ng khi nhận ra rằng, điều duy nhất khiến tôi bình yên được là ở bên
người con gái này... những phút giây trôi qua mỗi ngày càng khiến tôi
hoảng sợ....
Tôi sợ rằng tôi sẽ yêu một con đĩ.... và điều đó, là không thể, không thể được đâu...
Tôi khá nghe lời cô ấy, nghe những lời khuyên, vì đa phần tôi thấy đó là điều đúng đắn. Cái việc gối chăn của chúng tôi cũng điều độ và tuyệt vời như một cặp vợ chồng mới cưới....
Hơi thất thường một chút là những vết tím trên người cô ấy.... như một sự sắp xếp, lúc nhiều, lúc ít...
- Bệnh gì khiến người em bị tím nhiều thế?
- Ùi, chẳng có bệnh gì, chỉ là một sự va đập thôi...
Tôi khó chịu, đúng hơn là có chút ghen tuông khi tưởng tượng và mơ hồ nghĩ ra là, cô ấy đã quan hê với những thằng đàn ông khác và đây là dấu hiệu thể xác mà bọn chúng nó để lại...
Quay lưng đi, ngủ tiếp... tôi chẳng nói gì...
Cô ấy kéo tay tôi lại, ôm từ phái sau, hỏi: "Anh ngủ rồi à?"
Tôi chẳng nói gì.
"Anh đã nghe kể chuyện về nghề kĩ nữ chua? Ngày xưa ấy, chuyện những geisha chẳng hạn?"
"Có nghe nói vài lần"
"Chắc anh chưa biết chuyện về một "kỹ nữ máu" nhỉ?"
"Là sao?"
"Để em kể cho nhá!"
"Uh, em kể đi"
"Ngày xưa, có một người con gái đẹp, đẹp như em vậy, hehe... làm kỹ
nữ. Chẳng hiểu vì sao lại thế ý.... Đẹp và tài năng nữa... Nhưng cô ta
lại làm nghề đó và khi có người hỏi lý do, thì cô ta luôn nói rằng, đó
là lựa chọn sáng suốt nhất đời tôi. Là kỹ nữ nhưng chỉ ngủ với người mà
cô ta thích thôi... kể cả là kẻ đó không có tiền.... Cô ta vẫn giúp hắn
mua vui... miễn phí... Nhưng đã là khách hàng thì luôn phải trả... một
thứ quý nhất của mình...Đố anh biết, những kẻ ko có tiền thì sẽ phải trả như thế nào?"
"Cắt cái đó chứ gì?"
"Hahahaha, ai cũng đoán như anh cả. Thực ra là... máu. Kỹ nữ ấy sẽ
lấy máu thay lấy tiền của những người đàn ông ko đủ tiền trả cô ta sau
mỗi lần quan hệ... Lấy kim chích một giọt máu ra..."
"Câu chuyện của em thật phi lý và chả có ý nghĩa gì..."
"Có chứ sao không? Vì bọn đàn ông nghĩ, chỉ mất một giọt máu thôi mà
ngủ ko cần phải trả tiền, thì tội gì phải trả, cứ để cô ta chích máu cho rồi, nên đa số, ai cũng giả nghèo khổ..."
"Ôi, vô lý lắm, anh chẳng nghe nữa đâu..."
"Ừ thì không nghe nữa....Máu là thứ đắt nhất mà người ta quên mất
mình luôn rất cần... Đàn ông cũng vậy... luôn không biết mình để mất cái gì. Đôi khi nghĩ, thứ quý giá mà có nhiều thì mất đi một chút cũng
không sao, chỉ cần sung sướng là thoát ly thực tại... hehehehe, ngủ đi
nào!"
Thời gian đã làm tôi quên người mà tôi yêu trước kia, mặc dù cũng còn đôi chút cảm giác luyến tiếc một người con gái ngoan hiền, yêu tôi phát điên và bị tôi phụ bạc dù rất muốn cô ấy bên mình...
Nhìn lại những gì hiện giờ tôi có, tôi sợ hãi sự mất mát như ngày
nào.... Nhưng bản thân tôi thì ko muốn giữ lấy và chẳng muốn yêu một con đĩ chút nào.... Và dường như "con đĩ ấy" cũng hiểu điều này... Cô ấy
gọi mối quan hệ của chúng tôi, là "một sự cặp kè!"...
Cặp kè có những quy luật mà ở những kẻ yêu nhau sẽ không bao giờ có.
Đó là không được phép can thiệp đời tư, không được phép dò hỏi những
điều đối phương không tình nguyện nói, chính vì thế mà, chúng tôi, gần
như là... chẳng biết gì mấy về nhau...Hay nói chính xác hơn, tôi chẳng
biết nhiều về cô ấy, còn cô ấy thì lại khá rõ về tôi, bởi vì tôi hay kể
lể. Dường như trước cô ấy, tôi luôn là một thằng đàn ông yếu đuối và cần được sẻ chia....
Cũng là quy luật của sự cặp kè, người ta được đơn phương chấm dứt
không vì lý do gì cả và đối phương phải tôn trọng điều đó... Cặp kè, là
không được có... tình cảm với nhau...
Một ngày cô ấy nhắn tin cho tôi: "Chỉ thế thôi nhé! kết thúc được rồi!"
Thường thì khi người ta kết thúc một cuộc chơi, tức là khi người ta
đã có đối tượng mới và những trò chơi mới vui hơn... Chắc hẳn cô ấy cũng nghĩ như vậy đấy.... Có lẽ cô ấy đã có rồi... Một thằng con trai khác,
thích miễn phí và cô ấy đã mặc nhiên cho đi... chơi với nó, có lẽ nào
vui hơn với tôi?
Cái cảm giác này dày vò hơn cả lần trước nữa... Mà có khi là còn
đau... Tôi nhớ cô ấy nhưng không được phép nhắn tin, không được quyền
hỏi han, cặp kè kết thúc thì ko nên liên lạc và càng ko được phép níu
kéo... Đã chơi là phải chấp nhận luật thôi...
Hơn nữa, tôi thì cũng không muốn làm như thế.... Cứ như thể, tôi đã
phải lòng một con đĩ, và bây giờ bị nó vứt đi thì lại đau đớn vô cùng.
Tôi chưa bao giờ hiểu hết câu chuyện về "kỹ nữ máu" của cô ấy... nhưng
khi cô ấy đi, tôi thấy... mình... "mất máu" rất nhiều... Cái cảm giác
thiếu trầm trọng làm tôi hụt hẫng không đứng vững.
Một vài tuần sau, ở pub xôn xao về việc một nữ khách hàng quen thuộc
đã ra đi vì một căn bệnh trầm trọng. Mội nguời kháo nhau rằng cô ta bị
Siđa vì ko biết đã ngủ với biết bao nhiêu thằng đàn ông ở đây... Ảnh của cô ấy lan tràn trên Yahoo Messenger kèm theo một lời cảnh báo: "ai ngủ
với nó, thì đi xét nghiệm ngay, ko chẳng may chết sớm!"...Tôi cũng nhẫn
được dòng mess đau đớn ấy...
Mở ảnh ra, tôi ngỡ ngàng khi đó chính là cô ấy, người con gái cặp kè và đã chia tay tôi mấy tuần t
