đó bác đã cưới cô gái kia...Cô ta đối xử với Vũ Vọng
rất tốt , lúc nào cũng quan tâm đến nó. Nếu bác đi làm thì cô ta sẽ chăm sóc nó, cứ như thế, Vũ Vọng đã thích cô ta...Có lẽ, do từ nhỏ không có
ai đối xử thật tâm với mình nên nó vô cùng tin tưởng cô ta, mặc kệ cô ta nói gì nó vẫn tin tưởng. Ngay cả đến khi cô ta thuê người bắt cóc nó,
nó vẫn chưa từng nghi ngờ cô ta...
Cũng vì thế mà khi sự thật
phơi bày, nó hoàn toàn không thể chấp nhận nổi...Sau khi cứu trở về, nó
bắt đầu sốt cao lên tới 45 độ...Đến khi tỉnh lại thì đã bị quên hết tất
cả nhưng trong tiềm thức nó vẫn rất khó để thích một người, trừ người
nhà ra nó đều không chấp nhận bất kỳ ai...Đây vẫn chưa phải tình huống
tồi tệ nhất, tồi tệ nhất là bác sĩ nói cho bác biết...Trí óc của nó bị
ảnh hưởng...Trí lực của nó như đứa trẻ mười tuổi, mãi mãi không tốt lên
được...”
Nói xong lời cuối ông liền nghẹn giọng: “Khi ấy, bác mới giật mình nhận ra mình đã quá vô tâm với nó, từ đó về sau, tất cả mọi
người đều dồn hết sự chú ý vào nó...Có lúc bác đã nghĩ, nó như thế cũng
tốt, không cần phải đối mặt với những tổn thương trong quá khứ, ít ra là nó vẫn vui vẻ...”
Trong lúc nghe ông kể, đã có rất nhiều lần cô
không nhịn được muốn đứng lên đánh ông nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống.
Nghe ông kể xong, cô cuối cùng vẫn không kiềm chế được gào lên, từ lúc
sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên cô mất bình tĩnh đến thế.
“Sao ông có thể vì vợ mình chết do khó sinh mà đối xử với anh ấy như thế?
Ông chưa từng nghĩ đến vì cái gì mà bà ấy quyết sinh anh ấy ra sao? Cho
dù biết mình sẽ chết nhưng bà ấy vẫn quyết định sinh con thì đã có thể
hiểu được bà yêu đứa bé này biết bao nhiêu. Còn ông lại đối xử với anh
ấy như thế, vợ ông ở trên trời chắc chắn không thể yên lòng. Nhìn thấy
ông đối xử với đứa bé mà bà đã phải đổi bằng cả mạng sống, bà nhất định
sẽ dùng nước mắt rửa mặt mỗi ngày! Lúc anh ấy khỏe mạnh ông không
thương, không bảo vệ đến khi anh ấy gặp chuyện mới biết hối hận còn có
ích gì nữa!”
“Thật xin lỗi...” Rốt cuộc, trong tiếng mắng của cô, ông đã bật khóc như một đứa trẻ.
Ông chưa từng đặt mình vào địa vị của bà để suy nghĩ, chỉ nghĩ vì nó mà
mình mất đi người vợ thương yêu nhất. Chưa từng nghĩ đến vợ mình vì sao
biết rõ không nên sinh con nhưng vẫn giấu ông mang thai, bà ấy chắc chắn là rất rất yêu ông nên mới muốn sinh con cho ông, cho dù là đổi bằng cả mạng sống.
“Bà xã...Rất xin lỗi...Rất xin lỗi...”
Cho đến hôm nay, nhờ cô thức tỉnh ông mới biết mình là một người ngu dốt biết
bao nhiêu, tự cho là mình đúng nên đã làm tổn thương vợ cùng con trai.
Có lẽ ông vì áy náy mới bảo vệ, nuông chiều anh nhưng trong lòng lại
chưa từng thương anh. Kể từ hôm nay, ông sẽ thương yêu anh hơn để bù lại những năm tháng đã qua.
Nhìn ông đầy mặt nước mắt liền không còn gi để nói. Rút một tờ khăn giấy đưa cho ông vẫn không mở miệng nói một
câu, có lẽ nên để cho ông khóc một trận thoải mái.
“Nhung Nhung?”
Lúc này, cửa phòng sách bị người khẽ đẩy vào, Phong Vũ Vọng ngủ được vài
phút liền tỉnh lại, tỉnh dậy không thấy cô vội chạy đi tìm má Lỗ. Má Lỗ
bảo anh đến phòng sách tìm thử nên anh mới chạy đến đây. Nhưng anh giống như nghe thấy có người đang khóc nên không dám xông vào chỉ lén mở ra
một khe nhỏ để nhìn trộm.
“Vũ Vũ? Vào đây.” Vừa nghe, cô đã biết là anh, chỉ có anh mới gọi mình như thế.
Vừa nghe thấy có thể đi vào anh lập tức đẩy cửa rồi chạy đến bên cô, lúc này mới có tâm tình nhìn xem ai đang khóc.
“Cha? Sao cha lại khóc? Có người bắt nạt cha à?” Nghiêng đầu khó hiểu hỏi,
nơi này chỉ có anh, Nhung Nhung và cha, anh không bắt nạt cha vậy chỉ
có...(bó tay với anh)
Nhìn về phía Kiều Nhung Ngọc, ngơ ngác hỏi: “Nhung Nhung bắt nạt cha à?”
“Em không có bắt nạt cha anh?” Véo nhẹ mũi anh, cười nói.
“Vậy...”
Không đợi anh nói hết, Phong Long Sinh đã nhào đến ôm chặt anh: “Con trai...”
Vỗ nhẹ lưng ông giống như bình thường bọn họ vẫn an ủi mình, vừa vỗ vừa nói: “Đừng khóc, đừng khóc, cha đừng khóc nữa mà.”
Nhưng sự an ủi của anh hoàn toàn vô dụng, ngược lại ông còn khóc to hơn.
Hiện tại, ông chỉ cảm thấy vô cùng có lỗi với anh nhưng anh lại không để tâm còn đối xử tốt với mình như thế, ông thật quá xấu hổ.
Song, nói thật, ông cũng không cần xấu hổ vì dù sao Phong Vũ Vọng cũng chẳng nhớ được chuyện trước kia.
Lúng túng nhìn Kiều Nhung Ngọc đứng bên cạnh mình: “Nhung Nhung....”
“Anh cứ tiếp tục an ủi ông ấy đi, ông ấy khóc một chút sẽ khá hơn.” Thấy ông đã biết được sai lầm của mình, cô cũng cảm thấy vui mừng.
“Ừ.” Anh tiếp tục vỗ nhẹ vai cha để ông khóc thoải mái.
Một lúc sau, Phong Long Sinh mới xấu hổ buông anh ra, nghĩ đến mình đã sống gần nửa đời người lại có thể ôm con khóc rống lên như thế, nếu truyền
ra ngoài thì ông sẽ chẳng còn mặt mũi nào gặp người nữa.
Vỗ vỗ bả vai anh rồi quay trở lại ghế sofa.
Phong Vũ Vọng khó hiểu nhìn ông, chẳng hiểu vì sao ông lại không khóc nữa.
“Cha khóc đủ rồi à?”
Nghe anh hỏi như thế, gương mặt già nua lập tức đỏ bừng, nghẹn họng nhìn anh.
May mà Kiều Nhung Ngọc kịp thời giải vây cho ông,