Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322222

Bình chọn: 7.00/10/222 lượt.

ồi. Anh đã nghĩ lần này cũng giống như trước, cô sẽ chủ động tìm tới năn nỉ làm lành với anh. Nhưng cô đã không như vậy.

Anh cũng thấy hụt hẫng lạ lùng, hai tuần không có cô ở bênh nhưng cũng thấy có chút may mắn vì cô không làm như thế. Nếu không anh thật sự không biết phải làm sao? Anh không bỏ Du San San được, điều đó Vu Hạo chắc chắn biết. Nhưng anh cũng không thể tàn nhẫn bỏ rơi Mạn Âm. Nếu cô chủ động làm lành, anh không biết sẽ phải làm thế nào với cô. Lúc nghe nói hai từ chia tay, anh cũng ngây người khó chịu nhưng lại có gì hơi nhẹ nhõm. Cô sẽ thật sự ổn, Mạn Âm nhìn như vậy nhưng lại rất kiên cường. À không, phải nói là có một số chuyện cô rất kiên cường, mạnh mẽ. Anh thật sự là đã làm chuyện có lỗi với Mạn Âm,chỉ đành xin lỗi cô thôi…. Cuối cùng cũng chẳng hiểu nổi bản thân đang muốn gì, Vu Hạo cũng lái xe tới nhà Mạn Âm. Lúc trước cô cũng từng kể cho anh nghe một câu chuyện, có một đôi yêu nhau,yêu da diết, tình cảm mãnh liệt nhưng một lần cô gái thấy bạn thân của mình cùng người mình yêu hôn nhau. Giận quá cô gái đã bỏ đi chàng trai đi tìm, tìm rất lâu. Bạn bè hỏi chàng trai nhà cô ấy ở đâu. Chàng trai lúc đó mới giật mình phát hiện, chưa bao giờ hỏi về nhà cô. Cũng chưa lần nào đưa cô về tới tận nhà, dù yêu cô gái nhưng chưa bao giờ thật sự quan tâm tới cô.

Lúc đó Mạn Âm rất bực mình luôn miệng hỏi anh, anh chàng đó rốt cuộc có yêu cô gái không? Sao có thể vô tâm hờ hững đến nhà cô ở đâu cũng không biết như vậy? Vu Hạo lúc đó chỉ cười mà xoa đầu cô, một câu chuyện nhỏ mà cô lại coi trọng phức tạp hóa vấn đề lên.

Nhưng đến hôm nay nhớ lại chuyện đó, anh cảm thấy thở phào, ít ra anh không đến nỗi không biết cô nhà ở đâu học ngành gì, ước mơ như thế nào. Những lời Tô Mạn Âm nói vào tai anh, không hề chui qua tai bên kia. Ít ra anh không tồi tệ đến mức như vậy

Ngồi yên trên xe, anh thấy nhà cô vẫn tắt đèn. Tô Mạn Âm ở một mình, từ nhỏ đã biết tự lập, ít khi dựa dẫm vào người khác. Đó là lý do tại sao ba mẹ cô, mọi người thân xung quanh cô, luôn có thể an tâm với Mạn Âm. Một cô gái ngoan đúng nghĩa. Đáng tiếc cô lại gặp phải kẻ như anh. Vu Hạo có chút men say trong người. Anh ngồi thẫn thờ nhìn căn nhà nhỏ xinh của cô.

Một chiếc thể thao màu đỏ chói mắt đỗ lại trước cửa nhà. Anh biết đó là xe của Mỹ Lâm. Từ xa anh vẫn có thể nhìn ra cô tay xách nách mang, túi nọ túi kia. Có lẽ hôm nay đã mua rất nhiều thứ.

Nhìn cô vẫy vẫy tay chào Mỹ Lâm, không hiểu sao kẻ không dám đối diện là anh lại có gan bước ra gặp cô. Có lẽ nhờ men rượu cho anh cái lá gan to lớn như thế.

Tô Mạn Âm nhìn cái xe chạy dần rồi biến mất trong bóng tối, cô vẫn vậy nhiệt tâm với mọi người. Nụ cười vui vẻ cũng biến mất nhưng không đến nỗi quá buồn bã nữa. Cùng Mỹ Lâm shopping xong, nàng liền kéo Mạn Âm tới quán bar giải sầu, và có lẽ lần đầu tiên trong đời. Cô gái nhỏ nếm thử vị của rượu cay nồng, nóng bỏng.

Tô Mạn Âm quay vào đôi mắt vô tình đảo qua liền ngẩn ngờ. Túi đồ ở trên tay cô rơi xuống, Mạn Âm hoảng hốt cúi xuống nhặt được cái này, rớt mất cái kia, tinh thần hoảng hốt mà luống cuống vô cùng. Tay chân cũng vì thế lóng ngóng theo. Vu Hạo làm sao có thể xuất hiện ở đây vào giờ này. Cô phải chăng uống nhiều quá rồi, không đúng cô mới chỉ uống 3 ly thôi mà. Trong khi Mỹ Lâm uống tới 5 ly vẫn không hề đổi sắc mặt. Tửu lượng của cô sao có thể kém thế được. Thật không công bằng.

Một đôi tay thon dài giúp cô nhặt những túi đồ,Vu Hạo nhẹ nhàng nói, nhưng không có nhìn cô

“Em sao vẫn hậu đậu như vậy?”

Mạn Âm cứng đơ lại không nhúc nhích, giọng nói này vẫn trầm ấm đến như vậy.

“Vu Hạo….”

Khi cô gọi tên anh cũng là lúc Vu Hạo đã đứng dậy, anh đứng gần sát vào cô. Mạn Âm nghe trong đó mùi hương dịu dàng từ cơ thể của anh. Thứ nước hoa mà cô yêu thích. Cô cứ như con cún nhỏ lúc anh tắm xong, mùi xà phòng tắm, hòa cùng nước hoa thơm mát khiến cô ngây người. Vì thế Tô Mạn Âm hay xà vào lòng, hít lấy hít để, ôm chặt anh cả tiếng đồng hồ không cho anh nhúc nhích lấy một cái làm anh dở khóc dở cười.

“Anh…. Sao anh lại ở đây?” Mấp máy mãi, cô mới có thể bật ra câu hỏi như vậy.

Vu Hạo cau mày rồi hỏi

“Em uống rượu sao?”

“Vâng uống một chút” Cô vẫn có thói quen lễ phép trả lời anh. Vu Hạo nhìn sắc mặt cô ửng hồng, đôi mắt mơ màng, nụ cười mị hoặc. Thế này mà kêu uống một chút. Trong lòng anh có một cỗ bức tức. Sau này nhất định không để Mỹ Lâm dạy hỏng Mạn Âm mới được. Cô đâu có biết uống rượu, lại còn chạy loạn đi uống thế này.

“Thế này mà kêu uống một chút sao?”

“Vâng” Mạn Âm mơ màng nhìn,chợt vặn lại anh giọng bất mãn.

“Anh cũng uống rượu, sao em không được uống”

“Không được, em đâu có biết uống?”

“Uống rồi sẽ biết” Cô vẫn ngang bướng cãi lại anh.

“Mạn Âm, em cãi lời anh sao?”

“Anh là gì của em?” Cô vô tình cất tiếng. “Anh là gì của em mà bắt em làm gì, không được làm gì? Bắt em thế này thế kia, anh là gì của em. Chúng ta chẳng là gì của nhau nữa cả”

Vu Hạo ngây người không biết nói gì. Còn Mạn Âm nhận ra lời nói quá phận của mình. Chắc là cô bị rượu làm hỏng đầu rồi. Nghĩ rồi, cứ như một đứa trẻ hờn dỗi giật đống đồ


Old school Swatch Watches