Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324123

Bình chọn: 8.00/10/412 lượt.

sở, anh nhịn được mới lạ.

“Anh cho rằng tôi định làm gì?” Hai tay chống cằm, thú vị nhìn anh.

“Cô!”

“Ngã Hành, em bình tĩnh lại đi.” Mạnh Triết ngăn cản anh bùng nổ.

“Đúng vậy, chúng ta cứ nghe Nhung Ngọc nói đã, cha tin rằng nó sẽ không tổn

thương Vũ Vọng.” Phong Long Sinh cũng vội vàng giảng hòa.

“Vậy cha hãy bảo cô ấy nói đi, cứ cười mãi như thế là có ý gì chứ?” Đã rất lâu rồi, anh chưa có tức giận đến thế.

“Nhung Ngọc?” Phong Long Sinh nhìn cô, hy vọng cô có thể giải thích mục đích của mình.

Cô nhìn lướt qua một lượt, biết mọi người cũng chỉ vì quá quan tâm đến Vũ

Vọng nên đành thở dài, quyết định nói ra mục đích của mình.

“Chắc mọi người cũng biết, Vũ Vũ không dễ dàng tin tưởng một người?”

Năm người đồng loạt gật đầu, những tổn thương trong quá khứ vẫn còn ở trong lòng anh, cho dù có mất đi trí nhớ, trí lực suy giảm nhưng trong tiềm

thức anh vẫn nhớ kỹ.

“Cháu muốn anh ấy mở rộng lòng mình, cảm

nhận hạnh phúc thực sự.” Nhìn vẻ mặt khó hiểu của mọi người, cô liền

biết bọn họ chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Có lẽ bề ngoài anh cố tỏ ra

vui vẻ nhưng thật ra trong thâm tâm lại chưa từng hạnh phúc.

“Nếu đã quyết định gả cho anh ấy thì cháu sẽ không bao giờ ly hôn, cháu muốn nói cho mọi người biết trước điều này.”

“Cái đó có quan hệ gì với chuyện kia?” Đỗ Vũ khó hiểu hỏi.

Cô nhìn anh một cái rồi tiếp tục nói: “Nếu tôi nói cho anh ấy biết tôi

thích anh ấy thì anh ấy nhất định sẽ không thật sự tin tưởng, chỉ có để

cho anh ấy tự suy nghĩ thì anh ấy mới thật sự hiểu được, tôi thích anh

ấy thế nào.”

“Ý cô là gì?” Nhậm Ngã Hành nhất thời choáng váng, thích rồi lại không thích, anh sắp ngất rồi.

“Tôi hy vọng anh ấy có thể mở lòng đón nhận tôi, không cần bởi vì tôi mới

rời xa vài phút mà bắt đầu sợ hãi, lo lắng tôi có thể rời xa anh ấy bất

cứ lúc nào.” Cô muốn loại bỏ hoàn toàn cảm xúc bất an trong lòng anh.

“Nhưng cô không hướng dẫn nó thì nó sẽ chẳng thể hiểu được.” Mạnh Triết nhíu

mày, anh đồng ý là cô chỉ muốn tốt cho Vũ Vọng nhưng như thế cũng hơi

quá đáng.

Cô không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn bọn họ.

“Không phải là cô muốn chúng tôi đi thức tỉnh nó giúp cô đó chứ?” Bạch Dật

Phong nhìn cô, khó tin chỉ vào bốn người bọn họ. Vấn đề này đúng là quá

khó mà.

“Đúng vậy.” Gật đầu, vẫn duy trì tươi cười.

“Nếu các anh không nỡ để anh ấy tiếp tục phiền muộn thì hãy cố gắng thức tỉnh anh ấy đi.”

“Cô....” Đỗ Vũ khó tin nhìn cô, cô lại dám lợi dụng bọn họ.

“...Quá gian xảo mà.”

Cô đứng dậy, mỉm cười nhìn lướt qua bốn người rồi hướng về phía Phong Long Sinh, nhẹ gật đầu tỏ ý mình phải về phòng rồi.

“Cám ơn lời khen.”

Nhìn theo bóng lưng của cô, Phong Long Sinh vui vẻ cười to rồi chỉ về hướng

cô rời đi, đắc ý nói: “Vợ tương lai của Vũ Vọng thật sự quá thông minh.”

“Quá gian xảo thì có.” Nhậm Ngã Hành oán giận nói.

Cô gái kia lại có thể thản nhiên lợi dụng bọn họ nhưng vẫn không để cho người khác cảm thấy cô quá đáng.

“Ăn cơm xong, cùng đến phòng Vũ Vọng đi.” Mạnh Triết nói.

Bọn họ tình nguyện để cô lợi dụng.

****************

“Vũ Vọng?”

Bốn người đẩy cửa phòng ngủ ra rồi bước vào liền thấy anh đang ngồi trên

giường trầm tư. Lúc thì gãi đầu, lúc lại xoa mũi, lúc lại cười ngây ngô

rồi lại biến thành tủi thân. Động tác cùng biểu cảm đa dạng kia khiến

bọn họ không nhịn được lắc đầu.

Bốn người đi đến bên sofa ngồi xuống rồi lại gọi anh qua.

“Vũ Vọng, qua đây ngồi.” Đỗ Vũ hướng anh vẫy vẫy tay.

“A?” Nghe thấy có người gọi mình, anh liền ngây ngốc ngẩng đầu lên. Chẳng phải trong phòng chỉ có mỗi mình anh thôi sao?

Sau khi nhìn thấy bốn người đang ngồi trên sofa, anh lập tức giật nảy mình, vội vàng đứng dậy.

“Anh...Anh cả, sao các anh lại ở trong này?”

Mạnh Triết mỉm cười nhìn anh: “Qua đây ngồi, anh có chuyện muốn nói với em.”

“Vâng.” Anh ngoan ngoãn đi đến ghế sofa bên cạnh ngồi xuống rồi mù mịt nhìn Mạnh Triết, không biết anh muốn nói gì với mình.

Bốn người liếc nhau một cái rồi quyết định để cho Mạnh Triết nói trước. “Anh cả, anh muốn nói gì với em ạ?” Anh còn có chuyện rất, rất quan trọng đó....

“Có phải Nhung Ngọc đưa ra một câu hỏi khó cho em không?” Mạnh Triết trực

tiếp hỏi. Càng vòng vo nó càng khó hiểu, cứ trực tiếp đi thẳng vào vấn

đề là được.

“Đúng thế.” Hai mắt anh sáng lên, trong mắt tràn đầy vui vẻ.

“Sao anh biết ạ?” Anh nhớ rõ là chưa có nói với ai mà, sao anh cả lại biết được, anh cả thật quá giỏi mà.

“Nhung Ngọc nói cho anh.” Như nhìn thấu suy nghĩ của anh, Mạnh Triết liền nở nụ cười.

“A...”

“Em đã suy nghĩ kỹ chưa?” Chắc là chưa rồi, anh cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi.

Lúng túng gãi đầu, anh xấu hổ đáp: “Chưa ạ...”

“Em cảm thấy Nhung Ngọc đối với em như thế nào?” Bạch Dật Phong hỏi xen vào.

Vừa nhắc đến điều này, anh liền cười vô cùng vui vẻ, ra sức gật đầu: “Nhung Ngọc đối với em rất tốt.”

“Lúc bọn anh đi vắng, cô ấy có dịu dàng với em không?” Đỗ Vũ biết rõ còn cố

hỏi, chỉ có điều bọn họ đang thức tỉnh anh nên đành phải hỏi cái về đề

ngu ngốc này, như vậy sẽ hiểu rõ hơn.

Không chút do dự, đáp:

“Đương nhiên, đương nhiên, lúc bọn em ở ch


pacman, rainbows, and roller s