Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215345

Bình chọn: 7.5.00/10/1534 lượt.

g biết, em

lại quan tâm anh như vậy.”

Khuôn mặt Tả Phán Tình lập tức đỏ lên, chống lại sự trêu chọc trong

mắt anh, chỉ cảm thấy khuôn mặt đang nóng như thiêu như đốt: “Tưởng bở,

không biết xấu hổ, ai quan tâm anh.”

Nhìn nét cười cợt nơi khóe miệng anh càng sâu thêm, cô ngăn không

được: “Hừ. Chẳng qua là giữa đêm tôi ngủ không được, tùy tiện hỏi vậy

thôi.”

“Ngủ không được?” Đôi mắt đen tối của Cố Học Văn hiện lên một tia

mãnh liệt: “Có muốn làm chút chuyện có thể giúp em ngủ được không?”

“Cố Học Văn. Anh lưu manh.” Quả thật đúng là một con đại dâm trùng,

bị thương mà còn ngày ngày nghĩ đến chuyện đó, không biết xấu hổ.

“Không muốn anh lưu manh thì mau ngủ đi. Bằng không anh cũng không ngại cho em biết cái gì gọi là lưu manh đâu.”

Anh bị thương trên cánh tay, chứ “người anh em” của anh đâu bị thương.

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình giơ tay định cho anh ăn một cú phật sơn vô ảnh quyền, Cố Học văn bắt lấy tay cô nghiêm mặt: “Được rồi, không giỡn

nữa, bằng không ngày mai em muốn dậy cũng dậy không nỗi đâu.”

Nhìn đồng hồ cũng không còn sớm, ba mẹ đều đến thành phố C, ngày mai còn phải tiếp bọn họ nữa.

“Hừ.” Tả Phán Tình thu lại tay mình, oán hận nằm trở về, nhắm mắt lại cố gắng ngủ, bên tai lại vang lên giọng nói của Cố Học Văn: “Ngày mai

gặp ba mẹ anh, không được nhắc đến chuyện anh bị thương, nghe không?”

“…” Tả Phán Tình sửng sốt một chút, rất nhanh liền hiểu ra, ngẩng đầu nhìn Cố Học Văn, anh đang nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, ngực nóng lên,

cô đột nhiên cũng không dám nhìn anh, cúi đầu, dựa vào bờ vai anh nhắm

hai mắt lại.

Mũi ngửi thấy hơi thở nam tính dễ chịu trên người anh, cô thật đúng

là cứ như vậy mà ngủ, ý nghĩ cuối cùng trước khi ngủ thiếp đi là, người

này dường như, cũng không tệ lắm.

………..www.…………..

Sáng sớm lúc Tả Phán Tình tỉnh lại, đã không thấy bóng dáng Cố Học

Văn nữa, vừa tỉnh ngủ, tinh thần hồi phục hơn phân nửa, khó chịu trên

người cũng tan đi rất nhiều.

Vươn vai vươn cổ xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt, lúc trở ra thì tràn đầy sức sống.

Vừa ra ngoài, đã thấy Cố Học Văn đang đem bữa sáng đặt lên bàn ăn. Có sữa đậu nành và bánh quẩy, còn có bánh bao bánh mì.

“Anh đừng nói với tôi, sáng sớm anh đã ra ngoài mua bữa sáng nha.”

Mắt đảo qua người Cố Học Văn, hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi đen

dài tay. Phối với chiếc quần dài đen. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy

anh mặc quần áo màu đen. Màu sắc huyền bí này, làm tôn lên dáng người

cao lớn anh tuấn của anh. Lúc này anh đang dọn bữa sáng, vết thương trên tay dường như hoàn toàn không hề làm ảnh hưởng đến anh.

Lúc vươn tay đưa sữa đậu nành cho Tả Phán Tình, rồi tháo nút tay áo

ra, Tả Phán Tình nhìn băng vải trên đó: “Chúng ta ra ngoài ăn bữa sáng

cũng được mà.”

“Không sao.” Tay phải của Cố Học Văn xoa xoa mái tóc cô: “Như vậy em có thể ngủ nhiều thêm một chút.”

Một câu nói rất đơn giản, lại làm cho Tả Phán Tình sửng sốt bất động

một chỗ. Nhìn tay anh nhu thuận xoa tóc mình, trong lòng trào lên một

hồi ấm áp, viền mắt cũng có chút cảm giác xót xót, cúi đầu, theo động

tác cài nút áo sơ mi lại của anh mà cố gắng khắc chế cảm giác muốn khóc.

Tuy vậy vẫn không có cách nào khống chế giọng nói hơi dao động lại có vài phần lúng túng kia: “Được rồi. Ăn cơm thôi.”

“Phán Tình.”

Anh thấp giọng gọi tên cô làm cô thoáng run rẩy, giọng nói nồng nàn

của anh dường như cũng giống bàn tay to đang dịu dàng vuốt ve đôi má cô, cô cúi đầu, một cử động cũng không dám làm.

……………………….

Edit: Iris & Phong Vũ

Beta: Phong Vũ

Cảm giác trên lưng có thêm một bàn tay, anh ôm cô. Đôi môi mỏng lại

một lần nữa tìm đến chạm vào cái trán trơn bóng, hàng lông mày xinh đẹp

tuyệt trần, rồi trượt xuống bờ mi như nhung đang run rẩy phủ trên đôi

mắt khép hờ. Nụ hôn dần trượt xuống cái mũi xinh xắn, rồi hai gò má ấm

áp. Cuối cùng dừng lại ở đôi môi mọng đang hé mở của cô.

“Phán Tình.” Anh gọi to tên cô, nhưng âm thanh ấy dường như biến mất

hoàn toàn vào trong môi cô. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng tựa như là một cái

lông vũ nho nhỏ đang đậu ở trên môi cô. Rồi nhanh chóng, lại biến thành

điên cuồng. Càng ngày càng xâm lấn làm càn, mang theo sự cố chấp ngang

ngược không cách nào cự tuyệt được.

Tả Phán Tình muốn giãy dụa, muốn phản kháng. Nhưng cuối cùng cô chỉ

có thể ôm lấy thắt lưng anh. Tiếp nhận nụ hôn của anh. Cảm giác đầu lưỡi của hai người đang cùng nhau nhảy múa. Động tác đó vô cùng thân thiết

đến dị thường.

Sự chủ động của cô đúng là chất xúc tác tốt nhất. Cố Học Văn vì thế

mà càng hôn càng sâu. Tay trái không tự giác mà giữ chặt gáy của cô, bởi vì dùng sức, nên cánh tay lại hơi hơi đau. Cảm giác đau này khiến anh

phải buông ra cô. Lấy lại nhịp thở. Cố gắng đè nén dục vọng đang dâng

trào. Kéo tay cô.

“Ăn cơm đi. Nguội rồi sẽ không ngon đâu.”

Tả Phán Tình cắn cắn môi, cảm giác về hơi ấm của Cố Học Văn trên mặt

cô vẫn còn chưa tan, trái tim lại đập có chút mất tốc độ. Bắt buộc mình

phải ngồi xuống, im lặng ăn cơm, nhưng lại không nhịn được nhìn Học Văn, một tay bị thương, nhưng dường như không ảnh hưởng chút nào, anh vẫn