làm tình nhân bí mật của em?”
“Em không có ý đó.” Cố Học Mai vội vàng giải thích: “Lợi Tân, xem như em xin anh, tạm thời đừng công khai có được không? Em, em còn chưa
chuẩn bị sẵn sàng.”
“Cái này thì cần gì chuẩn bị?” Đỗ Lợi Tân không rõ: “Em đem hết tất
cả giao cho anh. Bất kể vấn đề gì anh sẽ giải quyết, không phải là được
rồi sao?”
“Em, em không có ý đó.” Cố Học Mai không biết phải nói như thế nào:
“Anh đồng ý với em trước có được không? Tạm thời, chỉ là tạm thời thôi.
Em nhất định sẽ nói chuỵên với mọi người. Được không?”
Đỗ Lợi Tân nhìn cô, lại là như vậy, chỉ cần vẻ mặt cô thể hiện một
chút khó xử, anh ta sẽ mềm lòng, sẽ không đành lòng. Nắm chặt tay nhau,
anh ta lui về phía sau một chút.
“Được. Tùy em. Em muốn thế nào thì như thế vậy.”
“Lợi Tân?” Cố Học Mai kéo tay anh ta: “Anh giận hả?”
“Anh không có.” Đỗ Lợi Tân thở sâu, làm cho mình bình tĩnh: “Em muốn
nghỉ ngơi thêm một chút trước khi về không? Hay là về ngay bây giờ?”
“Anh không giận?”
“Anh không có.” Đỗ Lợi Tân cầm tay cô: “Học Mai, anh vĩnh viễn sẽ
không nổi giận với em. Nhưng mà anh hy vọng em hiểu. Anh yêu em, anh hy
vọng sẽ quang minh chính đại ở bên em, cảm giác này, em có hiểu không?”
“Em hiểu.”
Cố Học Mai gật đầu: “Lợi Tân, anh cho em một chút thời gian. Em nhất định sẽ ——”
“Anh tin em.” Ngắt lời của cô, Đỗ Lợi Tân ôm cô vào lòng. Đã đợi lâu
như vậy, đợi thêm vài ngày nữa cũng không sao? Sẽ chờ cho cô chuẩn bị
tốt.
Tả Phán Tình ăn cơm xong, cùng Cố Học Văn ngồi ở phòng khách chơi cờ
năm quân, chuông cửa vang lên, cô tưởng Cố Học Mai trở về, sắc mặt Cố
Học Văn có chút khó coi, buổi sáng khi Cố Học Mai ngắt điện thoại của
anh, sau đó gọi lại như thế nào cũng không được. Cô phải khuyên một hồi
anh mới nguôi giận. Lúc này nhìn vẻ mặt ngưng trọng của anh, cô nhanh
chóng chạy ra mở cửa, nhìn thấy người ngoài cửa liền sửng sốt một chút.
Edit: Jade
Beta: Phong Vũ
“Mẹ?” Tả Phán Tình nhìn Ôn Tuyết Phượng ở ngoài cửa, không chỉ có bà mà còn có cả Tả Chính Cương: “Ba?”
Hai người như thần giữ cửa đứng ở bên ngoài. Sắc mặt không tốt cho lắm: “Ba. Mẹ. Sao hai người lại đến đây?”
Ở đằng kia, nghe thấy tiếng Tả Phán Tình gọi, Cố Học Văn cũng đi tới chào hỏi hai ông bà: “Ba. Mẹ.”
“Đừng có gọi nữa.” Ôn Tuyết Phượng nhìn Tả Phán Tình, trong lòng vô
cùng tức giận: “Xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không nói cho mẹ một
tiếng, các con còn xem chúng ta là ba mẹ không vậy?”
“. . . . . .” Tả Phán Tình nhìn thấy mặt bà tức giận, liền bày ra
khuôn mặt tươi cười tiến đến nắm tay bà: “Mẹ, xảy ra chuyện gì vậy? Mẹ
nói chuyện gì mà con chẳng hiểu gì cả.”
“Tránh ra.” Ôn Tuyết Phượng thật sự tức giận: “Đừng có trưng cái mặt
tươi cười đó với mẹ. Đứa bé đã không còn. Con có phải định cứ như vậy
không nói cho chúng ta biết đúng không?”
Tả Phán Tình lần này thật nói không nên lời. Cô thật không ngờ ba mẹ
lại biết, mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện quá, cô đang nghĩ mấy ngày
nữa là đến tết nguyên đán, chờ đến tết nguyên đán sẽ nói với ba mẹ.
Không ngờ, bọn họ đã đến đây trước.
“Con không phải là không định nói cho hai người.”
Đứa bé đã không còn, đến lúc đó sinh không được, ba mẹ cũng sẽ biết. Chỉ là sẽ nói muộn chút thôi.
“Ba. Mẹ. Hai người vào trong ngồi đi.”
“Không ngồi.” Ôn Tuyết Phượng đang trong cơn nóng giận, trong lòng
còn rất khó chịu: “Con tuy rằng không phải do mẹ sinh ra, nhưng là do mẹ nuôi dưỡng. Bây giờ con làm như vậy, căn bản là con không để chúng ta
vào trong mắt.”
“Mẹ.” Cô không phải muốn vài ngày sau rồi nói sao? Tả Phán Tình cảm thấy oan uổng: “Con muốn hai ngày nữa sẽ nói với hai người.”
“Hừm.”
Ôn Tuyết Phượng không nghe lọt tai, cũng không muốn nghe. Tả Phán
Tình không biết làm sao, muốn nói gì thì Cố Học Văn ở phía sau mở miệng: “Ba. Mẹ. Chuyện này không thể trách Phán Tình, muốn trách thì trách
con. Là con không cẩn thận mới làm cho Phán Tình bị tổn thương. Hai
người đừng mắng Phán Tình, muốn mắng thì cứ mắng con đi.”
Ôn Tuyết Phượng trầm mặc, vẻ mặt không tốt lắm. Con gái sảy thai, nếu con rể nói một chút trách nhiệm cũng không có thì đó mới thật sự là
chuyện lạ.
Sắc mặt của bà khó coi, Cố Học Văn cũng có chút luống cuống. Lại nhìn sắc mặt Tả Chính Cương cũng rất khó coi. Anh kéo Tả Phán Tình ra sau
mình rồi bước về phía trước.
“Ba. Mẹ. Nếu hai người giận thì có thể đánh con trút giận một chút đi. Phán Tình còn đang ở cữ, không thể không vui.”
Anh nói xong, hai chân cùng lúc quỳ xuống.
Ôn Tuyết Phượng xấu hổ, vươn tay đỡ lấy tay anh: “Con làm gì vậy? Đang xem chúng ta là tới khởi binh hỏi tội sao?”
Cố Học Văn thái độ vô cùng cung kính: “Ba mẹ cho dù là tới hỏi tội, cũng là do con sai.”
“Bỏ đi bỏ đi.” Cũng là Ôn Tuyết Phượng mở miệng, xả được cơn giận thì đã đỡ hơn rồi, liếc mắt nhìn Tả Phán Tình một cái: “Con cũng vậy, bây
giờ không được ra gió, con còn đứng ở đây làm cây cột sao? Còn không đi
vào?”
Tả Phán Tình thè lưỡi, chạy nhanh vào cửa, Cố Học Văn đưa hai ông bà
vào, Ôn Tuyết Phượng vào cửa, Tả Chính Cương đi theo vào, lúc này anh
mới nhìn thấy trên tay ông mang theo bao