Pair of Vintage Old School Fru
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324794

Bình chọn: 7.00/10/479 lượt.

đàn ông nên

sợ con khó xử, con muốn hỏi má Lỗ một chút xem có biết người nào không?”

Má Lỗ biết cô tôn trọng mình nên mới đặc biệt tìm mình, cho dù tự cô chọn

người thì bà cũng không thể can thiệp. Nhưng hiện tại cô lại tìm bà để

hỏi ý kiến, càng khiến cho bà thêm yêu thích cô chủ tương lai này.

Bà ngẫm nghĩ rồi nói: “Cô Nhung Ngọc, tôi có một đứa cháu gái vô cùng nhu thuận, cũng rất chăm chỉ, không biết....”

“Có biết phép tắc không ạ?”

Thật ra, có chăm chỉ hay không cũng chẳng sao, cô cũng không có nhiều việc

cần nhờ đến người khác. Dù sao bản thân cũng đã sống ở nước ngoài nhiều

năm, có rất nhiều việc đều quen tự mình làm rồi. Cô chỉ để ý có biết

phép tắc hay không thôi, nếu chọn một nữ giúp việc không biết chừng mực

thì cô sẽ rất phiền phức.

“Tôi sẽ dạy nó.” Cũng phải, người giàu sang sợ nhất là thuê một người giúp việc không biết phép tắc.

“Được rồi, má Lỗ tìm ngày mang cháu gái đến đây để con gặp mặt, nếu không có vấn đề thì sẽ thuê cô ấy được không ạ?”

“Vâng, cô Nhung Ngọc.” Bà gật đầu, đáp lại.

“Vậy con đi lên trước, chuyện này phải phiền má Lỗ rồi.”

Nhìn bóng lưng cô khuất xa, đầu bếp ngồi bên cạnh bà liền cười nói: “Cô chủ tương lai này đúng là người lễ phép.”

Người trẻ bây giờ, đặc biệt là những cô gái nhà giàu được sống an nhàn từ bé

hiếm có người lễ phép như thế, đối xử với người hầu thân thiết như vậy

lại càng hiếm.

“Đúng vậy, đúng là một cô gái tốt.”

****************************

Buổi tối, lúc ăn cơm, đám người Phong Long Sinh lập tức phát hiện bầu không khí có chút khác thường.

Bình thường, Phong Vũ Vọng vẫn hay quấn lấy Kiều Nhung Ngọc, hôm nay lại

ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, im lặng ăn cơm khiến cho mọi người có chút

không quen.

“Em trai à, hôm nay cậu làm sao vậy?” Đỗ Vũ không thể chịu nổi bầu không khí nặng nề này nữa.

Tủi thân liếc Kiều Nhung Ngọc đang ngồi bên cạnh một cái lại tiếp tục cúi

đầu ăn cơm, ngay cả đồ ăn cũng không gắp, chỉ rầu rĩ đáp: “Không sao.”

Nhung Nhung xấu lắm, thật sự không nói với anh câu nào, anh đi gọi cô vào ăn

cơm, cô cũng chỉ ngồi một bên, mặc kệ anh ríu rít bên cạnh cũng không

quan tâm đến anh.

Vừa thấy vẻ mặt kia của anh, mọi người đều biết vấn đề xuất phát từ phía Kiều Nhung Ngọc.

Kiều Nhung Ngọc chỉ khẽ cười, hoàn toàn bỏ qua ánh mắt dò hỏi của mọi người, vươn tay gắp đồ ăn bỏ vào bát anh.

Thấy cô gắp thức ăn cho mình, anh liền vui sướng ngẩng đầu nhìn cô. Anh còn

tưởng cô muốn nói chuyện với mình rồi, nhưng khi thấy cô mỉm cười rồi

lại tiếp tục ăn cơm, anh liền mất hứng chu miệng, tiếp tục ăn cơm.

“Nhung Ngọc bắt nạt em à?” Bạch Dật Phong khó hiểu hỏi, lại chuyện gì nữa đây.

“Không ạ.” Bĩu môi, lại tủi thân liếc người bên cạnh một cái nữa.

Đây chẳng phải đang muốn nói, chính cô bắt nạt anh sao? Ha ha, anh thật đáng yêu!

“Nhung Ngọc?” Phong Long Sinh khó hiểu gọi. Không phải buổi chiều hai đứa vẫn

còn quấn quýt sao, làm sao mà mới có vài giờ đã thành thế này rồi?

“Bác Phong....”

“Con ăn no rồi.” Phong Vũ Vọng đặt bát xuống, buồn bã nói.

“Vũ Vọng...”

“Em trai...”

Mọi người kinh hãi, thấy dáng vẻ ủ rũ của anh, tất cả đều đau lòng, chỉ có

Kiều Nhung Ngọc vẫn như không có chuyện gì tiếp tục ăn cơm.

“Con

về phòng trước.” Cúi đầu, hoàn toàn mất đi vẻ hoạt bát thường ngày. Đẩy

ghế ra, hai tay anh vô lực buông thõng xuống, đi về phòng.

“Nhung Ngọc, rốt cuộc là sao vậy?” Phong Long Sinh nhìn dáng vẻ chán nản của con trai liền lo lắng hỏi.

“Không có gì, chỉ là cháu muốn anh ấy tự mình suy nghĩ chút chuyện thôi.” Mỉm cười, cầm lấy khăn ăn, tao nhã lau miệng.

“Ha ha, trước khi anh ấy chưa nghĩ ra thì không được nói chuyện với cháu.”

“A, cô cũng hơi quá đáng đó.” Đỗ Vũ bất mãn nói.

Lấy chỉ số thông minh hiện tại của Vũ Vọng thì mười ngày, nửa tháng cũng

chưa chắc đã nghĩ ra. Còn bảo nó chưa nghĩ ra thì không được nói chuyện

với mình, cô đúng là đang bắt nạt người ta mà. Với tình cảnh hiện tại

của Vũ Vọng, cô đối xử với nó như thế, nó có tinh thần mới là lạ.

“Cháu bảo nó suy nghĩ chuyện gì vậy Nhung Ngọc?” Phong Long Sinh cũng cảm

thấy cô hơi quá đáng, nhưng ông nghĩ cô chắc có quyết định của riêng

mình.

“Để anh ấy suy nghĩ xem, cháu có thích anh ấy hay không thôi.” Cô bỏ qua vẻ mặt bất mãn của bọn họ.

“Cô có thích nó không thì cứ trực tiếp nói ra chẳng phải sẽ tốt hơn sao,

làm gì mà cứ để nó phiền lòng như thế.” Đây chẳng phải là đang muốn kiếm chuyện hay sao? Bạch Dật Phong có chút bất mãn với hành động của cô.

Mạnh Triết và Đỗ Vũ đều gật đầu, dừng ăn nhìn cô.

Duy trì tươi cười, trong lòng cô đang suy xét có nên nói lý do cho bọn họ hay không.

“Rốt cuộc là cô đang nghĩ cái gì?” Nhậm Ngã Hành cảm thấy nụ cười của cô có

chút chướng mắt. Tính anh vốn nóng nảy, suýt nữa thì anh đã vỗ bàn đứng

lên chỉ vào cô mắng to rồi. Nhìn dáng vẻ oan ức của Vũ Vọng, anh đau

lòng quá.

Bốn người đều biết cuộc sống trước kia của Vũ Vọng trôi qua như thế nào, đều biết được chính bọn họ đã đoạt mất tình yêu thương của cha nuôi nên họ rất yêu thương anh, chỉ mong anh sống vui vẻ. Vậy

mà, cô lại có thể khiến Vũ Vọng khổ