Snack's 1967
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220722

Bình chọn: 7.00/10/2072 lượt.

dù người bên Myanmar có đến đây, cũng không có cách nào giao dịch cả?”

“Đến thời điểm, tự nhiên tôi sẽ có cách.” Lúc này Ôn Tuyết Kiều đã

nắm chắc: “Các người đều đi cả đi. Chỉ cần mình tôi ở đây thôi.”

“Phu nhân.” Người lái xe đi lên phía trước, trong mắt có phần cung kính: “Anh Thành dặn dò tôi nhắc bà, phải chú ý an toàn.”

“Vậy sao? Ông ấy thật có lòng.” Ôn Tuyết Kiều cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, phất phất tay: “Các người đi ra ngoài trước đi.”

Những người khác đều đi ra ngoài, bà chỉ giữ lại người lái xe.

“Phu nhân. Còn có việc gì sao?”

“Ừ.” Ôn Tuyết Kiều gật đầu: “Trong khoảng thời gian này. Tôi muốn

nghĩ biện pháp giải quyết cho xong vấn đề giao dịch. Không có thời gian

bên cạnh anh Thành, cậu bảo tiểu Triệu bên đó tìm mấy người phụ nữ, nhớ

là phải sạch sẽ, đưa đến chỗ anh Thành đi.”

“Phu nhân.” Lái xe có chút khó hiểu: “Anh Thành không đề cập đến chuyện này.”

“Ông ấy không đề cập, thì tôi giúp ông ấy nghĩ. Đàn ông mà, không

phải đều là như vậy sao.” Ôn Tuyết Kiều nhẹ nhàng thả người nằm xuống:

“Nhớ kỹ lời dặn của tôi, anh Thành có hỏi, thì nói đó là ý của tôi.”

“Dạ vâng.”

Nhã nhặn xem tài liệu.”Đi xuống đi. Tôi phải nghỉ ngơi.”

“Phu nhân, bà có muốn tôi cho người bảo vệ bà không?”

“Tạm thời không cần.” Ôn Tuyết Kiều lắc đầu: “Sáng mai Tả Phán Tình

chắc là sẽ đến thăm tôi, cậu cho người ở đây thì không hay lắm. Tốt nhất là điều đi hết đi.”

“Vâng.” Người lái xe rời đi, để lại một mình Ôn Tuyết Kiều nhắm mắt dưỡng thần.

Ngô lão đại ở Myanmar lần này mang mười kg ma túy có độ tinh khiết

cao đến thành phố C. Là hắn đích thân mang đến, trước mắt đang trên

đường đến, mình phải nhanh chóng tìm cách tránh sự kiểm soát của cảnh

sát, thực hiện giao dịch mua lô ma túy kia.

Không riêng gì phải giao dịch, còn phải cam đoan hàng hóa tuyệt đối an toàn. Hiện tại mình phải làm như thế nào đây?

Trong phòng hội nghị, mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm túc, phía trên là hình chiếu, hai tấm ảnh chụp được phóng to. Cố Học Văn nhìn mấy anh

em ngồi phía dưới. Chỉ vào trong ảnh chụp nói.

“Người này. Là Ngô Đạt, lão đại của Thiên Lang, hắc bang lớn nhất ở

Myanmar. Cảnh sát vùng biên giới Tây Nam của chúng ta đã báo tin đến nói hắn mang theo một lượng lớn ma túy nhập cảnh. Thông qua người đưa tin

cho biết địa điểm bọn họ giao dịch là ở thành phố C. Chúng ta có lý do

tin tưởng, hắn đến thành phố C là muốn giao dịch với Chu Thất Thành.”

“Trong khoảng thời gian này mọi người nhất định phải xốc lại tinh

thần lên đến 120%, nhất định phải bắt được Chu Thất Thành cùng tang vật. Nhất định phải để hắn trở tay không kịp.”

“Sếp.” Cường Tử có phần khó hiểu: “Nếu đã biết bọn họ vận chuyển

lượng lớn ma túy nhập cảnh, vì sao không ngăn bọn họ ngay tại biên

giới?”

Cố Học Văn liếc mắt nhìn Cường Tử một cái, giọng nói cực lạnh: “Nếu

không để bọn họ tiến vào, thì sao cậu biết được bọn họ sẽ giao dịch với

ai?”

Cường Tử sửng sốt một chút, gật gật đầu: “Em hiểu rồi.”

“Hiểu được là tốt rồi.” Cố Học Văn nhìn chằm chằm mấy người anh em:

“Mấy ngày nay, phải tăng cường theo dõi, không riêng gì theo dõi Ngô

Đạt, mà còn phải theo dõi cả Chu Thất Thành, nhất định phải nắm chắc

được thời gian và địa điểm. Khi đã biết được khi nào bọn họ giao dịch.

Thì ngay lập tức hành động. Hiểu chưa?”

“Rõ ——”

Mọi người đều đồng thanh, ai cũng mang một vẻ mặt rất nghiêm túc. Cố

Học Văn khoát tay: “Cho mọi người thời gian một ngày, về nhà sắp xếp,

nghỉ ngơi. Bắt đầu từ mai cả ngày phải đợi lệnh.”

“Rõ.” Đoàn người nối đuôi nhau đi ra. Cố Học Văn nhìn chằm chằm ảnh

chụp Chu Thất Thành trên hình chiếu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Chu Thất Thành giả dối nham hiểm, thủ đoạn độc ác. Mấy lần hắn giao

dịch, đều không tìm được chứng cớ. Đưa tay sờ khẩu súng lục bên hông.

Cố Học Văn hạ quyết tâm, lần này nhất định phải bắt được Chu Thất Thành về quy án.

Tả Phán Tình đã tắm rửa xong, đang định đi ngủ thì cửa phòng bị mở ra, Cố Học Văn đã về.

“Anh đã về?” Không phải anh nói có nhiệm vụ sao? Sao lại về nhanh như vậy?

“Ừ.” Cố Học Văn nhìn nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ rồi: “Sao trễ thế này mà em còn chưa ngủ? Là anh đánh thức em à?”

“Không có.” Tả Phán Tình lắc đầu, vừa rồi ở bệnh viện về tâm trạng có chút loạn, nên tắm rửa hết cả nửa ngày rồi, mà vẫn không biết mình phải làm cái gì.

Cố Học Văn gật đầu, trên người còn có mồ hôi. Anh thả đồ vào trong

túi. Nhanh chóng đi vào trong phòng tắm, lúc đi ra phát hiện Tả Phán

Tình vẫn đang còn ngẩn người, lông mày khẽ nhăn lại, lên gường nằm cạnh

bên cô.

“Làm sao vậy? Sao còn chưa ngủ?”

“Không ngủ được.” Tâm trạng có phần rối bời, hôm nay lúc nhìn thấy Ôn Tuyết Kiều xanh xao yếu ớt, cô có chút không đành lòng, những lời nói

vừa rồi của mình, có phải đã nặng lời rồi không?

“Có việc gì à?” Là chuyện gì khiến cô ấy thất thần như vậy?

Edit: Iris

Beta: Wynnie & Phong Vũ

“Không có gì. Chỉ là đang suy nghĩ về chủ đề thiết kế mới của công ty thôi.” Tả Phán Tình lắc đầu, trong lòng cô cũng hiểu Cố Học Văn chắc

chắn sẽ không cho cô nhận Ôn Tuyết Kiều: “Còn anh? Không phả