The Soda Pop
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324113

Bình chọn: 8.00/10/411 lượt.

ung, cô ấy càng đối xử tốt với em hơn. Cô ấy còn để em hôn nhẹ nữa...” Nghĩ đến đây, mặt anh càng đỏ,

đầu cũng cúi thấp hơn.

Nhậm Ngã Hành nhìn dáng vẻ này của em trai liền hiểu rõ nó đã hoàn toàn đắm chìm vào sức quyến rũ của Kiều Nhung Ngọc.

“Câu hỏi của cô ấy khó nghĩ đến thế sao?” Đỗ Vũ khó hiểu hỏi. Vấn đề đơn

giản như thế vẫn còn phải suy nghĩ nữa à, chỉ cần là người thông minh

cũng đều nhìn ra được.

“Gì ạ?” Anh ngẩng đầu vô tội hỏi, không hiểu vì sao anh lại nói như thế.

Bạch Dật Phong đánh anh một cái, tức giận nói: “Anh quên tình trạng của nó rồi à, đừng đem ý nghĩ của anh áp đặt cho nó.”

“Hả...” Đúng rồi, anh suýt nữa thì quên mất Vũ Vọng hơi khác người. Anh đã quen cách đối xử với Vũ Vọng như người bình thường nên hay quên đi chi tiết

này, có đôi khi anh thật sự quên mất Vũ Vọng có vấn đề về trí lực.

“Trước kia đã có ai từng đối xử tốt với em như thế chưa?” Mạnh Triết gợi ý.

Lắc đầu rồi lại gật đầu, nhìn lướt qua bọn họ, anh nhỏ giọng nói: “Cha và các anh đều đối xử với em rất tốt.”

Nhậm Ngã Hành vươn tay xoa đầu anh, không uổng công bọn họ yêu thương anh, anh vẫn biết bọn họ đối xử tốt với mình.

“Trừ bọn anh ra còn ai không?”

“Má Lỗ.” Má Lỗ rất tốt với anh, mặc dù có đôi lúc rất hung dữ nhưng bà vẫn rất yêu thương anh.

“Trời ạ.” Đỗ Vũ vỗ trán, tuy đã sống cùng nhau nhiều năm nhưng đối với cách

suy nghĩ đơn thuần của đứa em trai này, anh vẫn chưa thể quen được.

“Trong nhà không tính, bên ngoài thì sao?” Bạch Dật Phong nói rõ ràng, để

tránh cho đứa em ngốc này chỉ biết người trong nhà, càng nói càng xa

khiến anh rối loạn.

Rốt cuộc, anh cũng lắc đầu. Ở bên ngoài không có ai đối xử tốt với anh như Nhung Nhung, đặc biệt là con gái, lúc đầu

còn vây quanh anh nhưng khi anh vừa nói chuyện thì lại chán ghét quay

đầu bỏ đi.

“Vậy em có cảm nhận được cô ấy thích em không?” Hẳn là biết đi.

Khó hiểu lắc đầu, chẳng hiểu vì sao lại quay về vấn đề này, song anh thật sự không biết.

“Em không biết.”

“Vậy em thấy thế nào mới gọi là thích em?” Nhậm Ngã Hành cảm thấy bọn họ

phải hiểu rõ định nghĩa ‘thích’ của Vũ Vọng là như thế nào.

“Đối

xử rất rất rất tốt với em....” Anh chỉ biết, nếu người khác đối xử rất

rất rất tốt với mình thì chứng tỏ người đó thích mình.

“Vậy em cảm thấy cô ấy đối xử với em không tốt sao?”

Anh lắc đầu, cao giọng nói: “Nhung Nhung rất tốt với em.”

“Vậy em...” Lần này, bọn họ đều không hiểu nổi, nếu cô ấy đối xử tốt với nó

thì vì sao nó lại không biết cô ấy có thích mình hay không.

“Nhung Nhung rất tốt với em nhưng em lại đối với cô ấy không tốt.” Anh bĩu môi, có chút mất hứng.

Bốn người sắp bị anh làm cho phát điên rồi, đây là chuyện gì vậy chứ.

“Em trai à....” Đỗ Vũ chỉ cảm thấy xử lý hàng ngàn văn kiện cũng chẳng vất vả đến thế.

“Vì sao em lại nghĩ mình đối với cô ấy không tốt?”

Anh giơ tay gõ gõ đầu mình một cái rồi thở phì phì, nói: “Em đã chọc cô ấy tức giận....”

“Thế cũng đâu có chứng tỏ em đối xử không tốt với cô ấy.” Ông trời ơi, anh sắp điên rồi. (em cũng sắp điên rồi!)

“Không phải sao?”

“Đương nhiên không phải.” Bạch Dật Phong tiếp lời, anh phát hiện, Đỗ Vũ sắp nổi điên rồi.

“Vũ Vọng à, thích một người là vô cùng kỳ diệu, em luôn mong được ở cạnh cô ấy không bao giờ xa rời, điều này em có hiểu không?”

Gật đầu, điều này anh biết.

“Em nghĩ sẽ mãi mãi ở bên cạnh Nhung Nhung."

“Vừa rồi, cô ấy có nói với bọn anh, nếu hai đứa kết hôn thì cô ấy sẽ không bao giờ ly hôn, em có biết nó có ý gì không?”

“Ly hôn là gì?” Kết hôn thì anh biết, là hai người ở cùng nhau mãi mãi, song ly hôn là gì chứ?

“Ly hôn là sau khi hai người kết hôn rồi lại chia xa.” Nhậm Ngã Hành dựa vào cách suy nghĩ của anh để giải thích.

“Ý anh ba là....” Khó tin hỏi lại.

“Nhung Nhung cũng muốn ở cùng một chỗ với em sao?” Ly hôn là hai người tách

ra, vậy Nhung Nhung nói không ly hôn, có phải ý là sẽ không muốn cùng

anh tách ra?

Bốn người đồng thời gật đầu, tốn nhiều công sức như vậy, cuối cùng cũng sắp thành công rồi.

“Vậy Nhung Nhung thích em sao?” Anh vui sướng kêu to.

Bốn người không hẹn mà cùng gật đầu, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Cảm

ơn trời phật, rốt cuộc thì đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

“A!” Anh hét lên một tiếng rồi lao nhanh ra khỏi phòng.

“Nó chạy đi đâu thế?” Đỗ Vũ bị dọa đến choáng váng, phản ứng của nó cũng quá phô trương đó.

“Bên cạnh.” Mạnh Triết bật cười, nhìn Vũ Vọng vui vẻ như thế, bỗng nhiên anh hiểu được, Kiều Nhung Ngọc làm như thế là muốn giúp Vũ Vọng xóa đi bóng đen trong lòng.

Bốn người lại nhìn nhau cười khẽ.

*******************************

“Nhung Nhung, Nhung Nhung.” Anh cũng chẳng thèm gõ cửa liền mở ra, chạy vọt vào phòng.

Đúng lúc Kiều Nhung Ngọc vừa mới bước ra khỏi phòng tắm, còn chưa kịp mặc

quần áo chỉ cuốn một chiếc khăn quanh người, cô đang dùng khăn lau tóc.

Lúc nhìn thấy anh xông vào cô cũng chẳng nói gì, chỉ mỉm cười nhìn anh.

Anh cũng chẳng quan tâm cô đã mặc quần áo hay chưa, cứ như thế chạy vào ôm lấy cô.

Trong nháy mắt bị nhấc bổng lên, khăn mặt trên tay cũng rơi xuống, cô chỉ có

thể dang tay ôm cổ anh, nhì