. Lại
một lần nữa thất vọng bởi những góc nhìn đàn ông... tôi bị xem như một kẻ thủ
ác, trong khi... chỉ là nạn nhân...
Chuông điện thoại...
Lại...
Reo lên...
Màn hình là...
"Xe bus"
- A lô, em à!
- Ừ, sao anh?
- Anh... anh...
- Chuyện gì...
- Con nhỏ đó...
- Ừ, biết rồi... làm sao?
- Nó bảo nó có thai...
Điện thoại của tôi văng xa... Tiếng
tút dài hay tắt lịm của con tim đau nhói...?
Khi đàn bà căm hận và phẫn nộ, sự trả
thù còn cay độc và am hiểm hơn cả đàn ông... Hậu quả... sẽ là không thể tưởng
tượng... Xin a... đừng làm ai hận...
Lại một lần nữa tôi bước ra đường khi
trời mưa và trong lòng bão, ưng lần này tôi chạy... chạy bằng hết sức tôi có
thể... chạy không chỉ bằng thể xác mà còn bằng cả tâm hồn đang hoang mang... Có
cần thiết mưa phải rơi ư thế này? Có cần phải đẫm nước khi bước chân run rẩy
và sụt sịt ư vậy...
Ông trời, quả thực, ông không công
bằng với tôi hay tôi không công bằng với mình đây?
Đêm buông xuống dần và cái bước chạy
điên loạn của tôi đưa tôi về con phố xa nào tôi không còn rõ nữa... Tôi ìn
đường vắng, tôi ìn mì đắng... chắc hẳn lúc tôi chạy ư thế, rất iều người
ìn tôi rồi... Sao giờ đây, tôi đứng lại... lại chẳng có ai còn ìn tôi nữa...
Này các người, ìn đi, ìn đi, ìn
cho kĩ... Tôi muốn hét lên ư thế...
Rồi tôi chợt ận ra rằng... đêm đã
phủ bóng từ bao giờ... và chẳng còn mấy ai ở trên đường để ìn tôi điên loạn
nữa...
Tôi lững thững bước đi...
Tôi chẳng muốn về à...
Tôi đi về phía khu chung cư đứa bạn
thân ất của tôi sống...
Có lẽ... nó là chốn yên ổn cuối
cùng...
Tiếng lòng tôi rung lên bần bật...
Mưa đã tạ ưng nước mưa dí trên
thân xác hoang tàn của tôi làm tôi lạ...
Thang máy chạy a vun vút...
Tôi gõ cửa mở...
Và...
Tôi ngã gục...
Ngất lịm đi...
...
Sáng tôi tỉ dậy thấy quần áo trên
người mì không hề ẩm ướt, nằm trên giường và ấm áp trong chăn... Tôi uể oải
bò dậy đi đá răng... tôi chẳng ngạc iên vì ững gì đã xảy ra với tôi và
với bộ quần áo trên người... bởi tôi biết, bạn tôi đã giúp tôi thay đống đồ ướt
ẹp bầy ầy ấy...
Tôi bước ra từ à tắm, vuốt mái tóc
bù xù, con bạn đang hút thuốc bên cửa sổ... điếu sobrania dài tha mả... cột
khói bay ra chậm rãi và đều đặn ư ịp thở của nó... Nó lấy một ngón tay,
úng ẹ vào li cafe... vẩy vẩy ra ngoài cửa sổ
- Mày bẩn thế mày? - Tôi cười nói.
- Bẩn thế nào bằng mày hôm qua, tởm
không chịu được.
- Ừ, tao xin lỗi!
- Thế có chuyện gì? - Nó nói mà không
hề ìn tôi... vẫn nghịch li cafe, ngúng nguẩy với điều thuốc và mắt ngước ra
ngoài...
Câu hỏi đó của nó làm tôi chợt ớ
tới chuyện ngày hôm qua... Mọi chuyện ập về ào ạt... tin ắn, cuộc đối thoại
quán cafe, chuông điện thoại... và... cái thai... Tất cả ập về ư đập vào đầu
tôi hàng vạn át búa... Tôi bật khóc... Nước mắt lại vội vã làm đau đớn
lòng... Tôi vô thức vò tóc ư điên dại... tôi ngồi khuỵu xuống sàn...
Con bạn hoảng hốt, nó chạy đến chỗ
tôi, lỡ tay quệt phải li cafe rớt xuống sàn vỡ tan... ững giọt cafe lê láng...
nó ngoái lại ìn, giây lát... nó mặc kê... chạy đến ôm tôi:
- Sao thế mày? Kể đi... con điên,
đừng khóc nữa...
Và thế là... tôi... bắt đầu kể!
...
Bạn thân!
Nó và tôi quen au từ cấp hai, đến
bây giờ, chắc cũng phải chục năm rồi... Nó khác tôi ư trời khác đất, đáng ra
phải rất xung khắc ưng chúng tôi lại rất thuận hòa, iều lúc tôi nghĩ rằng
tạo hóa đã tạo ra cho tôi một món quà chuẩn mực, để vực tôi dậy mỗi lúc tôi gục
ngã... người đó chí là nó...
Chúng tôi khác au mọi điểm, ưng
giống au duy ất ở cách yêu... Người yêu nó cũng hẳn là một thằng tồi... Cũng
giống ư người yêu tôi – một người không tốt! Chúng tôi có ững thói quen nực
cười, là nó khuyên tôi bỏ người yêu và tôi cũng khuyên nó ư vậy. Nó nói với
tôi rằng làm sao có thể chịu đựng nổi một thằng người yêu chỉ xem bạn gái ư
của để dà, ăn mả, lăm le chè chén rồi thỉ thoảng mới quay về... khốn! Tôi
cũng hỏi nó rằng, tại sao nó có thể yêu một thằng đàn ông vô dụng, chỉ biết bay
lắc...
Và vậy là... chúng tôi lại im lặng
mỗi khi tra cãi về vấn đề này, chẳng đứa nào bỏ được bạn trai cho dù ững
thằng con trai ấy có tồi đến mấy...
ưng xét cho cùng, cô ấy, chí là
nó, nó - bạn tôi... vẫn mạ mẽ hơn tôi rất iều... và dẻo dai hơn tôi biết
bao iêu, trong vấn đề... chịu đựng!
Một ngày, chúng tôi đang đi shopping,
cô ấy ận được điện thoại của người yêu... Cái thằng tồi ấy, gọi cô ấy đến đón
ở... à nghỉ...
Cô ấy thở dài... rất iều lần ư
vậy! Thằng chó ấy, đối với tôi, nó là một thằng chó... hắn gọi bạn tôi mỗi buổi
sáng khi thức dậy ở à nghỉ, trần truồng và ồng ộng cùng lũ bạn đói khát
tì dục và ham hố quay cuồng của chúng nó...
Ai đó có biết cái trò mà bọn đàn ông
gọi là "pháo dàn" không? ư vậy đó, sau ững đêm căn thuốc điên
đảo, đám chó đấy dắt một đứa con gái ảy lên taxi, chạy về à nghỉ ruột ở Gia
lâm, sau đó mần và chung au hưởng cảm giác thú tí... Sáng dậy uể oải... vậy
là gọi bạn tôi đến đón...
Tôi thương cô ấy lắm... tôi luôn có cái
sự an ủi biện mi cho tì yêu của mì rằng, người yêu tôi ít ra lang chạ
ưng không bao giờ ư vậy..
