Pair of Vintage Old School Fru
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224153

Bình chọn: 7.5.00/10/2415 lượt.

lớn bao nhỏ gì đó.

Ôn Tuyết Phượng ngồi ở sô pha, ánh mắt đảo qua Tả Phán Tình: “Người

trẻ tuổi thật là một chút đúng mực cũng không có, đứa bé đã không còn,

còn không chịu chú ý một chút, ngày nào cũng chạy tới chạy lui, con còn

muốn cái cơ thể này nữa không hả?”

“Mẹ ——” Mẹ già chỉ nói một câu mà công lực quả thực là không có người nào theo kịp, Tả Phán Tình nhức đầu, rụt cổ lại: “Thôi đừng nói nữa,

con biết rồi mà.”

“Hừ.” Ôn Tuyết Phượng lại liếc nhìn Cố Học Văn một cái: “Nói đi. Mẹ

cũng chỉ biết Phán Tình sảy thai, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nói cho

rõ xem.”

“Mẹ, thật ra là ——”

Cố Học Văn muốn nói, lại bị Tả Phán Tình ngồi bên cạnh anh cướp lời:

“Thật ra là do con không tốt, mấy ngày hôm trước không phải trời mưa

sao? Lúc con ra cửa không thấy rõ bậc thang, không cẩn thận bị ngã một

cái. Đứa bé cũng vì thế mà mất.”

“Con ——” Ôn Tuyết Phượng bị chọc tức: “Sao con lại không cẩn thận như vậy?”

“Dạ. Đúng là con không cẩn thận.” Tả Phán Tình gật đầu, vẻ mặt áy

náy: “Con không phải là vì sợ mẹ mắng con, cho nên mới chưa nói đó.”

“Con. Con sợ mẹ mắng, mẹ hiện tại sẽ không mắng sao?” Ôn Tuyết Phượng tức điên rồi: “Con nói xem con đã lớn như vậy rồi, đi đường con không

biết nhìn đường à? Bậc thang cao thấp con đi chậm một chút không phải

được rồi sao, có phải thích chưng diện mà mang giày cao gót hay không?

Con đã mang thai, giữ đúng mực cũng không được sao?”

“Mẹ ——” Cố Học Văn muốn nói cái gì. Ôn Tuyết Phượng lại không nhìn

anh, chỉ nhìn chằm chằm Tả Phán Tình: “Con nói thật xem, con mấy tuổi

rồi hả? Đã hai mươi sáu tuổi đầu rồi đó, con cho là con mới sáu tuổi

sao?”

“Mẹ.” Tả Phán Tình chịu thua bà: “Con cầu xin mẹ đừng nói nữa. Lần sau con chừa rồi.”

“Con ——” Ôn Tuyết Phượng thực sự bị cô làm cho tức chết. Làm mẹ, có

người nào không có tư tâm? Con dâu cả của gia đình họ Cố nghe nói gia

thế vô cùng tốt, bà thấy bộ dạng của cô ấy cũng rất xinh đẹp. Tiến lùi

khéo léo.

Tả Phán Tình muốn quay về Bắc Đô, Tả gia còn nợ Cố gia một cái ân

tình, trong cuộc hôn nhân này, địa vị của Tả Phán Tình sẽ thua Cố Học

Văn một bậc.

Bà không phải nghĩ nếu Tả Phán Tình sinh một cậu bé bụi bẵm, vậy ở

trong nhà họ Cố chắc là sẽ được đứng nhất, như vậy cuộc hôn nhân của cô

và Cố Học Văn cũng sẽ càng bền chắc hơn sao?

Ai ngờ sáng hôm nay thức dậy, bỗng nghe nói đứa con của Tả Phán Tình

không còn. Bà thật sự là bị Tả Phán Tình chọc tức mà. Nếu là Cố Học Văn

thiếu trách nhiệm còn đỡ một chút, vậy mà hiện tại là Tả Phán Tình tự

mình không cẩn thận. Nếu để gia đình thông gia biết, sẽ nghĩ Tả Phán

Tình như thế nào?

Tâm tư của bậc làm cha mẹ, Tả Phán Tình sao có thể hiểu được? Bà tức

giận là vì cô không nói cho bà. Kéo tay Ôn Tuyết Phượng: “Mẹ. Mẹ đừng

giận. Dù sao chúng con còn trẻ, về sau còn có thể có con mà.”

Ôn Tuyết Phượng trong lòng buồn bực, nói không được.

Cố Học Văn thấy Tả Phán Tình ôm hết mọi chuyện vào mình thì vừa kinh

ngạc đồng thời nhiều hơn chính là cảm động. Cô không muốn anh bị ba mẹ

cô hiểu lầm sao?

Hai người giao con gái cho anh, anh phải có trách nhiệm chăm sóc thật tốt vậy mà lại thành ra chuyện như vậy.

Anh không cần Tả Phán Tình nhận tội cho mình, nhìn Ôn Tuyết Phượng,

lần này Phán Tình sảy thai, hoàn toàn là trách nhiệm của anh.

“Ba. Mẹ. Hai người đừng trách Phán Tình, muốn trách thì trách con không tốt. Là con không chăm sóc cho Phán Tình. Là con ——”

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình quay sang, cho anh một ánh mắt, không cho anh tiếp tục nói.

Xem bộ dạng của hai người, Ôn Tuyết Phượng cũng không biết phải nói

gì. Con rể thì không trách, nhưng mà thông gia bên kia: “Học Văn, cái

này, chuyện Phán Tình mang thai. Bà và ông thông gia không biết phải

không?”

“Dạ, không biết.” Cố Học Văn lắc đầu: “Con chưa nói với họ. Ba mẹ,

hai người yên tâm đi. Con với Phán Tình còn trẻ, về sau còn có thể có

con. Hai người đừng quá lo lắng.”

“Haizz.” Người bên Cố gia vẫn chưa biết, Ôn Tuyết Phượng ít nhiều nhẹ nhàng thở ra. Nhìn Tả Phán Tình, vẻ trách cứ trong mắt không hề giảm:

“Con đó, là người đã kết hôn, lần sau phải thận trọng một chút. Đừng có

như trẻ con vậy. Nói ra lại khiến cho người ta chê cười.”

“Mẹ ——”

Ôn Tuyết Phượng cũng không nói cô, con gái là do bà nuôi lớn, bà còn

không hiểu sao? Hơn nữa nhìn cái dáng vẻ đó, ánh mắt chuyển hướng về

phía Cố Học Văn, vẻ mặt có một chút xấu hổ.

“Học Văn, lẽ ra việc này, con không cần quan tâm. Nhưng mà, đứa con

của Phán Tình đã mất rồi, cho nên là đừng cho thông gia biết.”

“Mẹ, con biết rồi.” Cố Học Văn gật đầu, anh cũng không muốn Trần Tĩnh Như phải lo nghĩ: “Con sẽ không để cho ba mẹ con biết.”

“Vậy là tốt rồi.” Ôn Tuyết Phượng nhẹ nhàng thở ra: “Phán Tình, con

mấy ngày nay vẫn nên nghỉ ngơi, an dưỡng cho tốt. Về sau còn có thể có

con.”

“Con biết rồi. Mẹ.” Tả Phán Tình thật sự phải la cứu mạng, nhìn Tả

Chính Cương vẫn chưa mở miệng: “Ba. Ba khát không? Con đi rót trà cho

ba.”

“Chê mẹ nói nhiều đúng không?” Ôn Tuyết Phượng liếc đứa con gái xanh

xao một cái: “Mẹ nói nửa ngày mà có thấy con hỏi mẹ có khát không đâu.

B