. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Edit: Minh Mập
Beta: Iris & Phong Vũ
Tả Phán Tình cùng Kiều Tâm Uyển liếc nhìn nhau, rồi hai người cùng
nhau quay lại phòng Cố Học Mai. Gõ gõ cửa: “Học Mai? Em có ở trong đó
không?”
“Chị?”
“Em tới đây.” Giọng Cố Học Mai có hơi hoảng sợ xoay lại nhìn người
đàn ông đang đứng ở trong phòng cô kia: “Lợi Tân, cậu vào phòng vệ sinh
trốn một lát được không?”
Đều là do anh, anh ấy không nên đưa mình về phòng, cô còn đang lo có người nhìn thấy. Hiện tại làm sao bây giờ?
Đỗ Lợi Tân lạnh lùng nhìn sắc mặt lo lắng của Cố Học Mai, đành bất
đắc dĩ nói: “Em đi ra đi, bảo họ dẫn em đến chỗ nhà ăn, nói là em đói
bụng”
“Lợi Tân?” Anh ấy lại tức giận rồi sao?
“Anh nán lại một chút rồi đi ra sau.”
“Uhm.” Cố Học Mai nhẹ nhàng thở ra, chỉnh lại quần áo trên người mình, thấy mọi thứ bình thường, mới đẩy xe lăn ra cửa
“Mọi người đã quay lại rồi à?”
“Dạ.” Tả Phán Tình gật đầu, nhìn thầy đầu của Cố Học Mai còn ướt, cô quan tâm: “Chị chưa sấy tóc à?”
“Chị… máy sấy trong phòng chị bị hư rồi.” Cố Học Mai nói dối, Tả Phán Tình cười cười: “Vậy qua phòng em đi, em sấy cho.”
“Hai người cứ đi đi, tôi về phòng thay quần áo.” Kiều Tâm Uyển vẫn còn đang mặc áo tắm.
“Vâng, vậy chị đi đi, em cũng về phòng đây.” Cô giúp Học Mai đẩy xe
lăn về phòng mình, đưa máy sấy tóc cho Cố Học Mai, rồi đi vào toilet
thay quần áo.
Đến lúc đi ra, tóc Cố Học Mai đã gần khô, cô đến gần hỏi: “Chị đi ra
từ lúc nào vậy? Tụi em tắm xong đi tìm chị mà chẳng thấy đâu?”
“Chị ngâm nước lâu, thấy hơi nóng nên đi ra trước.” Trên mặt Cố Học Mai có phần xấu hổ.
“Vậy ạ!” Tả Phán Tình không nghi ngờ gì cả, giúp Học Mai đẩy xe lăn
ra ngoài: “Chúng ta xuống thôi, ông nội và mọi người chắc cũng lên rồi.”
“Ừ.”
Đi xuống lầu, mấy trưởng bối còn chưa đến, hỏi phòng chơi cờ ở đâu,
rồi giúp Cố Học Mai đi vào, nhưng cô lại không thấy anh em Cố Học Văn
đâu.
Lại đi hỏi thăm một chút, cuối cùng Tả Phán Tình cũng tìm được họ ở
trong phòng billard. Ngoài hai anh em họ Cố, cô còn thấy cả Tống Thần
Vân và Đỗ Lợi Tân ở đó. Lúc cô vừa bước vào, Cố Học Võ đang đánh trái
bóng số 8 màu đen vào lỗ.
Tống Thần Vân bên cạnh vỗ tay không ngớt: “Được, uy vũ của Lão Đại quả nhiên là lợi hại.”
Cố Học Võ quay đầu nhìn Cố Học Văn: “Hôm nay làm sao vậy, sức lực đâu hết rồi?”
“Chỉ muốn cho anh thắng vài ván thôi mà.” Lúc này tay trái của anh
thấy hơi hơi đau, nhưng trên mặt anh lại biểu hiện thái độ bình tĩnh:
“Nếu không, anh làm Lão Đại thật mất mặt.”
“Không cần cậu nhường.” Cố Học Võ cầm lấy cây cơ lên: “Cậu không thắng nổi anh đâu.”
Cố Học Văn không trả lời, hai anh em hơn kém nhau chỉ vài tuổi, cho
nên tự nhiên cái gì cũng cùng nhau học, rất nhiều phương diện tương
xứng, chẳng thể phân biệt được ai hơn ai kém.
Tả Phán Tình nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền hiểu được chuyện gì
đang xảy ra. Buông tay cầm của xe lăn ra, cô bước đến chỗ Cố Học Văn.
“Không phải nói là chơi cờ sao? Sao giờ lại biến thành đánh billard rồi?” Trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt biểu hiện không đồng ý.
Anh muốn chết phải không? Tay bị thương mà còn đòi đánh bóng? Có phải không cần cánh tay này nữa không?
Anh không sao.
Cố Học Văn quay lại nhìn rồi vươn tay ôm lấy eo cô: “Ngâm nước nóng rồi à?”
“Uhm.” Tả Phán Tình gật đầu, kéo kéo cánh tay không bị thương của
anh, ánh mắt mang chút cảnh cáo: “Ngốc, không được đánh bóng nữa.”
“Lâu lắm rồi không chơi, hôm nay chỉ chơi cùng với anh cả 2 bàn.” Cố
Học Văn thấy sự quan tâm trong ánh mắt của cô, vẻ mặt hưởng thụ, khóe
miệng khẽ nhếch lên cười đến nhăn mặt.
“Lão Nhị lâu lắm rồi không chơi, giờ còn thua cả Lão Đại.” Tống Thần
Vân cười: “Có phải ngày nào cũng bắt cướp, bây giờ đánh bóng không quen
không?”
“Không đúng.” Hồ Nhất Dân mở miệng: “Cậu phải nói là, ngày nào cũng cầm súng, giờ cầm cơ thấy không quen.”
“Nào có.” Tả Phán Tình nhìn bàn billard, trên bàn còn 3 quả bóng, xoay người nhìn Cố Học Võ, vẻ mặt khiêu khích.
“Không phải chỉ là đánh billard thôi sao? Vậy thì có gì đâu? Em chơi với anh một ván được không?”
“Em?” Cố Học Võ nhìn cô một cái, ánh mắt rõ ràng là khinh thường.
“Đúng vậy, là em, anh không dám sao?”
“Anh sợ em thua thảm, rồi khóc nhè thôi!” Ngày trước, cùng Cố Học Văn chơi, hai người tối đa chỉ thua kém nhau có 1 trái, không biết hôm nay
Cố Học Văn làm sao mà thua tận 3 bàn, cả 3 bàn đều thua cả 3 trái.
“Chưa chắc đâu nha.” Tả Phán Tình lấy cây cơ, đám Hồ Nhất Dân ở bên
cạnh xem náo nhiệt cũng đã dọn xong bàn, vỗ vỗ tay với Tả Phán Tình:
“Chị dâu, không nhìn ra chị cũng biết chơi nha, hay là, tí nữa em với
chị đánh 2 ván thử xem.”
“Ok, anh, em đánh trước nhé.” Tả Phán Tình nhìn banh billard xếp trên bàn, đem banh trắng đặt vào chỗ, cầm lấy cơ, bày ra tư thế cực kì xinh
đẹp.
Tống Thần Vân cười khẽ: “Tư thế không tồi”
“Cơ thủ cũng không tồi.” Tả Phán Tình thân thể bất động, lời nói ra
thập phần tự tin, nhìn 15 quả banh phía trước, dùng sức đẩy cây cơ một
cái.
“Ping” những quả banh bắn tung ra, có một quả lăn đến trước lỗ.
“Được đó a.” Trầm Thành vỗ