lại dễ dàng buông tha cho cô được?
“Anh đã bắt giam bà ta, nhưng nếu trong vòng 24h, không có chứng cứ chứng minh bà ta có tội. Thì bọn anh sẽ phải thả bà ta.”
“Thật quá đáng.” Đôi bàn tay trắng như phấn của Tả Phán Tình nắm thật chặt, nắm lấy tay Cố Học Văn không tự giác dùng sức một chút: “Sao bà
ta có thể xấu xa như thế? Sao lại đi buôn bán ma túy chứ?”
Cố Học Văn trầm mặc, lúc này anh cũng không biết nên nói gì.
“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình dựa người vào lồng ngực anh, trong lòng
vẫn sợ hãi như cũ: “Nếu. Nếu không tìm thấy chứng cứ, có phải em sẽ ngồi tù đúng không? Sẽ là như vậy đúng không?”
“Ừ.”
“Nhưng, không phải là em không đi giao dịch sao? Là anh, anh đã đúng lúc ngăn em lại rồi.”
“Tuy rằng anh đã ngăn em lại, nhưng nếu anh không ngăn lại thì sao?
Cho dù anh cố gắng tìm ra chứng cứ, nhưng còn phải xem thẩm phán thấy
thế nào nữa. Nếu thẩm phán không tin em vô tội, thì sẽ là năm đến bảy
năm, lúc đó em có chạy thế nào cũng không thoát được tội.”
Năm đến bảy năm? Tả Phán Tình trợn tròn mắt. Lâu như vậy sao? Ngẩng
đầu nhìn vào trong mắt Cố Học Văn, anh vẫn đang nhìn cô, đôi mắt thâm
thúy vẫn đang nhìn khuôn mặt cô, bên trong có một tia lo lắng. Còn có
một tia bất đắc dĩ.
Cô đột nhiên nở nụ cười, vươn tay xoa hàng lông mày đang nhíu chặt, giọng nói lại có vài phần thoải mái.
“Được rồi. Chỉ là năm đến bảy năm thôi mà, cũng không phải chung thân. Hai ngàn mấy ngày này sẽ qua rất nhanh. Đúng không?”
“Đồ ngốc.” Lúc này cũng chỉ có cô mới có tâm trạng đem chuyện này ra mà đùa thôi.
“Thật mà.” Có lẽ là do đang bị sốt, có lẽ là do bệnh, có lẽ do cái ôm của anh. Lúc đầu còn căng thẳng vậy mà lúc sau, ngược lại cô rất thả
lỏng: “Nếu em phải đi tù, anh có chờ em không?”
“Tả Phán Tình.” Cố Học Văn thật sự không muốn nghe cô nói như vậy: “Anh sẽ không để cho em xảy ra việc gì.”
“Thật sao?” Tả Phán Tình trừng mắt nhìn anh, khóe môi có ý cười nhưng lại biến thành chua xót: “Chỉ sợ là bà ta lại muốn em xảy ra chuyện gì
thôi?”
Đem toàn bộ tội danh đổ hết lên người cô, không phải là muốn cô phải chết sao?
Cố Học Văn trầm mặc, người phụ nữ độc ác như Ôn Tuyết Kiều, thật sự
không phải là độc ác bình thường mà. Nhìn thấy sự kiên cường ngụy trang
trên mặt Tả Phán Tình, trong tim lại có một tia đau lòng: “Nếu em thực
sự phải vào tù, anh sẽ chờ em.”
“Thật chứ?” Tả Phán Tình nhìn anh, trong mắt có vài phần mờ mịt, còn
có vài phần bất ngờ. Ánh mắt cô đã nở rộ sự vui sướng, lóng lánh như
viên ngọc nhỏ trong đêm tối vậy.
“Thật.” Biết cô sẽ không tin mình sẽ làm cho cô bình an vô sự, cho nên anh cho cô đáp án này.
Tả Phán Tình nhìn khuôn mặt anh một lúc lâu, đột nhiên lại một lần nữa vươn tay ôm lấy anh: “Cố Học Văn. Anh thật tốt!”
Có lẽ cuộc hôn nhân ngay từ đầu cũng không phải do cô tình nguyện,
cũng không phải do cô muốn. Nhưng bây giờ cô cảm thấy, có thể gả cho Cố
Học Văn, cũng không phải là sai lầm.
“Cám ơn anh.”
“Chỉ cảm ơn như vậy thôi sao?” Bàn tay Cố Học Văn ôm thắt lưng cô, làm cho cô gần sát vào mình hơn: “Thật không có thành ý.”
“Cố Học Văn.” Khuôn mặt Tả Phán Tình lập tức đỏ lựng lên, người này thật là: “Em còn đang bệnh đấy.”
“Em nên thấy may mắn là mình đang bị bệnh.” Trán Cố Học Văn tỳ lên
trán của cô, giọng nói mang theo vài phần trầm thấp: “Nếu không. Nhất
định anh sẽ không dễ dàng mà bỏ qua cho em như vậy đâu.”
“Cố Học Văn ——”. Anh nói không buông tha là sao chứ?
Hai thân thể lại kề sát vào nhau, dường như cô mẫn cảm nhận thấy thân thể anh có chút biến đổi. Ách ——
Thân thể không tự giác dịch chuyển sang bên cạnh một chút. Chân cũng không cẩn thận đụng phải chân người nào đó.
“Tả Phán Tình.” Không phải cô cố ý đấy chứ? Giọng Cố Học Văn có phần
buồn bực, lúc này thật sự không thích hợp làm chuyện kia, nhưng điều
kiện tiên quyết là người nào đó đừng nhìn anh như vậy, không cần phải dụ dỗ anh như vậy.
“Anh. Anh đừng gọi nữa.” Mặt Tả Phán Tình đã nóng lắm rồi, đột nhiên
cô cảm thấy ý thức của mình bị hôn mê, lại nhận thấy người nào đó đang
rất kích động. Cô chậm rãi nói.
“Anh, có phải là anh đang rất khó chịu không?”
“Em nói xem?” Rốt cuộc cô có biết bộ dạng hiện giờ của cô có bao nhiêu phần hấp dẫn người khác không?
Nửa thân trên áp chặt lên người anh, hai tay chống ở trước ngực anh,
bộ dạng kháng cự dục vọng của anh. Nếu không phải định lực của anh tốt,
anh thật sự tin mình tuyệt đối sẽ đè cô xuống mà dạy dỗ thật tốt.
“. . . . . .” Tả Phán Tình nói không ra lời, kinh ngạc nhìn người đàn ông ở trước mặt mình, đột nhiên cúi đầu: “Anh, nếu anh rất muốn. Em. Em có thể ——”
Câu nói kế tiếp nói không nên lời, cô thật lớn mật, hai người quan hệ lại thân mật, cô cũng hiểu làm như vậy anh sẽ nghĩ cô đang dụ dỗ anh.
Mặt lập tức lại đỏ lên.
Hai tay cô xoắn lại, không dám nhìn Cố Học Văn.
“Yêu tinh.” Người phụ nữ này, như là sinh ra để làm khắc tinh của anh vậy. Vào lúc này còn không quên quyến rũ anh. Ánh mắt Cố Học Văn tối
sầm lại, đem cô đặt ở dưới thân.
Đôi môi mãnh liệt tìm đến môi cô, không để cho cô có một chút cơ hội
chạy thoát. Tả Phán Tình nhìn anh, cảm gi