XtGem Forum catalog
Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322240

Bình chọn: 7.5.00/10/224 lượt.

ười, nhìn cô ” Nếu là đồ em nấu anh sẽ ăn”

Đôi mắt sáng của cô khẽ trùng xuống miệng ấp úng ” Thật sự như vậy sao?”

Đôi mắt hoa đào của Vu Hạo ánh cười rồi gật đầu ” Đúng vậy”

Thật ra lúc đó Vu Hạo chỉ nói đùa thôi. Không nghĩ Tô Mạn Âm lại coi trọng như vậy. Cô khẽ lí nhí nói

” Nhưng em chỉ biết nấu mì, với rang cơm thôi. Anh ăn được không?”

Nhìn cô anh khẽ ngây người kèm theo chút gì đó muốn cười mà không cười được, cô khiến anh cảm thấy có chút vui vẻ thoải mái.

” Được như vậy đi làm luôn được không? Anh đói rồi”

Giọng của Vu Hạo kèm theo một chút đùa giỡn làm Mãn Âm luống cuống hơn. Tuy rằng cô có tình cảm đặc biệt với anh nhưng chưa từng yêu đương lần nào, trước mặt người đàn ông mình thích có chút mất tự nhiên ngại ngùng, e ngại rất nhiều. Cảm giác xôn xao khó giữ bình tĩnh như vậy, Tô Mạn Âm trong suốt hai mươi năm chưa lần nào trải qua thích ứng không kịp.

” Như vậy, như vậy..cần chuẩn bị một chút nguyên liệu….”

Cô e dè nói ” Anh còn… có việc mà….”

” Không sao?”

Vu Hạo chắp hai tay trước ngực, một dáng vẻ tựa tiếu phi tiếu nhìn cô

” Cũng không phải việc quan trọng, để mai cũng được”

Tô Mạn Âm khẽ trấn tĩnh, biết anh đang trêu mình. Không nghĩ được anh lại như. Cô chỉ mỉm cười, cuối cùng cũng nói

” Vậy chúng ta đi siêu thị mua chút đồ được không?”

Cô đề nghị hy vọng anh sẽ từ chối. Từ nhỏ Tô Mạn Âm cô không vào bếp, lần nào vào cũng lộn xộn vô cùng cô chỉ dám rang cơm với nấu mì. Những thứ đơn giản không cầu kì, tuy rằng có thể khiến Tô Mạn Âm không chết đói, nhưng bảo nấu cho người khác ăn những thứ này, đặc biệt là cho Vu Hạo cô thật sự không dám. Tô Mạn Âm muốn giữ một hình tượng thật tốt về mình trong mắt Vu Hạo, chứ không phải là phô ra nhược điểm của mình. Nhưng cô đã lỡ nói ra, Tô Mạn Âm chỉ còn cách nước đẩy thuyền đưa đành phải gật đầu thuận theo. Vu Hạo cũng rất thản nhiên mà đồng ý anh mở cửa xe, bước xuống

“Đi thôi”

Cô mỉm cười khẽ lùi lại xoay người bước đi. Bỗng cánh tay của Vu Hạo kéo lấy tay cô lôi về phía mình. Trong giây phút đó cả người Tô Mạn Âm đã dựa vào trước ngực anh.

“Cẩn thận xe kìa”

Nghe thấy giọng trầm ấm của người con trai này sát bên tai mình, hơi thở của anh chờn vờn quanh người cô. Tô Mạn Âm cảm thấy rất ấm áp, không hiểu sao lại rất muốn được dựa vào anh như vậy. Mà Vu Hạo trong phút chốc cũng có chút tư vị không đứng đắn. Anh không nghĩ được Mạn Âm lại mềm mại dịu dàng như vậy. Cô cứ như con mèo con nép trong ngực anh, Vu Hạo khẽ buông cô ra. Anh là kẻ lý trí, rất nhanh cảm thấy sự việc diễn ra không ổn chút nào. Anh không nên như vậy. Mạn Âm mỉm cười vui vẻ nói xua đi sự ngại ngùng

“Em hậu đậu quá. Thôi chúng ta đi mua ít đồ đi. Khẩu vị của anh như thế nào?”

“Kén ăn”

Sắc mặt Tô Mạn Âm cực kì kém qả nhiên Vu Hạo đoán không sai. Anh thật sự rất hứng thú muốn biết cô sẽ nấu ăn thế nào. Gặp được cô có lẽ có chút may mắn, cảm giác mệt mỏi của Vu Hạo giảm đi rất nhiều. Tâm trạng vì thế cũng thả lỏng để vui vẻ Ít ra anh cảm thấy thật sự nhẹ nhõm. Hai người đi cùng nhau, sánh bước song song. Anh có thể cảm nhận được sự bối rối của cô. Hơi thở của cô không ổn định. Hai tay rối loạn nắm lấy nhau trông thật ngốc. Tuy không nhìn sang nhưng anh có thể đoán được mặt cô cúi gằm xuống như thể làm sai điều gì vậy?

Những người con gái xung quanh anh, rất ít người giống cô. Cả Du San San ngày xưa cũng không như vậy. Hiền lành thuần khiết, tinh tế rất đáng yêu. Có đôi lúc nghĩ cô thật sự ngốc nghếch nhưng lại có thể khiến người khác luôn cảm thấy vui vẻ ấm áp. Sự nhiệt tình này có lẽ với ai cũng như vậy. Bước vào siêu thị đông đúc người qua lại không khí vội vã ồn ào, thanh âm bình dị làm người ta thoáng thả lỏng bản thân. Đẩy xe hàng Tô Mạn Âm đi trước lựa chọn một số đồ. Về khoản đi chợ thì cô tự lo liệu khá tốt. Nhưng lúc nữa vào bếp thì….

Khẽ lén nhìn Vu Hạo kén ăn. Cô thì ăn thế nào cũng được,miễn là no cái bụng. Có lẽ thế nhìn Vu Hạo một thân cao ráo, thân hình cân đối. Cô không rõ anh ăn có nhiều không? Thật là làm cho mọi thứ phức tạp rối tung lên mà. Mạn Âm ai oán trong lòng.

” Anh muốn ăn gì?’

” Cơm rang đi. Mì chắc là không đủ dinh dưỡng”

Một câu nói một câu châm chọc, Vu Hạo thiệt tình độc ác lại nổi hứng trêu chọc cô. Thật ra anh thấy Tô Mạn Âm khá gầy suốt ngày chỉ mì thì làm sao mà lớn nổi. Cả hai rất nhanh chóng lựa chọn đồ ăn. Một không khí rất hòa hợp tới tự nhiên diễn ra giữa hai người khiến bản thân Vu Hạo trong giây phút nào đó, mất cảnh giác của bản thân đã tiếp nhận sự có mặt của Tô Mạn Âm. Có lẽ cả người họ không biết rằng, có rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ họ, giống như một cặp vợ chồng trẻ xứng đôi vừa lứa.

Bữa ăn đó giống như một sợi dây vô hình đã kéo hai người lại gần nhau hơn.

Vu Hạo cười có điểm chua chát, cay đắng. Anh nhớ tới buổi tối hôm đó của hai người, vừa quyến luyến lại không sao quên được hương vị ngọt ngào ấm áp của cô. Khi mà sáng tỉnh dậy không còn bóng dáng của cô, lại thấy mất mát vô cùng lớn. Nhưng Tô Mạn Âm đã đi rồi anh chỉ còn cách khắc chế trống rỗng trong lòng cố gắng bình thản lái xe trở về, vô cùng kinh ngạc