uả nhiên bị đau, nhưng vẫn không
buông cô ra, mà còn ở trên môi cô mút mạnh một cái, lúc này mới thối lui ra một chút, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận.
“Em định mưu sát chồng hả?”
“Hứ.” Tả Phán Tình lườm anh: “Cũng chỉ là một tay, thấy anh còn có
sức đùa giỡn lưu manh, chắc cũng không có việc gì nghiêm trọng.”
Thấy Cố Học Văn không nói lời nào, vẻ mặt âm trầm trừng mắt nhìn
mình. Thè lưỡi, cô giơ hai tay lên giả bộ đầu hàng, vẻ mặt có tia sợ
sệt: “Tôi nói trước, thân thể tôi còn chưa khỏe đâu, anh tốt nhất đừng
có chạm vào tôi.”
Cô cũng không phải đang nói lung tung, vốn là ban ngày định ngủ,
nhưng lại tiếp đãi người nhà Cố Học Văn cả ngày, trở về lại lăn lộn ngủ
không được nửa ngày, cô thật sự đang rất mệt. Thật sự không thể chống đỡ anh lại dày vò thêm nữa đâu.
Cố Học Văn nhìn chăm chăm nửa thân thể xinh đẹp đang ghé vào trong
lòng mình, cảm thấy bụng dưới có một tia lửa không tự giác càng lúc càng lớn, vì không muốn làm cô bị thương, anh thả lỏng thân thể, ôm chặt eo
cô: “Ngủ đi.”
Tả Phán Tình thở phào nhẹ nhõm, tuy cánh tay Cố Học Văn bị thương, có điều với thực lực của anh ấy, cho dù chỉ dùng một tay, cũng đủ bắt được cô.
Đem khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ lên ngực anh, tìm một chỗ tương đối
thoải mái, ngáp một cái, cố gắng kéo lại cơn buồn ngủ của mình. Nhưng
mà–
“Sao lại bị thương?”
Bản lĩnh của anh ấy không phải rất lợi hại sao? Hơn nữa trước kia mỗi lần đi làm nhiệm vụ đều đi rất nhiều ngày, lần này sao chỉ có nửa ngày
đã trở về?”
“Ngoài ý muốn.” Cố Học Văn ôm thắt lưng cô. Ngửi hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ người cô, cảm giác vô cùng dễ chịu.
“Ngoài ý muốn?” Tả Phán Tình quan sát vẻ mặt của anh: “Ngoài ý muốn
như thế nào? Nếu như không phải việc cơ mật, có thể nói cho tôi nghe
được không?”
Suy nghĩ một chút, trước khi anh mở miệng cô lại nói thêm một câu:
“Khụ. Nếu anh tin tưởng tôi, là chuyện cơ mật cũng có thể nói cho tôi
biết.”
“Cô ngốc.” Là chuyện cơ mật thì sao có thể nói cho cô nghe được. Cố
Học Văn thở dài: “Có hai công nhân của hai công ty lớn bị sa thải, không cam lòng, trong đó có một tên hiểu chút ít về hóa học. Làm mấy quả mìn
tự chế, tuyên bố muốn cho nổ tung ký túc xá, tên còn lại thì bắt cóc con gái của giám đốc. Nói phải kéo theo một người chết chung.”
“Sau đó thì sao?” Mìn rồi thêm con tin nữa, ngẫm lại đều nguy hiểm.
“Sau đó bọn anh đến, con tin được cứu, mìn cũng được gỡ ra.”
Đem mười tiếng giằng co của cả ngày hôm nay kể qua loa chỉ vài câu như vậy, Tả Phán Tình đâu dể dàng bỏ qua cho anh.
“Vậy sao anh lại bị thương?”
Cố Học Văn nhớ đến một màn lúc tối. Chuyên viên gỡ mìn của họ vẫn
liên tục cố gắng, lặng lẽ ẩn vào tòa nhà gỡ mìn, chỉ là hai nghi phạm
kia lại nhận ra điều gì đó, có một người mang con tin lên tầng thượng.
Người kia kích ngòi nổ điện tử. May mà lúc đó chuyên gia đã gỡ xong
quả mìn, nếu không thì hậu quả thật không thể tưởng tượng được. Cũng
không ngờ mìn không nổ làm nghi phạm tức giận, ôm con tin đến bờ lan can muốn cùng con tin nhảy xuống dưới.
Lúc này Cố Học Văn đang dẫn người ẩn trong một căn phòng ở tầng cao
nhất. Chuyên gia đàm phán đang kêu gọi nghi phạm đầu hàng, nghi phạm
biết bản thân chạy không thoát, ôm người kia nhảy xuống.
Ở thời điểm mấu chốt Cố Học Văn nhào ra ngoài cửa sổ. Bắt được tay
con tin. Không biết rằng trên tay nghi phạm có dao, muốn anh buông tay
ra nên rạch lên cánh tay anh hai nhát.
Cố Học Văn bị thương, nhưng vẫn không buông tay, đồng đội lúc này nổ
súng về phía nghi phạm. Nghi phạm rơi xuống dưới, còn bọn họ thành công
giải cứu được con tin, mọi việc chính là như vậy.
“Trời ạ.” Tả Phán Tình bịt chặt miệng: “Anh, anh một mình đi bắt hai người nhảy lầu? Anh có lầm không vậy?”
“Không phải là hai người, là một người nhảy lầu, người kia là con
tin.” Nguyên tắc của bọn họ chính là sinh mệnh của con tin là trên hết.
Mặc kệ bất cứ tình huống nào, đều phải giữ an toàn cho con tin. Thế
thôi.
Ánh mắt Tả Phán Tình nổi lên rất rất nhiều cảm xúc khác nhau, nghe
anh bằng những câu nói đơn giản kể ra những chuyện đáng sợ như vậy mà
tim cô như muốn ngừng đập.
Trong lòng lan ra một chút cảm xúc chua xót, mơ hồ, không thể nói nên lời là tại sao, chỉ cảm thấy hơi muốn khóc, không muốn tâm trạng vây
lấy mình, Tả Phán Tình mím môi nói sang chuyện khác: “Anh, anh bị thương sao không đến bệnh viện hả?”
“Đi rồi.” Miệng vết thương cũng không quá sâu, nhưng lúc đó nghi phạm có chút kích động, rạch hơi dài một chút. Anh không muốn nằm viện. Chờ
bác sĩ băng bó xong, tiêm thêm mũi thuốc, thì quay về nhà.
“Bị nặng như vậy, sao lại không muốn nằm viện?” Tả Phán Tình trừng
mắt lườm anh, nhìn vết thương trên tay anh: “Anh đến bệnh viện nào băng
bó? Bác sĩ kia sao lại có thể không bắt anh nằm viện? Có lầm không vậy?”
Dù sao cũng phải tiêm chống viêm vài ngày chứ? Rồi còn phải theo dõi một chút nữa chứ?
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà.” Cố Học Văn thật tình không thừa nhận vết thương này nghiêm trọng. Nhìn thấy sự không tán thành trong mắt Tả
Phán Tình, trong lòng lướt qua một tia ấm áp: “Anh cũng khôn