Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216252

Bình chọn: 9.5.00/10/1625 lượt.

tay: “Thật sự có bản lĩnh.”

Tả Phán Tình không nói, nhìn mấy góc độ trên bàn, đi đến bên kia, lại cúi xuống đánh banh.

“….”

Đám Hồ Nhất Dân không nói được gì, nhìn Phán Tình đánh một hơi được 6 quả banh vào lỗ, đến gần cuối, đột nhiên Kiều Tâm Uyển bước vào.

“Mọi người ở trong này hết à? Ông nội xuống rồi, mọi người vào ăn cơm thôi.”

Tả Phán Tình bị phân tâm, quả cầu cuối cùng lăn đến trước miệng lỗ rồi dừng lại.

“A.” Tả Phán Tình kêu lên, vẻ mặt có phần ảo não. Cố Học Võ cười: “Em dâu đánh xong rồi à, tới phiên anh.”

Anh đi đến bàn, tay nâng, chuyển động cây cơ, một hai ba bốn….

Một lần, đánh được 7 trái vào lỗ, lần cuối cùng đưa trái số 8 màu đen vào, anh ngẩng đầu nhìn Phán Tình: “Nể mặt rồi.”

Độ mạnh yếu vừa lúc, góc độ tuyệt hảo, trái số 8 đen chui vào lỗ

Tả Phán Tình phụng phịu, không phục nói: “Chơi lại.”

Nếu chị dâu không gọi làm cô giật mình, cô chắc chắn sẽ không thua.

“Được.” Cố Học Võ sảng khoái đáp, Tông Thần Vân đứng xem mà ngây

người: “Chị dâu thật không nhìn ra nha, chị cũng là một tay chơi đó ha.”

“Sao nào? Phụ nữ không được chơi billard sao? Tả Phán Tình nhướn mày: “Anh đừng có mà khinh thường phụ nữ.”

“Em đâu dám.” Tống Thần Vân giơ tay đầu hàng, sợ chết mà nhìn Tả Phán Tình.

Tả Phán Tình nhìn Cố Học Võ: “Còn không lên?”

“Đừng đùa nữa.” Cố Học Văn kéo tay cô: “Ông nội gọi ăn cơm rồi, chúng ta lên ăn cơm trước đi.”

“Được rồi.” Tả Phán Tình có phần không muốn buông cây cơ ra, liếc

nhìn Cố Học Văn 1 cái: “Lần sau anh phải theo giúp em đánh đấy.”

“Sao phải để lần sau chứ?” Hồ Nhất Dân không hiểu: “Chờ cơm nước xong ta lại tiếp tục chơi.”

“Hôm nay không được.” Tả Phán Tình cầm tay Cố Học Văn: “Hôm nay là trung thu, tôi phải cùng anh ấy ngắm trăng.”

“Có phải là chưa thấy bao giờ đâu, có gì đẹp mà xem chứ.” Tống Thần

Vân không hiểu, Tả Phán Tình thè lưỡi: “Tôi thích ngắm trăng, anh có ý

kiến à?”

“Không có, không có.” Trời dữ như vậy, ai dám có ý kiến chứ!

“Được rồi. Nếu ông nội đã gọi, thì chúng ta đi ăn cơm thôi.” Cố Học

Võ mở miệng, liếc sang trái nhìn Kiều Tâm Uyển một cái, Kiều Tâm Uyển bị anh nhìn như vậy, có chút chột dạ, cúi đầu không nói.

Cố Học Mai vẫn ngồi bên cạnh, tất nhiên cũng nhìn thấy hết, Kiều Tâm

Uyển đã đến đây từ lâu, nhưng mãi đến khi Tả Phán Tình đánh trái banh

cuối cùng mới mở miệng, Kiều Tâm Uyển là muốn giúp Cố Học Võ, nhưng chưa chắc anh ấy sẽ cảm kích–

Tầm mắt Cố Học Mai lại dừng trên người Đỗ Lợi Tân, anh ấy xuống đây

từ khi nào vậy? Đỗ Lợi Tân cũng thấy được tầm mắt của cô, đang định đi

đến đẩy xe lăn cho cô thì Tả Phán Tình đã nhanh chân hơn, anh đành ngậm

ngùi bước sang bên cạnh.

Thật ra đám Hồ Nhất Dân còn muốn chơi tiếp, nhưng nếu Cố Thiên Sở đã ở trong này, thì nhất định phải nghe lời ông, nên biết rằng ba mẹ bọn họ

cũng đều kính nể Cố Thiên Sở vài phần. Mọi người chậm rãi đi đến nhà ăn.

Nhà ăn của khu du lịch là nơi tập trung những đầu bếp có tiếng trên thế giới, là nơi tạo ra những mĩ thực.

Dù là đồ Trung hay Tây, dù là món ăn do khách tự yêu cầu, chỉ cần khách hàng muốn, họ đều có thể được thỏa mãn.

Nhà ăn được chia thành 2 bên. Bên trái là trang trí theo phong cách

phương Tây, đèn chùm, trải thảm, phục vụ mặc áo sơ mi trắng, khoác áo

ghilê đen.

Bên phải trang trí theo phong cách Trung Quốc, cổ kính, vô cùng thú

vị. Phục vụ mặc sườn xám xẻ tà, tóc búi cao, nhìn rất có hương vị cổ

xưa.

Cố Thiên Sở không thích cơm Tây, do đó Đỗ Lợi Tân đã đặt một phòng

lớn bên trong có 2 bàn tròn, Cố Thiên Sở ngồi đầu tiên, hai vợ chồng Cố

Chí Cường và vợ chồng Tả Chính ngồi tiếp theo.

Mấy tiểu bối ngồi ở bàn phía dưới, nhưng hình như có phần hơi chật

chội, Cố Học Mai cúi đầu, di chuyển xe lăn đến bàn của các trưởng bối,

Đỗ Lợi Tân thấy vậy, liền có chút mất mát.

Cố Học Võ nhìn thấy tất cả biểu tình của Đỗ Lợi Tân, rất nhanh sau đó anh có chút hiểu ra.

Lúc này đám Tống Thần Vân đã đi kính rượu Cố Thiên Sở, chúc ông ngày

lễ vui vẻ và ngày càng khỏe mạnh. Cố Thiên Sở rất vui, đây là lần đầu

tiên mọi người tụ tập đông đủ để đón trung thu.

“Hôm nay thật là dịp hiếm có, mọi người đều ở đây, ăn xong chúng ta cùng đi vào trong vườn ngắm trăng đi.”

Ông đã nói, không có vị tiểu bối nào dám không nghe. Đồ ăn được dọn

lên, tiệc tùng linh đình, bữa cơm náo nhiệt, Tả Chính Cương và Ôn Tuyết

Phượng cũng là lần đầu tiên cùng nhiều tiểu bối như vậy ăn Trung thu,

cảm thấy thật vui, thật náo nhiệt, tự nhiên cũng nói nhiều hơn.

Quan trọng nhất là bà thấy con gái nhà mình với Cố Học Văn từ đầu đến cuối đều dính lấy nhau, tình cảm dường như rất mặn nồng, điều này làm

cho bà càng vui vẻ.

Ăn xong, Đỗ Lợi Tân đã nhanh chóng cho người chuẩn bị xong chỗ ngắm trăng.

Ở bên ngoài hoa viên, có bày sẵn mấy dãy bàn, trên đó có hoa quả, điểm tâm, các loại bánh trung thu.

Mọi người đều vào chỗ của mình đợi ánh trăng lên.

Tả Phán Tình từ nãy đến giờ đều giữ Cố Học Văn bên cạnh mình, cô sợ anh lại làm chuyện gì ảnh hưởng không tốt đến cánh tay.

Bên này, tầm ngắm vô cùng tốt, ở bầu trời phía tây, ánh hoàng hôn đã

bắt đầu lặn dần, sắc trời đẹp như v


XtGem Forum catalog