Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220812

Bình chọn: 10.00/10/2081 lượt.

, dường như cô cũng có thể tự tìm được niềm vui cho

mình. Ví như vẽ vời, làm thủ công, hay không có việc gì thì tìm Thất

Thất hoặc đến nhà ba mẹ. Cho dù anh không ở nhà. Cô cũng có thể chăm sóc mình rất tốt.

“Nếu. Lúc trước em không phản đối anh tham gia quân ngũ, vậy thì hiện tại chúng ta có phải cũng có thể ——” Cô hối hận như vậy đã được chưa?

Nếu cô không cố chấp như vậy, không yêu cầu anh như thế, vậy có phải bây giờ bọn họ sẽ khác rồi không?

“Không có nếu như.”

(Iris : *Vỗ tay* Đúng rồi hoan hô anh Văn, không có cửa đâu bà chị

nhé, không biết có ai giống Iris không mà cứ mỗi lần đọc thấy bà này là

tức wa, không như anh Kỷ Vân Triển)

Câu trả lời rất ngắn gọn, Cố Học Văn không để cho cô có một chút cơ

hội hối hận nào. Trong lòng Lâm Thiên Y co rút đau đớn, ngón tay mảnh

khảnh xoắn lại với nhau. Chưa từng có ai nói với cô, một lần bỏ qua,

chính là vuột mất cả đời.

Chiếc Hummer dừng ở trước nhà trọ của Lâm Thiên Y, Cố Học Văn lấy xe lăn ra, lại ôm cô xuống xe.

Vào cửa, Cố Học Văn đứng đó không có ý định đi vào: “Em nghỉ ngơi cho tốt. Anh đi trước.”

“Anh, anh không ở lại ăn cơm sao?” Ánh mắt dịu dàng, hiện lên một tia khẩn cầu. Trên mặt rõ ràng là ý mời.

“Không được.” Vốn hôm nay anh định sẽ đi đón Tả Phán Tình, nhưng cuối cùng lại không đi, cũng không biết người phụ nữ kia đã hết hi vọng

chưa. Có còn đến tìm Tả Phán Tình không?

“Học Văn.” Lâm Thiên Y nhẹ nhàng cắn môi dưới, đôi mắt khép hờ, mang

theo vài phần đáng yêu: “Món ăn dì Phương làm ngon lắm, anh ở lại ăn cơm đi.”

“Thật sự không cần đâu.” Cố Học Văn đang định nói cái gì, thì điện

thoại của anh lai đổ chuông, ánh mắt chợt lóe lên, vẻ mặt chuyển sang

ngưng trọng: “Em nghỉ ngơi đi, anh có việc.”

“. . . . . .” Lâm Thiên Y biết không thể giữ anh lại, trong lòng thở

dài một tiếng: “Vậy anh đi cẩn thận. Không cần phải liều mạng đâu. Cho

dù anh không nghĩ đến bản thân, nhưng anh cũng nên nghĩ đến em……”

Nói được một nửa, khóe miệng cô giương lên: “Anh cũng nên nghĩ đến vợ anh, nếu anh có chuyện gì, nhất định cô ấy sẽ rất buồn.”

“Ừ. Anh biết.” Anh sẽ cố gắng để mình không có chuyện gì.

Không nhìn vẻ lưu luyến không rời trong mắt Lâm Thiên Y, Cố Học Văn xoay người rời đi.

Trong phòng bệnh. Không khí vẫn trầm mặc như cũ.

Suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc Tả Phán Tình cũng biết nên nói gì.

“Thực xin lỗi.” Cô có thể giúp đỡ bà ta, cô có thể đưa bà ta đi bệnh

viện, nhưng không thể nhận bà ta được. Đây là sự kiên trì của cô, cũng

là sự cố chấp của cô.

“Phán Tình.” Nước mắt của Ôn Tuyết Kiều lại muốn rơi xuống: “Mẹ thật

sự rất hối hận. Xin con tha thứ cho mẹ, chỉ cần con đồng ý tha thứ cho

mẹ, mẹ sẽ đem tất cả tiền của mẹ cho con. Được không?”

Tiền? Bà ta nghĩ, thứ mình để ý chính là tiền sao?

Lông mày Tả Phán Tình chau lại. Bình tĩnh rút tay mình khỏi tay của

Ôn Tuyết Kiều, ánh mắt của cô vô cùng bình tĩnh: “Tôi không cần tiền của bà.”

“Phán, Phán Tình?” Ôn Tuyết Kiều sững sờ nhìn cô, nhất thời có chút khó có thể chấp nhận.

“Không có việc gì nữa bà nghỉ ngơi đi.” Tả Phán Tình đứng dậy: “Tôi đi trước.”

“Phán Tình.” Ôn Tuyết Kiều sốt ruột: “Mẹ sắp chết rồi mà con cũng không thể tha thứ cho mẹ sao?”

“Tôi tha thứ cho bà.”

“. . . . . .” Ôn Tuyết Kiều ngước mắt lên, không dám tin nhìn Tả Phán Tình, bà ta lại giơ tay lên.

“Cho dù trước kia bà vứt bỏ tôi, hay bây giờ lừa gạt tôi thì tôi cũng không trách bà. Nhưng, tôi đã có ba mẹ, tôi sẽ không nhận bà là mẹ.”

“Phán Tình.” Ôn Tuyết Kiều cúi đầu, nước mắt cuối cùng cũng không

chịu được mà chảy xuống: “Nói như thế, rốt cuộc con vẫn là không tha thứ cho mẹ.”

“Tôi nói rồi, tôi tha thứ cho bà. Nhưng tôi sẽ không nhận bà.” Đây là giới hạn cuối cùng của cô, người lui ra phía sau hai bước, lại lùi thêm hai bước nữa.

“Bà hãy giữ gìn sức khỏe.” Thản nhiên mở miệng, xoay người rời đi. Cô cũng không biết mình có hối hận về sự lựa chọn ngày hôm nay hay không.

Nhưng cô hiểu rất rõ, cô không thể dễ dàng gọi bà ta một tiếng ‘mẹ’ như

vậy được.

Ít nhất là bây giờ cô không làm được.

Ra khỏi bệnh viện, tâm trạng Tả Phán Tình có chút chùng xuống, gọi

taxi rời đi. Sau khi cô rời đi, từ trong chiếc xe màu đen có một người

đàn ông mặc đồ màu đen bước xuống, theo sau ông ta là một đoàn người

cùng đi vào bệnh viện.

Hai người đứng canh ở cửa, những người khác đều theo vào phòng bệnh.

Lúc này Ôn Tuyết Kiều đã ngồi dậy, đôi mắt của bà ta lạnh như băng,

không có nửa phần ôn nhu.

Vài người vào cửa, cung kính cúi đầu với bà ta: “Phu nhân.”

“Nó đi chưa?”

“Đi rồi.”

“Mọi thứ ở bệnh viện đều đã chuẩn bị xong chưa?”

“Xong cả rồi.” Người lái xe tiến từng bước về phía Ôn Tuyết Kiều, vẻ

mặt cung kính: “Bác sĩ nghĩ đây là chuyện một thiên kim tiểu thư tùy

hứng trốn nhà đi. Cho nên phối hợp rất khá.”

“Ừ.” Ôn Tuyết Kiều gật đầu, ánh mắt nhìn sang hướng khác, bà ta lại

nghĩ đến một chuyện khác: “Gần đây bên cảnh sát liên tiếp có hành động,

tất cả mọi người cũng phải chú ý, trước khi lão đại ở Myanmar đến đây,

thì đừng có hoạt động gì.”

“Phu nhân, gần đây cảnh sát theo dõi sát sao chặt chẽ như vậy. Cho


XtGem Forum catalog