…..
“Anh quay lại nhìn em một lần được không?”
Vu Hạo nghe lời nhẹ nhàng quay lại. Sau này quả nhiên sẽ không còn cơ hội trông thấy cô nữa rồi ngây người
Mạn Âm đứng trước mặt anh cả người đã chẳng mặc gì nữa. Cả thân hình mềm mại mảnh mai quyến rũ hiện ra trước mặt anh. Cũng chẳng nói nhiều lời, nhào vào hôn môi anh. Vu Hạo sau vài giây lưỡng lự, cuối cùng cũng buông lý trí, phòng tuyến cuối cùng theo bản năng, dục vọng cùng khát khao của mình mà điên cuồng đáp trả lại cô mà yêu cô.
Khi mà trong cơn mê mang, một thứ gì đó như xé rách bên trong khiến Tô Mạn Âm đau đớn thanh tỉnh lại, anh nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của cô, từ từ chậm rãi để cô đón nhận mình rồi đưa tới đỉnh cảo của cảm xúc hoạt khoái. Cô khẽ thì thầm bên tai anh
“Em yêu anh…”
Vu Hạo chợt dừng lại đôi mắt ôn nhu, âu yếm nhìn cô nhưng anh không nói gì.
Cho tới khi cơn kịch tình qua đi, cô nằm mệt mỏi trong lòng anh,đôi mắt cô ngắm nghiền lại giống như đang ngủ. Đúng là đã ngủ, gương mặt thật bình yên. Khẽ vuốt gương mặt cô, anh hôn lên đôi má ấy nỉ non gọi
“Mạn Âm…. Em ngủ chưa”
Không có tiếng trả lời.
“Mạn Âm….”
Vẫn vô cùng yên tĩnh. Cuối cùng từ miệng anh, nhẹ nhàng nói ra ba chữ
“Anh yêu em……”
“Mạn Âm”
Vu Hạo siết chặt cô trong lòng, cứ như thể sợ cô sẽ biến mất rồi mình sẽ đánh mất cô
Có lẽ anh đã không nhìn ra, đôi môi cô khẽ cong lên một đường tuyệt đẹp, một giọt nước mắt thật nhẹ chảy ra.
Sáng sớm những tia nắng thật nhẹ nhàng chiếu vào căn phòng, Vu Hạo tỉnh giấc. Anh mở mắt chỗ nằm bên cạnh đã lạnh lẽo từ bao giờ rồi. Không biết cô đã đi đâu. Anh vùng dậy, ở trên ga gường vệt máu hồng vẫn còn đọng lại, trên đó vẫn còn dấu vết của cuộc hoan ái kịch liệt, nhưng tiếc rằng người đã không còn nữa.
Trên gối có một bức thư, Vu Hạo vội mở ra đọc
“Vu Hạo, em đi đây. Sau này không còn gặp lại nữa chúc anh hạnh phúc. Hãy coi đêm hôm qua là kỉ niệm đẹp cuối cùng của anh và em. Tạm biệt….”
Mạn Âm…. Vu Hạo buông thõng bức thư để nó bay xuống mặt đất.
Đáng chết.
Anh hối hận rồi lẽ ra hôm qua, anh không nên không nên cùng cô…. Chỉ sợ cả đời này Mạn Âm sẽ không quên đêm hôm qua, lần đầu tiên của cô là dành cho anh. Nhưng chỉ sợ không phải mình cô mà cả anh sợ rằng cả đời này cũng vĩnh viễn không thể quên được….. Một người đàn ông suất sắc như Vu Hạo ấy vậy mà cũng có lúc như bây giờ, buông thả bản thân mình chìm đắm trong men say. Anh chẳng còn nhớ rõ đã bao lâu rồi, bản thân không như vậy. Có lẽ là từ lúc có Tô Mạn Âm ở bên cạnh. Anh biết cô là một cô gái đặc biệt.
Tuy rằng chưa bao giờ thể hiện ra nhưng lần đầu tiên gặp, anh vẫn nhớ rõ. Đó là ngày Du San San đi nước ngoài. Rõ ràng anh muốn đuổi theo cô ấy, nhưng cuối cùng chỉ đành bất lực mà dầm mưa. Anh yêu Du San San, từ lúc bắt đầu đã là yêu rồi. Chứng kiến cô từ một cô bé trưởng thành lớn lên, tình yêu đó không biết từ lúc nào sâu sắc như vậy. Cuối cùng trời xanh cũng tác thành duyên cho họ ở bên nhau yêu thương nhau, và cứ ngỡ không bao giờ thay đổi. Hai gia đình vốn thân thiết lại môn đăng hộ đối. Một câu chuyện có lẽ sẽ vô cùng đẹp nếu kết thúc của nó viên mãn.
Chỉ đáng tiếc cuộc đời vốn dĩ có rất nhiều điều không thể nào lường trước đây có lẽ cũng chính là cái thi vị của cuộc sống. Du San San một mực đòi hủy hôn, chia tay với anh rồi bỏ sang Mỹ. Tất cả diễn ra nhanh chóng nhanh tới mức bản thân anh không tài nào chấp nhận được.
Ngày đó Du San San tàn nhẫn với anh. Anh lại thủy chung không trách móc chứng kiến từ lúc cô là một cô gái nhỏ lớn lên. Tính tình cô ra sao anh là người rõ hơn ai hết. Tính xấu của cô, anh bao dung hết thảy nhưng San San đã quyết định như vậy. Anh cũng chẳng cách nào ngăn cản được.
Lúc đó Tô Mạn Âm xuất hiện, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua. Cô lặng lẽ đi ở đằng sau anh. Không nói không hỏi gì cả, chỉ lặng lẽ mà đi theo che mưa. Dù sau này nghĩ tới điều đó rất nhiều lần, anh vẫn thấy cô thật ngốc. Cả người anh đều đã ướt hết còn che mưa cho anh như vậy…..
Nhưng việc làm ngốc nghếch của cô lúc đó giống như một liều thuốc nhẹ nhàng xoa dịu vết thương của Vu Hạo. Tuy không phải có tác dụng hoàn toàn nhưng cũng khiến anh dễ chịu phần nào.
Mùi mưa với sự dịu mát từ cơ thể cô, khiến tâm trạng anh dịu xuống không còn sự bất lực nữa. Du San San đi rồi, vậy cứ thuận theo tự nhiên. Trong giây phút này anh rất muốn dựa dẫm vào cô gái xa lạ trên đường. Ôm rồi siết lấy cô cảm giác ấm áp lắm. Cô cũng thật sự tốt còn nhẹ nhàng vỗ về anh không nói gì nhiều. Từ cô anh cảm nhận được sự quan tâm và ấm áp tới lạ lùng để có thể bình an ngủ trong lòng cô. Chưa bao giờ, anh có một cảm giác như vậy, cảm giác được quan tâm chăm sóc. Trước kia là anh chăm sóc cho San San, thì ra cảm giác được người ta quan tâm, chăm sóc lại như vậy. Một ý nghĩ khá kì lạ với một người xa lạ lần đầu tiên gặp mặt. Lúc đó anh cũng không quan tâm để ý. Mãi sau này khi cả hai ở bên nhau, Vu Hạo mới hiểu. Vốn dĩ, cô mới chính là người anh thật sự cần.
Lúc cô có điện thoại anh cũng giật mình tỉnh giấc đó là một giấc ngủ ngon thật sự thoải mái. Cô gái nhẹ nhàng kê đầu anh,