watch sexy videos at nza-vids!
Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa

Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323162

Bình chọn: 7.5.00/10/316 lượt.

uôn nhớ hình

xăm con bướm trên bàn tay trái…

Tại sao lại gọi cho anh khi ấy? Bởi vì luôn yêu và chưa bao giờ hết

yêu… Phản xạ khi đó chỉ có

mình anh trong trí óc… yêu thành phản xạ vô điều kiện… Nằm ngoài ý

thức mất rồi...

Tại sao lại gọi cho anh để anh đến để kết quả như thế này?

Tại sao nó lại nhớ số của anh? Tại sao nó không thể quên anh… để rồi

biến anh thành “bàn tay ấm”…

Tại sao?

Cuộc đời phi lí như thế đấy. Yêu và yêu những con sóng ngược chiều… va đập vào nhau và cùng nhau vỡ nát... Ra đi đôi khi là mất mát… đôi khi là tan nát

vĩnh hằng...



Một năm trôi qua, nước mắt vẫn không

ngừng tuôn xối xả... Mất mát luôn luôn là thứ… làm tất cả cùng đau...

Đưa tay lên nhìn trời cao… hình xăm

con bướm đỏ.

Tôi và cô ta quen nhau ở một pub nhỏ đông đúc. Thật khó lòng nói tên

nó ra ở đây, vì nó nhỏ nhưng khá là nổi tiếng ở cái mảnh đất chật hẹp và đơn giản này... Thậm chí tôi nghĩ, nếu nói tên pub đó ra, tất cả mọi

người sẽ ồ lên, biết tôi và cô ấy là ai, chúng tôi sẽ tai tiếng như thế

nào nữa ấy chứ...

Chả hiểu và chẳng rõ nữa.... Thành phố của chúng ta thật quá chật

hẹp. Từ khi cái nơi to đùng như New century không còn nữa... những bar

pub cứ đóng mở rồi lại dung dăng dung dẻ đẻ ra ầm ầm... thì tiếng nhạc

xập xình, những mối tình nhanh gọn chẳng bao giờ chấm dứt dễ dàng....

Chỉ cần nhún nhẩy trên bàn bi-a, cái gì gọi là khó khăn cho sự dẫn

dắt chăn gối tự nhiên tan biến mất... Ngủ với nhau, đơn giản chỉ là cùng nhau vui một đêm, để hôm sau có thể quên nhau nhanh nhất. Tôi thấy mình chẳng mất mát gì, ngoài tiền nhà nghỉ mà vốn dĩ bây giờ rất rẻ, vì quá

nhiều nhà nghỉ, chắc người ta phải cạnh tranh nhau giá tiền, để kẻ hưởng lợi không ai khác, luôn là những cuộc tình một đêm, những khách hàng,

chỉ cần cái giường trong vài tiếng....

Người ta nói đi đêm như thế dễ bệnh tật như chơi, nhưng bệnh tật chỉ

có thể dính lên người những kẻ muốn chơi mà ngu ngốc. Tại sao người ta

phải phát minh ra, từ rất lâu rồi, những dụng cụ che chắn khi làm tình,

bởi vì chẳng ai muốn mình có bệnh... Cái gì cũng vậy thôi, muốn sướng

một cách tuyệt đối, thì cần phải tuyệt đối thông minh và tỉnh táo....

Người con gái này.... qua một đêm tôi có thể quên cô ta... tôi ko còn nhớ chúng tôi đã làm gì trong trạng thái say xỉn quá đà như thế....

Nhưng nếu chỉ một lần thôi... thì tôi sẽ chẳng có gì để nói, Sự tình cờ

là... dường như thế giới này, trò đời này... bắt tôi phải nạp dữ liệu về cô gái ấy vào bộ nhớ xói mòn, không muốn chứa đựng một ả đàn bà ngu

ngốc nào của tôi. Tôi ngủ với cô ta đêm thứ hai, một tuần sau đêm thứ

nhất...dù say xỉn nhưng vẫn "rất an toàn." Cô ta chưa từng nói chuyện

với tôi, tôi xin thề là như vậy, chỉ cười rất dịu dàng và ánh mắt thì

cũng nhẹ nhàng, không phải đĩ.... nhưng vì cái gì, cô ta lại là kẻ dễ

dãi đến hai lần? Cô ta cũng không một lần thắc mắc gì sau khi tỉnh

dậy... mặc quần áo như một kẻ chuyên nghiệp... để lại 1/2 số tiền

phòng... và hôn vào trán tôi... sau đó bỏ đi...

Lần thứ nhất, tôi cười... mẹ kiếp, con đĩ danh giá và trò khỉ... Lần

thứ 2, tôi kéo tay cô ta lại... cả hai diễn một màn kịch câm... tôi nhét lại tiền vào tay cô ta, ra dấu rằng, cầm đi, không cần đâu... Cô ta lắc đầu dúi lại tay tôi, cười không nói. Tưởng tưởng rằng... lúc đó tôi

nghĩ, chắc hẳn con đĩ này bị câm!

Thì bỗng nhiên...

Cô ta nói:

- Tất cả phải được chia đều chứ!

- Chẳng ai bắt con gái phải trả tiền phòng, trừ khi là trai bao, mà tôi thì ko phải thế bạn ạ...Với lại đây là lần thứ 2 rồi...

- Cũng chỉ là một lần chơi, tôi nghĩ tôi với anh nhận đựơc như nhau thì phải chi trả như nhau...

- Rắc rối quá, cầm lại tiền đi! - Tôi cáu bẳn.

Cô ta cười:

- Nếu anh ko để tôi trả tiền phòng, thì anh phải trả tiền cho tôi,

theo đúng luật chơi sòng phẳng. Chúng ta ko liên quan, không chia đều

thì phải có một người được trả tiền, hãy cứ coi tôi là người may mắn đó!

Hey ya, nhạt, một trò mới của đám gái làng chơi sao? Ra là thích

tiền, đơn giản vậy! Chẳng vấn đề gì. Tôi quẳng ví cho cô ta, nói lấy bao nhiêu tuỳ ý, vì tôi thực sự ko nắm rõ giá cả. Cô ta rút ra một tờ, rồi

nói, mượn điện thoại của tôi... cô ta lưu số điện thoại vào máy tôi và

quẳng lại phía giường:

- Gọi khi nào anh muốn!

Tất cả chỉ đơn giản như vậy ở lần thứ hai ấy, rồi cô ta đứng dậy bỏ

đi. Số điện thoại lưu trong máy với cái tên kì quoặc "gọi là đến" khiến

tôi buồn cười.... nhưng tóm lại thì, dù thế nào, tôi cũng sẽ ko

gọi...Bởi ngay cả khi đã có "màng chắn an toàn" và tiền ko phải là

thiếu, thì tôi cũng ko muốn, đút ra đút vào với một đứa con gái đi làm

đĩ và là của... biết bao thằng như tôi... có tiền...

Tôi thích những đứa con gái sạch sẽ, không cần trinh trắng, nhưng

sạch sẽ chỉ để qua một đêm... Vả lại, nhu cầu của tôi cũng đâu cao

lắm... nó chỉ đến khi có chút hơi men...

............................................

Tôi yêu một người con gái nhưng tôi hiểu rằng trong thời điểm hiện

tại, tôi ko thể mang lại cho cô ấy tất cả những gì cô ấy cần, tất cả

những thứ cô ấy muốn, ở một người đàn ông...

Sự chung