Chữ Tình

Chữ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322255

Bình chọn: 7.00/10/225 lượt.

mãn, giúp trái tim anh bớt những cảm giác tội lỗi của mình.

Anh sai khi đối xử với cô không tốt. Và lẽ ra người đáng chịu đau khổ dằn vặt là anh chứ không phải cô gái tốt bụng như cô. Người cần đau đớn, hối hận cả đời là anh chứ đừng là cô.

Từ lúc bắt đầu anh biết anh sẽ làm tổn thương cô. Nhưng tại anh ích kỉ, tại anh tham lam nên đã làm cô bị thương đầy mình như vậy. Anh muốn dựa dẫm cô, tìm cô làm điểm tựa cho cuộc sống mất đi Du San San. Tô Mạn Âm biết điều đó nhưng cô vẫn cam tâm đi ở bên anh.

Cô khóc làm anh không kìm lòng mà đã rơi nước mắt. Tình cảm với cô anh không thể hiểu, không thể định nghĩa được nhưng anh quả thật….. không biết làm thế nào cho phải nữa. Chuyện đã tới nước này rồi, không còn đường lui cho Vu Hạo anh nữa rồi. Có thể đánh, có thể mắng, có thể chửi, anh cam tâm để cô làm như vậy

“Mạn Âm, đừng khóc vì kẻ như anh. Đừng rơi nước mắt cho anh. Anh là kẻ không xứng đáng… Anh là kẻ đáng chết ngàn lần. Đừng vì anh mà đau khổ? Hãy để mình anh là kẻ đau khổ thôi. Em sẽ có được hạnh phúc mới của mình.”

Cô vẫn khóc…..

Trong lòng anh ấm áp như vậy, bình yên như vậy quen thuộc như vậy, nhưng tại sao cô phải từ bỏ như thế này. Không thể ở bên anh nữa sao? Cô không muốn, cô không muốn. Cô không muốn

“Không! Em không chịu! Vu Hạo em không muốn. Em không muốn như vậy.”

Bàn tay cô cứ đập liên hồi vào ngực anh mang theo sự đau đớn cùng bất lực. Trái tim anh cũng giống như bị ai đó đánh mạnh vào cũng cảm thấy đau không kém. Nhưng thật sự là anh vô lực rồi. Giữa Tô Mạn Âm và Du San San, anh đã chọn San San. Anh đã chọn thứ tình cảm thanh mai trúc mã hơn 20 năm, thứ tình yêu bắt đầu từ thủa con nít tới tận bây giờ. Anh đã chọn rồi thì không thể quay đầu được nữa. Không có anh San San không sống nổi. Nhưng Mạn Âm không có anh có khi cô sẽ được hạnh phúc, sẽ có thể tìm được một hạnh phúc chân chính của mình. Sẽ tìm được người con trai khác yêu cô bằng cả trái tim, chứ không phải một nửa mong manh như anh.

Anh khẽ vuốt tấm lưng gầy của cô.

“Mạn Âm, xin lỗi em….”

“Vì sao? Vì sao anh lại như vậy với em. Vì sao vì sao chứ Vu Hạo. Không phải mọi thứ đều tốt đẹp sao? Không phải chúng ta đều rất vui vẻ hạnh phúc sao? Sao anh lại như vậy. Sao chúng ta lại như vậy? Vu Hạo anh nói xem. Không phải chúng ta…..”

Lời nói tiếp theo của cô đã bị nuốt trọn khi đôi môi anh phủ lên đôi môi cô. Nụ hôn này, mang theo cái nóng bỏng của tình yêu, cái nồng nàn mãnh liệt, cái day dứt khôn nguôi, cùng với sự chia ly đau đớn vô cùng. Dư vị của tình yêu, đắng cay ngọt bùi, đều nếm trải tới tận cùng.

Mạn Âm từ đầu còn ngại ngần nhưng rồi rất mau chóng hùa theo anh, hôn đến mãnh liệt, khiêu khích anh như anh đã khiêu khích cô như những gì cả hai đã từng có với nhau. Tới khi cảm thấy cô hít thở không thông, Vu Hạo mời luyến tiếc rời khỏi đôi môi cô, nhìn cô không nói nên lời.

Đột nhiên Mạn Âm nhìn thật sâu vào mắt anh nhỏ nhẹ nói nhưng vô cùng rõ ràng

“Vu Hạo… Tối nay anh ở lại đây đi”

Vu Hạo giật mình đôi mắt cô có chút mơ màng, ánh nhiệt. Anh biết cô muốn gì chỉ nhẹ nhàng lắc đầu

“Ngoan vào nhà ngủ đi. Đừng khóc vì anh, vui vẻ sống đi. Sẽ có một người khác tốt hơn anh đến với em mang hạnh phúc cho em”

Dường như Mạn Âm không nghe vẫn tiếp tục nói

“Chúng ta chơi trò tình một đêm đi”

“Mạn Âm… em đừng như vậy. Anh không đáng đâu.”

“Là anh chê em đúng không?” Cô cười tươi “Không có anh thì sẽ có người khác. Đàn ông trên đời này thiếu gì?”

“Em…..”

“Anh nói, anh tới với phụ nữ chỉ để thỏa mãn nhu cầu. Vậy tại sao suốt thời gian qua anh không động vào em. Tại sao anh yêu em mà muốn chia tay với em. Tại sao chứ. Tại sao còn có thể chúc em tìm được người khác. Sao anh có thể nói ra được như vậy” Mạn Âm kích động nói.

“Em là người tốt. Mau vào ngủ đi anh về đây” Vu Hạo khẽ xoay người đi. Anh biết Mạn Âm lúc này có chút nổi loạn ương bướng. Cách tốt nhất là không nên làm căng. Chỉ tiếc tính trẻ con này trong con người cô, ngày hôm nay không thể nào từ bỏ được. Cô muốn trao anh thứ quý giá nhất của cô.

“Nếu anh đi thì em sẽ tìm đàn ông. Ai cũng được chơi trò tình một đêm với người đó”

Bước chân Vu Hạo dừng lại có những chuyện anh biết, Mạn Âm nói là sẽ làm, thậm chí rất điên cuồng cố chấp. Lẽ ra anh không nên tìm cô đêm này, cô vẫn còn men rượu trong người. Để cô không làm loạn anh sẽ dìu cô vào nhà rồi khóa cửa phòng lại để xem cô còn chạy đi đâu nữa. Vu Hạo biết cô chỉ mạnh miệng lúc này thôi nếu để đêm nay qua đi cô sẽ không có can đảm là việc đó

Vu Hạo khẽ cầm tay Mạn Âm

“Là em tự nguyện đấy”

Nói xong anh kéo cô vào nhà đóng chặt cửa lại dắt cô về phòng, để Mạn Âm nằm xuống giường rồi kéo chăn lại. Cô lúc này thật ngoan như con búp bê để yên cho anh đặt đâu nằm đó. Bấy giờ Vu Hạo mới yên tâm định rời khỏi đây liền bất ngờ bị Mạn Âm nắm lấy cổ tay.

“Vu Hạo…..”

Anh khẽ gạt tay cô ra

“Ngủ đi, anh ngủ ngoài phòng khách cần gì cứ gọi anh”

“Em sẽ đi….” Cô nhẹ nhàng nói, bước chân Vu Hạo chợt dừng lại

“Em sẽ đi nước ngoài, định cư với bố mẹ. Không bao giờ về đây nữa”

“Ừ….”

Anh nặng nề lên tiếng hít thở không thông


Snack's 1967