trên tay anh.
“Anh về với San San của anh đi. Kệ em”
Rầm!!
Cánh cửa tội nghiệp lần đầu tiên bị cô chủ say rượu thất tình, đập mạnh một cách không thương tiếc. Nếu có thể biết nói, nó chắc sẽ kêu lên oai oái mất.
Tô Mạn Âm tựa vào cánh cửa, lồng ngực cô đập mạnh hơn bao giờ hết. Sao cô càng lúc càng tỉnh táo như vậy. Cả người vô lực từ từ thụp xuống đất, khi say cô không kiểm soát nổi bản thân.
“Mạn Âm… xin lỗi” Cô có thể nghe thấy lời nói đầy buồn bã của Vu Hạo vọng qua cánh cửa vào bên trong. Bao nhiêu đau khổ, nước mắt mà cô kìm nén bỗng dưng dâng trào tại câu xin lỗi này, từ chính miệng của anh nói ra chẳng hiểu sao lại ảnh hưởng tới cô lớn tới như vậy. Nước mắt từ từ chảy xuống, rồi lã chã lã chã không sao kiềm chế nổi nữa. Mạn Âm đưa tay lau đi, hết tay này tới tay kia, mong cho nước mắt ngừng chảy nhưng vô dụng. Cô cứ nghĩ rằng sẽ không thể khóc nữa, nhưng cuối cùng đứng trước một câu nói của Vu Hạo bật khóc, không thể khống chế nổi bản thân mà khóc thật lực. Cô cúi đầu gục mặt vào lòng, bắt đầu nức nở, bắt đầu khóc. Cứ khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc.
Mạn Âm cũng rất muốn kìm nén nhưng đến cuối cùng bất lực buông xuống. Cô hy vọng sau hôm nay, sẽ có thể không được khóc, không được phép tỏ vẻ yếu đuối nữa. Sau câu xin lỗi này, cô và anh chấm dứt hoàn toàn không liên quan nữa. Không gì nữa, Tô Mạn Âm sẽ quên, sẽ lại tiếp tục cuộc sống vui vẻ của cô. Cô nhất định có thể làm được.
Còn hiện tại cô muốn khóc, khóc cất lực, khóc tới khi mệt nhoài không còn rơi nước mắt nữa mới thôi. Đau đớn tủi hờn, vết thương tình cảm này lớn hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng. Lúc đầu cô nghĩ nó sẽ chỉ nhói lên, như kiến cắn rồi mau qua thôi. Nhưng hóa ra lại như một liều thuốc độc, ăn mòn vào tim cô, cứ đau âm ỉ không dứt nếu cứ đau mãi như thế này, cô chắc chết mất. Mạn Âm trước mặt mọi người không dám để lộ ra một chút yếu đuối nào. Nhưng cô cũng là con người, cũng có điểm vô cùng yếu đuối của mình. Chỉ là cô có thể chịu đựng nỗi đau hơn người khác nhưng nếu nó cứ bị xát muối vào, thì làm sao có thể chịu nổi.
Qua đi không biết bao lâu khi tiếng khóc lóc nhỏ dần, bé dần thành những tiếng nấc, khi cô cảm thấy mệt mỏi rã rời, không thể khóc tiếp được nữa. Ở bên ngoài có tiếng chuông cửa. Cô vội vã lau nước mắt, nín khóc giả giọng bình thường. Từ bên trong nói vọng ra
“Ai vậy?”
“Anh đây.” Vu Hạo từ từ lên tiếng, cũng có chút khó nhọc trong lời nói
“Có…. Có chuyện gì anh….” Cô có chút bối rối, không nghĩ Vu Hạo vẫn còn tại bên ngoài.
“Anh có chuyện muốn nói với em” Anh vẫn nhẹ nhàng nói.
“Em… em đi ngủ rồi” Cô từ chối không muốn để anh trông thấy bộ dạng thê thảm này của mình
“Nếu em không ra anh sẽ đợi ngoài này, tới lúc em mở cửa thì thôi”
“Anh đừng làm khó em. Muộn rồi em muốn ngủ. Có gì ngày mai nói chuyện sau. Anh về đi”
“Mạn Âm trời đang mưa….” Vu Hạo từ tốn nói. “Anh sẽ đợi ngoài này…. Tới lúc em mở cửa.”
Nghe tiếng mưa, thì quả thật trời mưa to, Mạn Âm hơi lo lắng. Cô lau sạch nước mắt. Trời tối nên chắc anh không thể nhìn ra mắt cô sưng húp lên đâu. Thấy bản thân có thể trụ vững được Tô Mạn Âm mới nhẹ nhàng mở cửa.
Vu Hạo trước cửa nhà cô lặng lẽ dưới mưa. Hình ảnh ấy giống như cảnh tượng của hai năm về trước,không thay đổi một chút nào. Có chút làm người ta đắm say, ngây ngất. Cô vẫn không thể không rung động mãnh mẽ trước người con trai này. Ngày xưa cũng vậy, mà bây giờ cũng thế. Tình yêu này, cô định chắc là dùng cả đời để quên, cả đời để khắc cốt ghi tâm rồi. Có những tình cảm sẽ mau chóng lãng quên, Nhưng có những tình cảm ghi lòng tạc dạ tới chết không thôi. Người ta nói đúng, tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Thứ không có được người ta thường nhớ lâu hơn. Con người ta ai ai cũng ích kỉ, chỉ thường nhớ nỗi đau hơn là niềm hạnh phúc. Suy nghĩ bao giờ cũng như vậy. Mạn Âm cũng thế nhưng trong giờ phút này, cô lại muốn níu giữ niềm vui, niềm hạnh phúc giữa cô và anh đã từng có trong thời gian qua. Yêu và có lẽ đã từng được yêu.
Vu Hạo chìa tay ra trước mặt, Mạn Âm dè dặt đặt tay lên rồi một cái kéo mạnh của anh đem cô chặt chẽ khóa trong lòng mình. Đôi vai cô gầy và mỏng manh như vậy, lại vì anh chịu nhiều tổn thương. Cô khóc, anh biết, anh lặng lẽ đứng ngoài.
Vu Hạo chưa từng thấy Mạn Âm khóc, có lẽ là chưa bao giờ được chứng kiến. Lúc nào cũng thấy một nụ cười thường trực trên môi mỗi khi anh nhìn về cô. Đối với anh, ấn tượng Mạn Âm là con người lạc quan vui vẻ,có nét ngây thơ của trẻ con mà anh vẫn không thể khám phá hết người con gái này. Cô giống như hòn ngọc thô chưa được người ta khám phá mà kẻ may mắn nắm trong tay viên ngọc này là anh, kẻ không biết đến sự tồn tại của báu vật. À có lẽ anh biết, chỉ có điều lại cố tình làm lơ nó đi.
Nhưng lúc người con gái này khóc, lại khiến người ta đau xót như vậy. Chứng kiến cô khóc, anh cảm thấy thật xót, thật đau thật sự không biết phải làm gì? Chỉ có thể đứng ngoài cửa, trơ mắt mà lắng nghe cô khóc, để tự làm đau chính mình cùng cô. Có lẽ nếu cô khóc trong đau đớn, anh cũng khiến bản thân thương tích đầy mình, mới khiến cô được thỏa