XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328172

Bình chọn: 9.5.00/10/817 lượt.

liền vang lên.

“Thất Thất. Có việc gì vậy?”

“Phán Tình, tớ xong đời rồi.” Đêm qua Trịnh Thất Muội mất ngủ, cả đêm trằn trọc không yên.

“Cậu bị người ta phản bội hả? Hay là cửa hàng thời trang bị phá sản?”

“Phi phi phi. Có cậu mới phá sản.” Trịnh Thất Muội tức giận, nếu Tả Phán Tình ở trước mặt cô, cô nhất định phải dạy dỗ một chút.

“Không phá sản là tốt rồi, vậy sao cậu lại nói cậu xong đời?” Trịnh Thất Muội có hơi tham tiền, nguyên nhân có thể làm cho cô bất thường như vậy, trừ bỏ tiền, Tả Phán Tình thật đúng là không thể tưởng được cái khác.

“Tớ đã yêu một người đàn ông.” Trịnh Thất Muội nghĩ đến mình ngày hôm qua cùng Đỗ Lợi Tân đi xem phim, sau anh ấy lại đưa cô về nhà, sau đó lúc anh muốn rời đi. Cô lại chủ động hôn anh một cái.

Tuy rằng chỉ là nụ hôn ngắn ngủi. Trong lòng cô nghĩ, không biết Đỗ Lợi Tân có thấy mình dễ dãi quá không? Có cảm thấy cô chủ động quá hay không?

Một buổi tối lo được lo mất kết quả chính là cô mất ngủ nghiêm trọng, sáng sớm thức dậy hai mắt đã đen xì.

“Yêu một người đàn ông?” Tả Phán Tình có chút bất ngờ: “Không phải cậu vừa mới chia tay gã đê tiện kia sao?”

“Đừng có nhắc tới cái tên đê tiện đó.” Hiện tại Trịnh Thất Muội đã sớm quẳng cái tên đàn ông phản bội mình kia lên chín tầng mây rồi: “Tớ thật sự đang yêu một người đàn ông. Hôm qua vì muốn mời anh ấy đi xem phim, tớ đã nói có người tặng tớ hai cái vé. Có trời mới biết cái vé kia là do chính tớ mua. Phán Tình, tớ tiêu rồi, tớ nghĩ mình thật sự yêu anh ấy.”

Nghĩ đến Đỗ Lợi Tân, Trịnh Thất Muội cảm nhận được tim mình lại gia tăng nhịp đập: “Cậu nói, nếu tớ chủ động theo đuổi anh ấy, anh ấy có cảm thấy tớ cởi mở quá khổng?”

Tả Phán Tình buông đồ trong tay xuống mà cười: “Nếu cậu thực sự thích anh ta, thì cứ theo đuổi đi. Tớ thấy chẳng có lý gì phụ nữ cứ phải chờ đàn ông tới theo đuổi? Nhưng mà trước tiên cậu tốt nhất nên xác minh xem là anh ta đã có bạn gái chưa, có vợ hay không. Đây là điều quan trọng nhất. Cậu mà xác minh được anh ta còn độc thân thì cứ dũng cảm mà theo đuổi. Tớ tin chỉ cần là đàn ông nhất định không thoát khỏi sức quyến rũ của cậu đâu.”

“Thật không vậy?” Tuy rằng tự thấy vẻ ngoài của mình cũng xinh đẹp nhưng cô không tin tưởng lắm. Chẳng phải người trước cũng bỏ cô theo người khác đó sao?

“Đúng vậy. Chính là như vậy. Tớ phải đi vẽ đây, cậu đi theo đuổi của ngươi đàn ông tốt đi.”

“Không nghĩa khí.” Trịnh Thất Muội phụng phịu: “Cậu tốt xấu gì cũng phải giúp mình nghĩ cách đi chứ?”

“Nghĩ cách hả?” Tả Phán Tình gật đầu: “Biện pháp đơn giản nhất cũng là biện pháp hữu hiệu nhất, cậu dụ dỗ anh ta, biến anh ta thành người của cậu. Cái này không phải đơn giản lắm sao?”

“Tả Phán Tình.” Bọn họ mới quen nhau vài ngày đó, chưa gì đã dụ dỗ rồi sao?

“Tin tớ đi. Nhìn bề ngoài thiên sứ, dáng người ma quỷ của cậu đi. Tớ dám khẳng định, chỉ cần là đàn ông, đều phải quỳ gối dưới váy của cậu, cho nên. Nhanh đi.”

Tả Phán Tình căn bản không tin Trịnh Thất Muội dám chủ động đi dụ dỗ đàn ông. Tuy rằng bộ dạng của cô xinh xắn, thoạt nhìn rất đẹp, nhưng bên trong lại vô cùng bảo thủ. Nghĩ lại lý do cái tên đê tiện đó phản bội chắc cũng chỉ vì Trịnh Thất Muội không chịu cho hắn chạm vào thôi.

Như vậy cô ấy làm sao có thể đi dụ dỗ một người đàn ông được?

“Cậu nói rất có lý.” Vậy mà Trịnh Thất Muội lại nghe theo: “Tớ quyết định, cứ như vậy mà làm.”

Dụ dỗ Đỗ Lợi Tân, đây là ý kiến rất hay. Nhìn dáng vẻ của anh ấy, cũng là một người đàn ông có trách nhiệm, cô tin tưởng chỉ cần dụ dỗ thành công, Đỗ Lợi Tân chính là của cô.

“Cậu đang nói giỡn đấy hả?”

“Tớ chưa bao giờ nói giỡn, cứ như vậy đi, tớ đang nghĩ làm thế nào để dụ dỗ anh ấy đây.”

Cũng không để ý phản ứng của Tả Phán Tình, Trịnh Thất Muội đã cúp máy, để lại Tả Phán Tình nhìn điện thoại đến ngẩn cả người.

Dụ dỗ? Cô chỉ là nói giỡn thôi. Thất Thất sẽ không làm thật chứ?

Nếu đúng, vậy không phải cô ấy ——

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Đến lúc ăn cơm chiều, Cố Học Mai mới về, vẻ mặt có chút chán chường.

Tả Phán Tình quan tâm nhìn chị: “Chị làm sao vậy? Chơi mệt quá à? Hay là người có chỗ nào khó chịu?”

“Không có.” Cố Học Mai lắc đầu: “Phán Tình, chị muốn về Bắc Đô.”

“Ơ?” Tả Phán Tình sửng sốt một chút: “Quay về Bắc Đô? Nhanh vậy hả? Chị ở thành phố C vẫn còn chưa đi đâu chơi nhiều mà.”

“Không cần đâu, cũng không có gì hay để ngắm nữa.” Cố Học Mai lắc đầu: “Viện Nghiên cứu còn có việc. Mẹ cũng muốn chị trở về.”

“À.” Tả Phán Tình gật đầu: “Vậy hay là ngày mai chúng ta lại đi chơi một ngày nữa được không?”

“Không cần đâu. Chị đã mua vé máy bay sáng ngày mai rồi.” Cố Học Mai kéo tay Tả Phán Tình: “Phán Tình, mấy ngày nay cám ơn em. Em là một cái cô gái tốt. Chẳng trách mẹ lại thích em như vậy.”

“Chị.” Tả Phán Tình bị lời nói của chị làm cho ngượng ngùng: “Em cũng chưa đưa chị đi đâu chơi. Hay là, chị ở thêm một thời gian nữa, chờ Học Văn trở về?”

“Không sao.” Cố Học Mai lắc đầu: “Thật sự không cần mà, chúng ta là người một nhà, sau này còn nhiều cơ hội.”

“Cũng đúng.” Tả Phán Tình nở nụ cười: “Về sau nếu có cơ hội. Em đến Bắ