệnh đã bị mở ra, Ôn Tuyết Phượng và Tả Chính Cương vừa vặn tiến vào.

Tả Phán Tình vừa thấy Tả Chính Cương, thì liền co rúm cả người lại,

có chút sợ sệt. Trên mặt ông đã không còn vẻ tức giận như ngày hôm qua.

Trên tay có cầm cặp lồng cơm bước vào. Nét mặt nghiêm túc, nhìn không ra là vui hay là giận.

“Phán Tình, có khỏe lên chút nào chưa con?” Ôn Tuyết Phượng đối với

con gái rất là quan tâm, lo lắng nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

“Dạ.” Tả Phán Tình gật gật đầu, mắt nhìn Tả Chính Cương thì chớp chớp mắt: “Ba”

Tiếng gọi sợ sệt kia, làm cho sắc mặt Tả Chính Cương hơi nguôi giận, đem cặp lồng cơm đặt lên đầu giường: “Ăn cơm đi.”

“Cám ơn ba.” Tả Phán Tình cúi đầu với ba, trong lòng có chút xúc động.

“Ừ.” Vẻ mặt Tả Chính Cương vẫn rất nghiêm túc, nhìn Tả Phán Tình:

“Phán Tình, ba với mẹ con đã bàn rồi, chuyện lần này của con, cứ để cho

Học Văn sắp xếp đi. Bọn ta xử lý không tốt.”

“Con biết rồi.” Tả Phán Tình gật đầu, trải qua ngày hôm qua, cô đã

hoàn toàn tín nhiệm Cố Họ