Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327881

Bình chọn: 9.5.00/10/788 lượt.

á?”

“Ý này rất hay.” Trịnh Thất Muội tán thành, tìm mấy quyển tạp chí mới nhất đưa cho Tả Phán Tình: “Cho cậu, cậu có thể nghiên cứu một chút, xem gần đây thịnh hành xu thế nào, xem mọi người ưa chuộng gì.Tớ tin hiệu quả nhất định sẽ rất tốt.”

“Ừ.” Tả Phán Tình cầm tạp chí chăm chú xem, Trịnh Thất Muội cũng không quấy rầy cô, đi dọn đồ trong tiệm.

Tả Phán Tình đột nhiên đứng lên: “Thất Thất, chúng ta đi dạo phố đi.”

“Cậu lại làm sao vậy?” Thay đổi xoành xoạch, Trịnh Thất Muội cũng bó tay với cô.

“Tớ muốn đi mua nguyên liệu.” Tả Phán Tình nghĩ đến chuyện mình còn phải đi mua quà cho Trần Tĩnh Như: “Đi thôi. Tớ còn phải mua mấy thứ nữa, nhân tiện cậu cho mình ý kiến.”

“Cậu còn muốn mua cái gì?” Trịnh Thất Muội lấy túi, sau khi dặn dò cho sinh viên làm thêm, thì cùng Tả Phán Tình ra ngoài cửa tiệm.

“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Chị dâu tớ đến thành phố C nên tớ định mua ít đồ để chị ấy mang về cho mẹ chồng.”

“Chà chà chà.” Ánh mắt Trịnh Thất Muội thay đổi, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Tả Phán Tình: “Giỏi ha, quả nhiên kết hôn rồi là khác hẳn, còn nghĩ đến cả mẹ chồng?”

“Không phải” Tả Phán Tình lườm cô: “Mẹ chồng đối với tớ rất tốt.”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Trịnh Thất Muội gật đầu: “Còn Cố Học Văn thì sao? Đối với cậu không tốt sao?”

“Không có.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Cũng vậy hà.”

“Hả ——”Trịnh Thất Muội vuốt tóc, mắt nhìn cái dấu đỏ hồng trên gáy Tả Phán Tình mà tặc lưỡi.

“Ngày hôm qua tình hình chiến đấu kịch liệt lắm hả?”

“Cái gì tình hình chiến đấu kịch liệt?”

“Đây là cái gì?” Lấy cái gương nhỏ trong túi ra dúi vào tay Tả Phán Tình: ” Cố đại đội trưởng của chúng ta thật không biết thương hương tiếc ngọc.”

Mặt Tả Phán Tình đỏ ửng, vẻ mặt vô cùng xấu hổ. Trịnh Thất Muội nở nụ cười: ” Mới đầu cứ nghĩ đại đội trưởng nhà cậu rất dịu dàng nhưng không ngờ cũng thô bạo quá.”

“Được rồi, cậu có muốn đi dạo phố với tớ không?” Tả Phán Tình nói sang chuyện khác, thật sự không biết phải giải thích thế nào: “Đi thôi.”

“Đi, đồ cậu muốn mua ở phố Phúc Nguyên đều có, chúng ta đến đó xem.”

“Ừ.”

Tả Phán Tình và Trịnh Thất Muội đi mua nguyên liệu làm trang sức. Sau mấy lần suy đi tính lại, cô quyết định sẽ tự tay làm một món quà tặng cho Trần Tĩnh Như.

Chọn xong quà cho Trần Tĩnh Như, cô lại nghĩ đến Cố Chí Cường và Cố Thiên Sở. Mua biếu Cố Thiên Sở một đôi ngọc thạch lăn tay, còn mua cho Cố Chí Cường một cái cặn giấy.

Thật ra cũng không biết bọn họ có dùng hay không, nhưng cô cảm thấy như vậy cũng không tồi. Mua xong, cô lại nghĩ đến một người nữa ở Cố gia là Cố Học Mai.

Đối với chị ấy, Tả Phán Tình có rất nhiều thắc mắc, nhưng hình như Cố Học Văn không muốn nói đến, cô lại không thể hỏi Cố Học Mai.

Mua quà xong, Tả Phán Tình nhìn túi tiền trống rỗng mà thở dài.

“Sao vậy?” Trịnh Thất Muội thấy động tác của Tả Phán Tình: “Không đủ tiền hả? Thiếu nhiều không, tớ cho cậu mượn.”

“Không cần đâu.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Chờ khi nào làm và bán được sản phẩm là có tiền ngay. Tớ không thể dựa vào cậu cả đời được”

“Yên tâm, nuôi một Tả Phán Tình, tớ nuôi khỏe.” Trịnh Thất Muội vô cùng tiêu sái: “Cần tiền cứ nói một tiếng. Đừng khách sáo với tớ.”

“Tớ không khách sáo đâu.” Tả Phán Tình vỗ cô một cái: “Được rồi, đồ mình muốn mua cũng đủ rồi. Buổi tối cùng ăn cơm đi.”

“Được. Lần trước tớ thấy trên tạp chí có một nhà hàng hải sản không tồi. Tối nay, đi nếm thử một chút?” Trịnh Thất Muội cũng là một người rất sành ăn.

“Được.” Tả Phán Tình gật đầu, định rời đi cùng Trịnh Thất Muội, liền nhìn thấy phía trước có một bóng người.

“Chờ một chút.” Tả Phán Tình đi về phía đó, Trịnh Thất Muội ngơ ngác, đi theo phía sau cô.

“Chị. Sao chị lại ở đây?” Tả Phán Tình đến gần, nhìn rõ người ngồi trên xe lăn đúng là Cố Học Mai. Đến ngồi trước mặt cô: “Chị đi một mình hả?”

Chị ấy không phải đang ở Bắc Đô sao?

Cố Học Mai nhìn Tả Phán Tình, vẻ mặt rất kinh ngạc, thậm chí trong mắt hiện lên sự kinh hoảng, nhưng rất nhanh vẻ mặt chị ta đã trở lại bình thường.

“Chị, Chị đến thành phố C để gặp Học Văn.”

“Vậy chị gọi cho anh ấy chưa?” Tả Phán Tình nghĩ nơi này cách sân bay rất xa, không hiểu sao Cố Học Mai đến thành phố C lại không trực tiếp tìm Cố Học Văn: “Anh ấy không đi đón chị sao?”

“Không có, chị muốn làm nó ngạc nhiên.” Cố Học Mai nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay Tả Phán Tình: “Em đi dạo phố hả?”

“Dạ.” Tả Phán Tình gật đầu, chỉ chỉ phía sau: “Đây là bạn em, Trịnh Thất Muội, trong hôn lễ hai người có thể đã gặp qua, cô ấy là phù dâu của em.”

“Chào chị.” Trịnh Thất Muội vươn tay.

” Chào em.” Cố Học Mai vươn tay bắt tay cô một cái, rồi quay sang nhìn cửa hàng phía sau: “Chị định mua chút quà cho Học Văn, nhưng em đã đến đây thì thôi vậy.”

“Dạ. Chị đến là tốt rồi, không cần mua quà đâu.” Tả Phán Tình nhìn thấy đồ trên tay mình, xoay người nhìn Trịnh Thất Muội.

“Thất Thất. Lần sau sẽ cùng cậu ăn cơm nhé. tớ đưa chị về trước.”

“Ừ.” Trịnh Thất Muội gật đầu với Cố Học Mai: “Vậy cậu cùng chị về trước đi, gặp lại sau.”

“Khách sáo rồi.” Cố Học Mai nhìn túi đồ trên tay Tả Phán Tình: “Em đưa đồ cho chị, để trên đùi chị này.”

“Không cần đâu


Disneyland 1972 Love the old s