cô kéo tay anh nói: “Vũ
Vũ, nếu thấy người khác khóc thì anh không được hỏi như thế, đó là vô
lễ.”
“Ừ, cha, con không hỏi nữa.” Nhung Nhung nói chắc chắn không sai.
“Bác Phong, chúng con xin phép về phòng trước.” Nắm tay anh muốn rời đi.
Đúng lúc bọn họ đi tới cửa, ông liền nhớ ra một chuyện: “Nhung Ngọc.”
“Bác Phong còn chuyện gì sao?” Chẳng phải đã nói để người lớn chuẩn bị hôn lễ rồi, còn chuyện gì nữa vậy.
“Nhà chúng ta trừ má Lỗ ra thì không có nữ giúp việc, tất cả đều là đàn ông. Cháu có muốn tìm một nữ giúp việc để tiện chăm sóc mình hay không?”
Trước đây, trong nhà toàn là đàn ông nên không thuê nữ giúp việc, nếu cô gả vào thì đương nhiên phải thuê nữ giúp việc rồi.
Suy nghĩ một lúc liền gật đầu: “Cũng được, cháu sẽ tự chọn.”
Nói xong, liền kéo Phong Vũ Vọng đi ra ngoài.
Nhìn bóng dáng hai người dần khuất xa, Phong Long Sinh cảm thấy vô cùng may
mắn. Nhờ tổ tiên tích phúc nên con trai mới cưới được một người vợ tốt
như vậy. Kiều Nhung Ngọc kéo
Phong Vũ Vọng trở về phòng anh, cô có chuyện cần nói với anh. Cô hy vọng anh có thể tin tưởng mình, tin tưởng tình yêu cô dành cho anh, tin
tưởng cô sẽ không dễ dàng rời bỏ anh.
“Nhung Nhung, cha đã nói gì với em thế?” Anh vui vẻ đi theo sau cô.
“Ra kia ngồi đi.” Chỉ vào ghế tựa ngoài ban công, muốn anh qua đó ngồi xuống.
Vội chạy qua rồi ngồi xuống, thấy cô cứ đi đi lại lại quanh phòng vẫn không tới ngồi cùng mình, anh bắt đầu nhìn xung quanh giống như con sâu giãy
dụa trên ghế.
“Nhung Nhung, em không ngồi à?”
Kiều Nhung Ngọc dừng lại, nhìn anh xoay xoay mông như ngồi phải đinh liền mỉm cười bước đến bên cạnh anh.
“Vũ Vũ có thích em không?”
“Thích.” Ra sức gật đầu rồi vươn tay ôm chặt cô muốn cô ngồi xuống cùng mình,
thấy cô lắc đầu, anh lập tức thở phì phò, chu môi lên.
Thấy anh
giống như một đứa bé không được thỏa mãn yêu cầu liền chu môi lên khiến
cô buồn cười, vươn tay chạm nhẹ môi anh, tiếp tục hỏi: “Vậy anh còn
thích ai nữa?”
“Anh còn thích cha này, anh cả, anh hai, anh ba, anh tư, má quản gia...Bác lái xe....”
Buồn phiền nhăn mặt, cố gắng nhớ ra những người mình thích.
“Anh làm vườn...Bác đầu bếp...”
“Dừng.” Cô đặt ngón trỏ lên môi anh ngăn không cho anh nói tiếp, còn để anh
tiếp tục thì không biết sẽ xuất hiện thêm bao nhiêu người kỳ quái nữa.
“Vậy anh có thích em nhiều không? Hay là thích bọn họ hơn?”
“Khác nhau sao?” Anh nghiêng đầu, khó hiểu nhìn cô.
Cô gật đầu, tỏ vẻ bất đồng.
“Vậy....Anh thích bọn họ nhiều thế này...” Vươn hai tay biểu đạt khoảng cách.
“Thích Nhung Nhung...” Lại lấy tay biểu đạt, nhưng so sánh thế nào vẫn cảm
thấy chưa đủ, chỉ có thể cố gắng kéo giãn hai tay cho đến khi giãn hết
mức vẫn cảm thấy chưa hài lòng.
Cô vươn tay kéo hai tay anh lại rồi nói: “Được rồi, không thể so sánh, em hiểu rồi.”
Đúng là cách nghĩ của một đứa trẻ mà, chỉ biết dùng tay để so sánh ít nhiều.
“Nhung Nhung biết rõ sao?” Mở to hai mắt, cực kỳ hưng phấn nhìn cô.
Cô gật đầu rồi tiếp tục hỏi: “Vậy anh làm sao biết em có thích anh không?”
Lần này đúng là làm khó anh mà, anh biết Nhung Nhung đối xử rất tốt với
mình nhưng anh không biết đó có phải là thích hay không. Có người chẳng
hề thích anh nhưng vẫn đối xử tốt với anh trước mặt cha cùng các anh...
Sợ hãi nhìn cô, anh nhỏ giọng nói: “Không...Không biết...Vậy...”
Đột nhiên, hai mắt anh sáng lên rồi nắm lấy tay cô: “Vậy Nhung Nhung thích anh sao?”
Cô đã sớm biết mà! Rút tay về rồi vỗ nhẹ trán anh: “Anh suy nghĩ kỹ xem
mấy ngày qua em đối xử với anh thế nào, chờ anh nghĩ xong thì nói cho em biết đáp án.”
Nói xong liền mỉm cười rồi tiếp tục: “Em đi tìm má Lỗ, em có việc muốn nói với bà ấy.”
Bởi vì lời của cô mà anh lâm vào trầm tư, phiền não nhăn mặt, cố gắng suy nghĩ nhưng vẫn không thể hiểu được ý của cô.
Thấy dáng vẻ buồn phiền của anh, cô cũng rất đau lòng nhưng vẫn cố nhịn
xuống. Nếu không để anh tự mình suy nghĩ thì mãi mãi anh cũng chẳng biết được cô thích anh, thậm chí là yêu anh nhiều đến đâu.
Trước khi đi ra ngoài còn bỏ lại một câu: “Không suy nghĩ cẩn thận thì đừng nói chuyện với em.” Nói xong liền đóng cửa rời đi.
“A?” Nghe xong lời cô nói, anh sợ đến mức ngẩng đầu lên, thấy cô đã sớm rời đi, anh suýt chút thì khóc nấc.
Nhung Nhung muốn anh tự suy nghĩ, nghĩ xem có phải cô thích anh hay không,
chưa nghĩ ra thì sẽ không cho nói chuyện với cô, Nhung Nhung sao có thể
xấu như thế chứ....
***************************
“Má Lỗ.”
Cuối cùng thì Kiều Nhung Ngọc cũng tìm thấy má Lỗ ở trong phòng bếp. Má Lỗ
đang bàn với đầu bếp xem tối nay nấu món gì, mà phòng bếp cũng đã được
thu dọn sạch sẽ rồi.
“Cô Kiều, có chuyện gì vậy?”
“Má Lỗ,
bác đừng gọi con là cô Kiều, cứ gọi con Nhung Ngọc là được rồi.” Mỉm
cười, cô đối với vị quản gia đã làm việc cho nhà họ Phong mấy chục năm
qua vô cùng tôn kính. Cứ gọi cô Kiều, cô Kiều khiến cô cảm thấy rất mất
tự nhiên.
“Được. Có chuyện gì vậy cô Nhung Ngọc?” Chủ nhân không so đo là một chuyện, bà vẫn nên làm tròn bổn phận của mình.
“Bác Phong bảo con tìm một nữ giúp việc, nói trong nhà chỉ toàn