XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219262

Bình chọn: 9.5.00/10/1926 lượt.

, Tả Phán Tình giật mình, theo phản xạ lùi

ra hai bước, lại lùi vào một vòm ngực ấm áp.

“Phán Tình.” Kỷ Vân Triển đứng ở ngay phía sau Tả Phán Tình, vẻ mặt quan tâm nhìn cô: “Em không sao chứ?”

“Em không sao.” Tả Phán Tình lắc đầu, nắm tay Kỷ Vân Triển: “Chúng ta đi thôi.”

“Ừ.” Kỷ Vân Triển kéo tay Tả Phán Tình rời đi, lúc này Ôn Tuyết Kiều

lại đến chắn trước mặt Tả Phán Tình: “Phán Tình, con không thể xem như

là thương hại mẹ được sao?”

Tả Phán Tình không nói gì, Kỷ Vân Triển nhìn thấy sự chần chờ trong

mắt cô, cánh tay để trên lưng cô một lúc lâu, dùng sức kéo cô rời đi.

Liếc mắt nhìn Ôn Tuyết Kiều một cái, mang ý cảnh cáo mười phần.

Trong lòng Tả Phán Tình rất loạn, không để ý được cái gì, theo Kỷ Vân Triển rời đi, cũng không chú ý được vẻ mặt Ôn Tuyết Kiều sau khi xe

bọn họ khuất chỗ ngã rẽ u ám hẳn đi.

Tả Phán Tình ngồi trên xe Kỷ Vân Triển, vẻ mặt có chút hoảng hốt, có

chút bất an. Kỷ Vân Triển đã nhận ra, vươn tay giữ chặt tay cô.

“Anh đưa em về nhà? Hay là chúng ta đi ăn cơm?”

“Thế nào cũng được.” Tả Phán Tình đang rất loạn, rất phiền, thật ra

cô cần tìm người để nói chuyện một chút, nhưng Cố Học Văn lại không về

nhà. Mà trước mắt lại là Kỷ Vân Triển.

“Kỷ Vân Triển, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm đi. Tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Kỷ Vân Triển sửng sốt một chút, rồi nhanh chóng gật đầu, nhấn mạnh chân ga chạy nhanh về phía trước.

Chọn một nhà hàng Âu trang nhã lịch sự. Không gian rất thoải mái dễ

chịu, Kỷ Vân Triển và Tả Phán Tình tìm một chỗ để ngồi xuống, gọi cơm

xong, Kỷ Vân Triển rót chút Champagne cho Tả Phán Tình.

“Uống một chút đi, lấy lại bình tĩnh.”

Tả Phán Tình lắc đầu, cầm ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, bộ dạng

đó làm cho Kỷ Vân Triển phải nhíu mày: “Còn chưa ăn gì mà. Không nên

uống rượu như vậy.”

“Kỷ Vân Triển.” Gọi tên của anh, Tả Phán Tình đột nhiên không biết

phải nói thế nào: “Anh biết không? Người phụ nữ vừa rồi, thật ra bà ta

là mẹ ruột của tôi.”

“Cái gì?” Kỉ Vân Triển sửng sốt: “Em, em đã có mẹ rồi mà?”

“Đúng vậy, tôi đương nhiên là có mẹ.” Tả Phán Tình nở nụ cười, cười

đến thực bất đắc dĩ, thực chua xót, đem câu chuyện cẩu huyết hai mươi

mấy năm trước kể lại, sau đó ngẩng đầu nhìn Kỷ Vân Triển.

“Bây giờ, bà ta đã trở lại, bà ta nói bà ta đang bị bệnh. Nói muốn

trước khi bà ta chết, đến gặp tôi, nghe giọng nói của tôi, cùng tôi ăn

bữa cơm.”

Tả Phán Tình rót một ly rượu cho mình, lại muốn uống một hơi cạn sạch, đột nhiên buông ly xuống.

“Bây giờ đầu tôi rất loạn, tôi rất ghét bà ta, nếu năm đó không cần tôi, thì bây giờ còn muốn gặp tôi làm gì?”

Kỷ Vân Triển nhìn đôi mắt trong vắt của cô, nơi đó thể hiện rõ ràng

sự hỗn loạn và bất lực. Thở dài: “Nhưng bây giờ bà ta bị bệnh, nên em

cảm thấy bà ấy rất đáng thương?”

“Ừ” Tả Phán Tình gật đầu: “Mỗi người đều phải chết. Tôi cảm thấy nếu

tôi không tha thứ cho bà ta, thì có phải tôi quá tàn nhẫn? Quá vô tình

rồi không?”

Kỷ Vân Triển trầm mặc, loại chuyện này mỗi người một ý. Tả Phán Tình

không chấp nhận được người mẹ này, thì người khác cũng có thể hiểu được, dù sao mấy chục năm nay bà ta đã chẳng quan tâm đến cô, nhưng nếu Tả

Phán Tình chấp nhận, thì đứng ở góc độ đạo đức, cũng có thể chấp nhận

được. Dù sao cũng là máu mủ tình thâm, sinh mệnh của cô cũng là do người phụ nữ kia ban cho.

“Em không tàn nhẫn.” Nắm tay Tả Phán Tình, Kỷ Vân Triển tin người con gái mình yêu tuyệt đối không phải là người tàn nhẫn vô tình: “Chỉ là

bây giờ trong lòng em đang rối bời, không biết phải làm sao thôi.”

“Đúng vậy. Tôi thật sự rất rối.” Tả Phán Tình nghĩ đến tờ giấy chẩn

đoán bệnh ung thư kia: “Anh nói xem, nếu bà ta thực sự bị bệnh, có phải

là tôi nên. . . . . .”

Câu nói kế tiếp cô nói không nên lời, cô nhìn Kỷ Vân Triển, như muốn anh giúp.

“Phán Tình.” Kỷ Vân Triển cảm giác bàn tay đang cầm thật mềm mại, có

phần cảm động, cho dù thế nào, ít nhất cô gái của anh, gặp chuyện như

vậy còn kể với anh, điều này làm cho anh thực vui vẻ.

“Thật ra, nếu em nhận bà ấy, ba mẹ của em có thể sẽ không vui, em có nghĩ tới không?”

“Tôi đã nghĩ qua rồi.” Cũng chính vì nghĩ về chuyện này mà cả ngày hôm nay cô chẳng có tâm trạng đâu mà vẽ,nữa.

“Nhưng nếu em không nhận bà ta, thì em sẽ cảm thấy bà ta thật sự rất đáng thương đúng không?”

Tả Phán Tình gật đầu, Kỷ Vân Triển thực sự rất hiểu cô, đây chính là

những mâu thuẫn đang đấu tranh ở trong lòng cô: “Anh biết không? Không

nói đến việc bà ta là người đã cho tôi mạng sống này, mà cho dù bà ta là một người xa lạ, là một người hoàn toàn không có quan hệ gì với tôi.

Nhưng khi bà ta sắp chết, thì tôi lại cảm thấy những chuyện trước kia

đều có thể cho qua được. Tôi sẽ không so đo nữa, cũng sẽ không nghĩ đến

nữa.”

Cái chết giống như sự trả nợ. Mặc kệ là trả nợ cái gì. Ôn Tuyết Kiều

đang bị ung thư dạ dày, đây cũng coi như là sự trừng phạt của ông trời

với bà ta rồi. Nếu bà ta đã bị trừng phạt, thì sao cô có thể thêm dầu

vào lửa nữa chứ?

Dù thế nào cũng vậy. Khuôn mặt nho nhã của Kỷ Vân Triển hiện lên nét

dịu dàng, đây là cô gái mà anh yêu, cho dù tính tình