Old school Swatch Watches
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328125

Bình chọn: 10.00/10/812 lượt.

xoay xe lăn qua để cô đối mặt với mình.

“Em thích nơi này không?”

Đỗ Lợi Tân nhìn xuống khoảng sân phía dưới nhà, nắm lấy tay cô: “Một tháng trước khi em đến đây, anh đã mua căn hộ này. Toàn bộ đồ đạc đều là đồ mới, chỉ cần em nguyện ý, em chính là nữ chủ nhân ở đây.”

Cố Học Mai rút tay ra, vẻ mặt có phần bối rối: “Lợi Tân, anh không cần làm như vậy. Em chưa chuẩn bị tốt.”

“Đến bao giờ em mới có thể chuẩn bị tốt?” Sự dịu dàng trên mặt Đỗ Lợi Tân đã không thấy đâu, thay vào đó là sự bất đắc dĩ: “Học Mai, em công bằng với anh một chút được không, anh đã chờ em ba năm rồi. Em còn muốn anh chờ bao lâu nữa?”

Cố Học Mai cắn môi, biểu tình trên mặt có chút bối rối: “Em không bắt anh chờ em.”

“Cố Học Mai.” Đỗ Lợi Tân muốn phát điên mất: “Rốt cuộc em có tim không? Anh yêu em, em không – cảm giác được sao?”

“Em cảm giác được.” Cố Học Mai nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn: “Nhưng em thật sự chưa chuẩn bị tốt để kết hôn. Hơn nữa ——”

Lúc này bọn họ, kỳ thật còn có rất nhiều vấn đề.

Đỗ Lợi Tân không nghe tiếp nữa cũng không quan tâm nâng cổ cô lên, đem mặt cô hướng về mình, bá đạo mà cuồng nhiệt hôn môi cô.

Cố Học Mai bị anh hôn đến không thở được, hai tay kháng cự đặt ở trước ngực anh, nhưng không cách nào lay chuyển được.

Nụ hôn vừa chấm dứt, Đỗ Lợi Tân dùng sức ôm cô tiến về phía phòng ngủ.

Cố Học Mai luống cuống, thân thể vừa đụng tới giường thì theo bản năng kêu lên: “Không được.”

“Anh không thể nhịn được nữa.” Đỗ Lợi Tân trừng mắt nhìn người đang ở dưới thân mình: “Cố Học Mai. Anh muốn em. Em không cảm nhận được sao?”

Anh yêu cô, muốn cùng cô kết làm một thể, đây là việc rất bình thường. Anh không nghĩ hành vi của mình là sai.

“Em ——” thân thể run rẩy, đột nhiên ánh mắt Cố Học Mai nhắm chặt: “Nếu anh muốn, em cho anh.”

Chỉ là cơ thể thôi mà, nếu anh muốn thì cho anh.

Vẻ mặt khẳng khái hy sinh kia, làm cho dục hỏa của Đỗ Lợi Tân tiêu tan hoàn toàn, nhìn người trên giường khóe mắt ngấm lệ, anh thống khổ kéo cô vào lòng.

“Thực xin lỗi. Học Mai. Anh sai rồi.”

“Anh không có sai.” Cố Học Mai lắc đầu, người sai là cô: “Nếu anh thật sự muốn, em cho anh.”

“Em vẫn không muốn hiểu.” Vẻ mặt Đỗ Lợi Tân nháy mắt trở nên chua xót: “Em nghĩ anh chỉ muốn cơ thể em?”

“. . . . . .” Cố Học Mai nói không ra lời, cúi đầu im lặng.

Đỗ Lợi Tân thở dài: “Thôi, bỏ đi. Anh đưa em về.”

“Lợi Tân?” Anh, không giận sao?

“Học Mai, hứa với anh, đừng để anh chờ lâu nữa được không?” Vuốt mái tóc ngắn mềm mại của cô, giọng điệu của Đỗ Lợi Tân gần như cầu xin. Anh chưa từng phải cầu xin ai như vậy.

Cố Học Mai không nói gì, mà cô cũng không biết phải nói gì. Cô thật sự không biết mình có thể chấp nhận anh hay không, rõ ràng anh nhỏ tuổi hơn mình, nhưng lại cường thế như vậy.

Lòng của cô thực sự rối bời, rất rất rối bời: “Lợi Tân, em muốn về Bắc Đô.”

“Không phải em xin nghỉ ba tháng sao?” Đỗ Lợi Tân bị tin tức này làm cho ngây ngẩn cả người: “Vì sao sớm như vậy đã muốn trở về?”

“Hôm qua mẹ em gọi điện cho em. Bà biết em đang ở thành phố C, nên muốn em về sớm một chút.”

Đỗ Lợi Tân nhìn khuôn mặt cô, đột nhiên hiểu ra: “Căn bản em không hề muốn cho anh cơ hội đúng không? Căn bản em không yêu anh, em căn bản đã có quyết định. Phải không?”

“Em. Em cũng vừa mới quyết định thôi.” Cố Học Mai nói không nên lời: “Lợi Tân, anh đừng như vậy.”

“Em quay về Bắc Đô?” Đỗ Lợi Tân gật đầu, vẻ mặt có phần tức giận: “Sau đó thì sao? Giống như trước kia, chúng ta chia lìa mỗi người một nơi, rồi anh lại phải làm một người bay trên không, cuối tuần nào cũng bay qua bay lại Bắc Đô và thành phố C đúng không?”

“Anh, anh có thể không về thăm em.”

Cô cũng không yêu cầu anh làm như vậy, không phải sao? Hơn nữa một tháng này, Đỗ Lợi Tân yêu cầu càng ngày càng nhiều, Cố Học Mai cảm thấy mình sẽ không thể chấp nhận anh cứ từng bước tiến tới như vậy.

“Anh không đến gặp em mà em cũng không ngại. Nếu anh có người khác thì sao? Em cũng không để ý đúng không?”

Trong đầu hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Trịnh Thất Muội, Đỗ Lợi Tân tuyệt đối không phải nói chơi.

Cố Học Mai sửng sốt một chút, rất nhanh ngẩng đầu, vẻ mặt có chút kinh ngạc: “Anh, anh uy hiếp em?”

“Em cũng có thể nói như vậy.” Yêu một người lâu như vậy, vẫn không được đáp lại, anh cũng sẽ mệt mỏi.

Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ phức tạp, không thể nói rõ là cái gì. Cố Học Mai oán hận gật đầu: “Tốt. Anh phải đi tìm người phụ nữ khác, tốt lắm. Em không ngại, tuyệt đối không.”

“Cố Học Mai.” Đỗ Lợi Tân thật sự tuyệt vọng: “Anh hy vọng em sẽ không hối hận.”

Cũng không nhìn lại cô, anh cầm lấy chìa khóa xe xoay người rời đi, để Cố Học Mai nhìn bóng anh rời đi, trong lòng, đột nhiên chua xót.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Tả Phán Tình về đến nhà thì thấy Cố Học Mai đã đi đâu mất, định gọi điện thoại cho chị, lại nghĩ hôm qua Cố Học Mai nói hôm nay chị ấy đi gặp bạn.

Đem nguyên liệu nấu ăn mới mua về để trong bếp. Thấy thời gian còn sớm. Còn có ba ngày nữa mới đi làm, ba ngày này cô phải tận lực làm nhiều đồ handmade mới được.

Vào thư phòng, vừa ngồi xuống định vẽ, di động