rất sợ. Chỉ cần có cô
bên cạnh anh liền thấy vui vẻ nhưng khi không thấy cô anh lập tức lo sợ, anh thật sự không biết vì sao lại có cảm giác đó.
“Vũ Vũ?” Kiều Nhung Ngọc thật không hiểu vì sao thỉnh thoảng anh lại lộ ra vẻ mặt lo sợ, có lẽ cô nên tìm ai đó hỏi một chút.
“Nhung Nhung...Nhung Nhung...”
Khẽ gọi tên cô, vô thức dựa vào lòng cô nặng nề ngủ. Có thể vì hôm nay chơi quá mệt cũng có thể vì ôm cô mà dần thả lỏng tâm tư, tóm lại là anh đã
ngủ thiếp đi rồi.
Thấy anh ngủ say liền nhẹ nhàng đỡ anh nằm
xuống, cởi giày, nâng chân anh đặt thẳng lên giường rồi dịu dàng đắp
chăn cho anh. Cô vẫn nhớ bác Phong bảo cô đến thư phòng tìm ông, hy vọng trước khi cô trở lại anh sẽ không tỉnh dậy. Gõ cửa phòng rồi đứng đợi người bên trong cho phép bước vào.
“Mời vào.”
Cô vừa vào đã thấy Phong Long Sinh đang ngồi trên sofa chờ mình.
“Bác Phong, tìm cháu có chuyện gì sao?”
“Đến đây ngồi đi.”
Kiều Nhung Ngọc đi đến ngồi xuống sofa đối diện, chờ ông nói.
“Hôm nay bác đến công ty của ba cháu để bàn chuyện hôn sự, bác định để hai
đứa kết hôn sau hai tuần nữa. Ba cháu nói để cháu quyết định.”
“Sau hai tuần nữa?”
“Sợ quá nhanh sao?” Lo lắng hỏi, nhìn cô không trả lời ông chợt cảm thấy
khẩn trương, trước đây cho dù đối mặt với những dự án lớn ông cũng chưa
từng lo lắng đến vậy.
Lắc đầu nói: “Không có.”
“Bác sẽ sắp xếp thời gian để hai đứa đi chọn nhẫn và chụp ảnh cưới.”
Tốt quá rồi, vừa nãy thấy cô do dự ông còn tưởng cô sẽ phản đối.
“Vâng, bác cứ sắp xếp đi.” Cô còn mải suy nghĩ chuyện khác, hôn sự cứ để người lớn lo liệu là được rồi, hiện tại cô chỉ quan tâm đến những cảm xúc
tiêu cực của Vũ Vũ.
“Bác Phong, cháu có thể hỏi bác một chuyện không?”
“Chuyện gì?” Qua mấy ngày quan sát, ông phát hiện cô gái nhỏ này cực kỳ thích
con trai mình, nuôi chiều nó có thừa nhưng nếu nó sai vẫn nghiêm khắc
phê bình, không giống như mấy đứa kia, cưng chiều đến tận trời mặc nó
làm loạn. Còn Vũ Vọng tuy vẫn khác người nhưng đã hiểu biết hơn rất
nhiều so với trước.
“Có liên quan đến Vũ Vũ, cháu mong bác Phong có thể nói thật cho cháu biết.”
“Được.” Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, ông vô thức ngồi thẳng lên đợi cô hỏi.
Trong lòng cân nhắc hồi lâu mới chậm rãi mở miệng hỏi: “Có phải trước kia Vũ
Vũ đã từng bị tổn thương hay không? Cháu phát hiện chỉ cần không nhìn
thấy cháu một lúc anh ấy liền lo sợ, cho dù có ôm cũng vẫn lo lắng như
sợ cháu sẽ biến mất vậy.”
Nghe xong câu hỏi của cô, tim ông hơi
thắt lại, ông biết trong lòng anh vẫn bị tổn thương cho dù bọn họ có cố
gắng bao nhiêu vẫn không thể làm lành vết thương lòng của anh.
Còn ông thật không biết phải nói với cô thế nào, dù sao chuyện đó cũng có liên quan đến hai cuộc hôn nhân thất bại của ông.
“Bác Phong?”
Nhìn cô thở dài, nghĩ đến cô gái này có thể xoa dịu những bi thương của con
trai, ông liền quyết định nói hết cho cô biết. Hơn nữa, hai đứa sẽ kết
hôn nên cô có quyền được biết mọi chuyện.
“Nếu bác không tiện nói thì cháu cũng sẽ không hỏi nữa.” Thấy ông có vẻ khó xử, cô quan tâm
nói, cô cũng không có thói quen bới móc chuyện của người khác.
“Chẳng có gì bất tiện cả, mọi chuyện đều đã qua được 10 năm rồi...” Giống như hạ quyết tâm, Phong Long Sinh khó khăn mở lời.
“Có lẽ cháu không biết, mười năm trước Vũ Vọng không hề giống như bây giờ,
nó là một đứa trẻ bình thường cũng đến trường, nghịch ngợm và gây rối.
Mẹ đẻ của Vũ Vọng vì khó sinh mà mất, cô ấy vì muốn giữ lại huyết mạch
cho nhà họ Phong đã không để ý đến cơ thể mình lừa bác mang thai nó, đợi đến khi bác phát hiện ra thì đã muộn, chẳng thể bỏ cái thai đi nữa.
Có lẽ cháu sẽ cảm thấy bác tàn nhẫn nhưng khi đó với bác mà nói thì cô ấy
là quan trọng nhất, bác không muốn vì đứa con mà mất đi cô ấy song chẳng ngờ cô ấy vẫn rời xa bác...Nói thật, lúc ấy bác không hề quan tâm đến
Vũ Vọng, thậm chí có thể nói là hận bởi vì nó khiến bác mất đi người yêu nhất đời này...Vì vậy, bác đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi bốn đứa kia,
đối xử còn tốt hơn so với Vũ Vọng...
Vũ Vọng không hiểu vì sao
bác lại không thích mình nên nó luôn tìm mọi cách để bác được vui, song
bác vẫn chưa từng để ý đến nó, nó là do một tay má Lỗ dạy dỗ. Má Lỗ từng nhiều lần khuyên giải nhưng bác vẫn không để tâm, thà đem tình thương
của mình cho bốn đứa con nuôi còn hơn là quan tâm đến con trai ruột...
Năm Vũ Vọng mười lăm tuổi, bác quen một người vũ nữ hai mươi tuổi....Không
phải bác ngụy biện, 15 năm qua bác chưa từng rung động trước bất kỳ
người phụ nữ nào, bác cũng không muốn phản bội vợ mình nhưng dáng vẻ của cô ta rất giống với vợ bác hồi trẻ, vì ngộ nhận mà bác đã nghĩ mình yêu cô ta rồi....
Mặc kệ mọi người phản đối, bác vẫn kiên trì muốn
cưới cô ta...Còn Vũ Vọng vì muốn lấy lòng bác mà không hề phản đối...Bác vẫn còn nhớ rõ, lúc ấy bác vì nó không có phản đối mà tát nó một cái
thật mạnh...Có lẽ do bác cảm thấy mình đã phản bội mẹ nó nên mới trút
giận sang nó, cho rằng nó không nên vì bác mà chấp nhận một người phụ nữ khác thành mẹ của nó, bởi vì mẹ nó đã đánh đổi cả mạng sống để sinh ra
nó...
Sau