Tô Mạn Âm cô đang đánh cược một ván bài rất lớn.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bụng… Ván bài này nếu có thua cô cũng không mất tất cả….
Ít ra cô cũng còn đứa bé trong bụng để an ủi chính mình
Hai tay Du San San nắm thật chặt nếu không phải lần trước tới bệnh viện khám, nhìn thấy Mạn Âm từ trong phòng bệnh sản đi ra…Cô cũng đâu cần lo lắng về mọi thứ.
“Tôi biết cô có thai. Đứa bé là của Vu Hạo”
Mạn Âm ngẩng đầu hơi bất ngờ nhìn San San
“Lẽ ra cô không nên tới bệnh viện đó để khám…. Tôi cũng sẽ không nhìn thấy”
“Du San San, có gì cô cứ nói thẳng ra đi”
San San khẽ quỳ xuống
“Coi như là tôi xin cô không rời khỏi đây cũng được, cô không xuất hiện trước mặt Vu Hạo vậy hãy bỏ đứa bé đi”
Mạn Âm ban đầu hơi hoảng hốt, nhưng nghe những lời đó từ miệng San San lại cảm thấy bực bội.
“Cô cho rằng bỏ đứa nhỏ là bỏ được sao, nó là một sinh linh… chẳng ai có quyền cướp đi quyền được được sống của nó cả kể cả tôi” Mạn Âm lạnh lùng
“Nhưng đứa bé sẽ không có cha, đứa bé chính là mối liên kết duy nhất của hai người”
“Cho dù cô có quỳ gối ở đây cầu xin, nhưng yêu cầu này tôi làm không được”
Du San San có điểm tức giận mất bình tĩnh, cô đứng lên
“Là cô cố tình lưu lại đứa bé để kéo anh ấy về đúng không?”
“San San nếu Vu Hạo không yêu tôi, cho dù có đứa bé anh ấy cũng sẽ không về bên tôi. Năm đó là cô bỏ anh ấy đi không quay đầu, vậy tại sao bây giờ còn muốn người ta phải đứng đó chờ cô. Có những thứ một khi đã bỏ qua nó sẽ không trở lại. Mong cô suy nghĩ cho kĩ.”
“Mạn Âm tôi biết cô trách tôi cướp Vu Hạo của cô…. nhưng tôi và Vu Hạo tình cảm từ nhỏ tới giờ rất sâu đậm tôi không thể không có anh ấy…. Cô đừng ghét tôi được không” Cô cầm tay của Mạn Âm
“San San tình cảm không có trước sau gượng ép, cô là ép cả mình và Vu Hạo ở bên nhau, nếu anh ấy yêu cô tại sao còn chạy tới đây tìm tôi. Cô không thấy mình phiền phức sao? Cho dù là tôi cố ý đi nữa thì sao, nếu trái tim Vu Hạo ở cạnh cô, anh ấy sẽ không thay đổi. Tôi ghét cô là sự thật, cô bỏ anh ấy đi rồi quay trở lại, lại muốn người ta ở cạnh mình, cô không phải là trung tâm của vũ trụ không phải muốn cái gì thì được cái đó.”
Mạn Âm gạt tay San San xoay người, khẽ giật mình nhìn người đàn ông cách đó không xa, gần 3 tháng không gặp, anh chẳng hề thay đổi là bao.
Vu Hạo.
Rầm!!!!
San San ngã xuống mặt đất
Phòng cấp cứu bệnh viện.
Tô Mạn Âm lặng lẽ ngồi ngoài phòng đợi, cô vốn rời đi, nhưng trông bộ dáng lo lắng của Vu Hạo lại không nỡ.
Du San San đang được cấp cứu bên trong đó.
“Vu Hạo”
“Bác gái” Anh đứng lên lễ phép nói
“Tình hình San San sao lại như vậy, bác sĩ nói con bé bệnh tình rất tốt mà…. Sao tự dưng lại cấp cứu”
“Bác yên tâm San San không sao, bác trai đang trong đó cấp cứu cho cô ấy”
Tô Mạn Âm khẽ thở dài mùi thuốc sát trùng khiến cô mệt mỏi, nhẹ nhàng cầm túi xách cô bước đi.
Một bàn tay ấm áp kéo cô trở lại khẽ xoay người nhìn anh.
Căng tin của bệnh viện hai con người im lặng với những suy nghĩ của riêng mình. Cuối cùng vẫn là Mạn Âm lên tiếng
“Em không cố ý….”
“Ừ”
Anh im lặng nhìn, cô hình như gầy hơn trước, mặt có chút xanh xao trong lòng anh đau nhói lên.
“Đừng giảm cân, em rất gầy”
Cô khẽ cười uống ly nước cam che giấu cảm xúc. Cô đâu có giảm cân chỉ vì ốm nghén nên chẳng ăn uống được gì cả.
“Anh cũng nên giữ sức khỏe”
“Em không đi cùng bố mẹ sao?”
“Đột nhiên hối hận, muốn quay về cướp lại anh”
Những ngón tay thon dài của Vu Hạo khẽ run run….. Anh không nghĩ cô sẽ nói như vậy.
Khi thấy cô anh rất kích động, chỉ muốn ôm cô vào lòng, chẳng ngờ San San lại ngất xỉu như vậy.
Anh có lo lắng cho Du San San nhưng đầu óc chỉ toàn nghĩ tới cô, không biết nên đối với cô thế nào. Cho tới lúc cô quay người định rời đi, anh ích kỉ giữ cô ở lại.
“Mạn Âm có thể chờ không?”
Anh khó nhọc nói.
Cô cười dịu dàng
“Anh nghĩ kĩ chưa? Sau này không thể hối hận”
Vu Hạo khẽ nắm lấy bàn tay cô siết chặt lại, trong lòng gánh nặng giống như được buông xuống. Đột nhiên gặp cô cũng đột nhiên nghĩ thông suốt. Anh không thể rời bỏ cô được, anh sợ quãng thời gian trống vắng vừa cô, nếu như rời đi San San anh thấy tim mình đau đớn, thì rời đi Mạn Âm, chính là rời đi không khí vậy. Cô từ lúc nào đã âm thầm tiến vào lòng anh, tiến vào cuộc sống của anh, thân quen lắm không thể nào vứt bỏ được. Câu cô nói với San San anh nghe được, tình cảm không thể gượng ép, đó là không công bằng cho San San,cho anh và cả Mạn Âm……
“Anh cần thời gian giải quyết mọi chuyện.”
Cô nở nụ cười ngọt
“Nhưng phải nhanh lên, con sẽ không chờ anh đâu”
Nếu anh còn do dự chưa quyết tâm, cô sẽ cho anh lý do để quyết tâm.
- Hết -