thuỷ? Không, tôi cần phải chơi... vì tôi còn rất trẻ. Sự
quan tâm? Hạn hẹp thôi, vì tôi còn nhiều điều lo lắng! Sự ổn định? Càng
khó khăn, vì tôi muốn có một sự nghiệp vững chắc, trước khi chịu áp lực
ràng buộc gia đình....Nói chung, tôi chưa thể cho cô ấy những thứ an
toàn như vậy... những thứ mà tất cả những người con gái trên trái đất
này đều khát khao...
Một mối tình đẹp tuyệt hảo như biết bao tập film Hàn Quốc...
Tôi ko muốn hứa hẹn, cái sự hứa hẹn ấy nó phi lý và ảo ảnh lắm...
Tôi ko muốn nói yêu, vì từ yêu ấy nặng nề và dai dẳng lắm...
Tôi ko muốn bị quản thúc trong cái mác người yêu, cái từ bạn trai hay bất cứ cái gì tương tự như một dây xích, kéo đàn ông phải dính chặt lấy đàn bà...
Vậy là....
Cô ấy ra đi...
Tôi gọi điện thoại nhiều lần, đứng trước cửa nhà và gọi liên tục...
Cửa sổ phòng cô ấy ko mở, ban công đóng khép, điện thoại tút dài...
Một sự ra đi mà chắc chắn không có ngày trở lại, không một sự giải
thích, bởi người trong cuộc đã qua hiểu lý do. Hiểu nhưng không thể thay đổi để làm mình tốt hơn, hay không thể thay đổi để phá hoại những mục
tiêu mà đã cóvà cái lối sống mà mình đề ra... Tôi không thể !
Sao cô ấy ko chịu hiểu rằng.... tôi ko thể khác.... Và chờ đợi đến
ngày, tôi đủ những điều kiện cần, để dám nói rằng... tôi yêu cô ấy?
Con gái bây giờ, thiếu kiên trì và kiên nhẫn đến vậy sao??? Từ cảm
giác ăn năn, tôi đi dần sang trách hận.... Lúc đầu là nhận thấy lỗi ấy
do mình. Dần dần... tôi cảm giác bất cần và thấy cô ấy mới là người sai
trái nhất.... một kẻ phản bội khi đã quá thiếu lòng tin ở tôi. Ra đi ư?
Thì cũng như vậy thôi, cô ấy đi rồi, còn mình tôi ở lại.... buồn nản và
chán chường.... bởi vì với cô ấy, hiếm hoi, tôi đã luôn yêu thương thật
sự.
Một tuần trôi qua, nỗi đau tôi dầm dề dưới những cơn mưa đầu hạ. Mọi
thứ bỗng trở nên xa lạ khi thiếu vắng một nụ cười quen. Mọi thứ làm tôi
phát điên lên khi không còn thấy những dòng tin nhắn ấy. Chuông điện
thoại không còn reo lên những tiếng nhắc nhở: "Anh ơi, về sớm đi, muộn
rồi!", "Anh ăn gì chưa, em làm đồ ăn để trong tủ lạnh, anh về nhớ hâm
nóng!", "Anh à, em nhớ anh lắm! Muahzzz".... Cũng chẳng còn những tiếng
khóc, sự van xin nài nỉ, xin tôi đừng đi đêm, cũng chẳng còn cái dáng
người bé nhỏ, vòng tay mong manh, ôm lấy tôi xiết mạnh...
Hết thật rồi...
Chuông điện thoại một tuần sau cũng ko còn tút dài mỗi lần tôi gọi
nữa.... thay vào đó là "số máy quý khách vừa gọi hiện đang tạm khoá!".
Nỗi nhớ dày vò, chỉ còn đó, không có gì hơn....
..........................
Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng đầu tiên tôi và cô ấy chia tay...
Nói chia tay ko biết có đúng ko nữa.... Đã từng nói yêu bao giờ chưa?
Tôi trở lại với nhịp sống về đêm của mình, lên pub,, rượu và nhiều
thứ đang chờ tôi trên đó... Có hẹn với một vài người bạn, nhưng chẳng
hiểu sao, chẳng có điều thú vị nào, ngoài đắm rượu trong nhạc... Lần đầu tiên tôi chán nản không khí ở cái hộp nhỏ này.... Chỉ uống rượu và uống rượu mà thôi....
Tôi nhìn thấy một cô gái khá quen.... nhưng cũng ko hẳn là quen... vì con gái bây giờ.... ai chẳng giống nhau đến dễ sợ...
Xoay xoay điện thoại... lắc lư ly... tôi nhìn ngắm đến chóng mặt...
Tôi đặt ly xuống bàn, toan đứng dậy....
Chuông điện thoại reo...
Tin nhắn ý éo: "Lâu lắm rồi mới thấy anh lên đây!"
Tin nhắn từ số "Gọi là đến" ... Tôi lại ngồi xuống, ngước mắt nhìn
một vòng xung quanh: "Em đang ở đâu đấy?", "Xa anh một đoạn gần", "Qua
bên này đi", "Ra ngoài đi!"...
Tôi ra ngoài, nhìn thấy cô ta đang dốc ngược chai bia xuống, nhìn rất buồn cười, mấy giọt bia rơi, trông đến tội.
"Say à?"
" Em chẳng bao giờ say cả." - Cô ta cười lớn
" Sao biết số anh thế?"
"À lần trước lưu số, nháy sang máy em luôn mà!"
"Chuyên nghiệp nhỉ?"
Cô ta quay sang nhìn tôi, một giây không cười, rồi sau đó quay đi: "Ừ, là thế mà!"
Tối hôm đó chúng tôi lại qua đêm với nhau... không say xỉn mà là trong tiềm thức tỉnh táo...
- Hôm nay free nhé, đừng trả tiền em...
- Em có vẻ thích miễn phí nhỉ? Hay thế lắm hả?
- Ừ, đa phần là miễn phí ý mà...Em cũng thoải mái chuyện tiền nong.
Cô ta cười khoái trá....
- Có vẻ anh buồn nhỉ? Kể một chút gì đi... Với một con đĩ, thì ko cần phải nghĩ...
Tôi cũng chẳng hiểu sao, đêm ấy tôi lại kể hết cho cô ta, câu chuyện
về cuộc tình dang dở của tôi... Tôi cũng ko hiểu sao, tôi cảm giác thực
sự thoải mái khi làm điều ấy...Cô ta lắng nghe rất chăm chúvà ánh mắt
mang đầy sự cảm thông.... như nắm giữ một tấm lòng chia sẻ lớn... Con
mắt dịu dàng và bờ môi yếu đuối đến nôn nao lòng.... Tưởng như nhìn vào
nó... người ta có thể quên hết mọi buồn lo.... Tự nhiên... tôi muốn hôn
cô ấy.... như để nhìn thấy cái phần thật thà còn sót lại và đang rơi vãi trên thân thể một người con gái không mấy trong sạch này... Sẽ rất áy
này nếu chỉ xem cô ấy như là một ả gái rẻ tiền.
Tự nhiên tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng đi, vậy là sau đêm hôm ấy, cứ
mỗi khi có việc gì lo nghĩ, tôi lại gọi cho số điện thoại "gọi là đến",
không phải để ngủ miễn phí mà để cảm thấy yên ổn hơn. Tôi bắt đầu hoang
ma
