cậu ta quay
nhanh quá cô không nhìn rõ được mặt. Không ngờ cậu ta cũng sống ở đây, chưa
biết chừng còn là con của đồng nghiệp bố mình. Cát Niên rời khỏi đây đã lâu quá
rồi, chắc chắn có nhiều người mới đến, những bạn học cũ cũng không biết giờ thế
nào rồi?
Bảo vệ
cho Cát Niên vào, cô men theo con đường có bóng mát đi qua tòa nhà làm việc rồi
nhà trẻ. Năm kia Tạ Mậu Hoa chuyển khỏi khu nhà ống cũ sang nhà mới được phân,
Cát Niên đến đây cũng chỉ mới một hai lần, mong là đi không nhầm đường.
Đang là
giờ nghỉ trưa nên đường cũng vắng người. Đi một lúc mà “đồng phục cổ trắng” vẫn
đi phía trước Cát Niên. Cát Niên lâu ngày mới về nhà, lại là vì tiền, càng về
gần nhà thì lại càng thấy lo, bước đi càng nặng nề, do dự nên cũng quên luôn
việc xem tướng của người ta. Thậm chí cậu con trai đó quay lại nhìn Cát Niên
vài lần mà cô cũng không nhận ra.
Tòa nhà
mới dành cho nhân viên đã ở trước mặt, Cát Niên băng qua thảm cỏ, từ bên phải
đột ngột xuất hiện một người khiến Cát Niên tâm hồn đang lơ lửng sợ suýt chút
nữa thì hồn xiêu phách tán.
“Cậu là
ai? Cậu đi theo tôi làm cái gì?” Cậu con trai kia nói với giọng chất vấn.
Cát
Niên hơi lùi lại nhìn xung quanh không thấy ai mới xác định là cậu ta đang hỏi
mình.
Người
đó cao hơn Cát Niên một cái đầu, đồng phục trắng tinh, cuối cùng Cát Niên cũng
nhìn rõ được gương mặt cậu ta. Không tồi, vầng trán cao, giàu có mà trường thọ,
sống mũi cao, có ý chí, tràn đầy sức sống; môi mọng má bóng, được ăn no mặc ấm
lại ăn nói khéo léo; đuôi mắt hơi vểnh lên, mệnh đào hoa, khá tùy tiện; cằm hơi
nhọn, lòng dạ hẹp hòi, nóng nảy. Nói chung, gương mặt này được trời sinh ra là
có phúc. Vu Vũ cũng là cậu bé ưa nhìn nhưng lông mày lại thể hiện không được
nhiều may mắn.
Cát
Niên còn chú ý phía trên lông mày trái của cậu ta có một nốt ruồi nhỏ. Sách nói
gì ấy nhỉ, cô cố gắng nhớ lại, à đúng rồi, trong cỏ có ngọc, thông minh, nhưng
viên “ngọc” của cậu ta lại hơi lệch, chì cần sang dịch đi một chút nữa là thành
tướng “dâm tặc”. Nguy hiểm, nguy hiểm thật! Cát Niên mừng thay cho “đồng phục
cổ trắng” không bị một nốt ruồi làm hỏng cả cái tướng đẹp.
Cô
không hề biết là bộ dạng nhìn trân trân vào đối phương của mình kỳ quặc đến mức
nào.
“Cậu
theo tôi từ xe buýt đến đây làm gì? Tôi sớm đã nhận thấy suốt dọc đường cậu cứ
lén lén lút lút. Cậu nhìn cái gì mà nhìn hả?”
Cậu con
trai nói khiến Cát Niên cứng họng, cô trước giờ vẫn luôn là người nghĩ nhanh
hơn nói. Hơn nữa cô không thể nào lại nói là mình đang nhìn cái nốt ruồi suýt
nữa thì thành “dâm tặc” trên lông mày của cậu ta.
“Lắp ba
lắp bắp... Ồ, tôi hiểu rồi! Bức thư với những lời nói sởn gai ốc trong ngăn bàn
tôi sáng nay là của cậu hả?” Cậu con trai bừng tình, rồi lại nhìn Cát Niên với
đầy vẻ nghi hoặc và chế giễu. Dường như cậu ta muốn nói, người như cậu sao lại
làm được chuyện đó chứ?! Nhưng dù gì thì cậu ta cũng là trẻ con, đối mặt với
người ái mộ, dù có hiên ngang nhưng vẫn không tránh khỏi có chút đỏ mặt.
“Hả?”
thế là thế quái nào? Cát Niên chẳng hiểu gì cả.
“Cậu
không phải học sinh trường tôi? Đi xa như vậy chỉ vì việc này? Đúng là thừa
hơi!”
Cát
Niên coi như đã hiểu, khả năng suy đoán của “đồng phục cổ trắng” tốt như bản
lĩnh ngồi ghế theo số vậy. Cô không nói gì, chỉ nhìn cậu ta với ánh mắt như ca
ngợi sự hoàn hảo rồi như một hồn ma “lượn” qua cậu ta.
“Đứng
lại, ai cho đi bừa như thế hả?”
Cát
Niên không muốn dây dưa với những kẻ vô vị, cô chỉ muốn lấy tiền đăng ký thi
rồi đi luôn, phải mất bốn mươi phút để về, chiều cô còn phải đi học. Cậu ta
càng gọi thì cô lại chạy càng nhanh.
Tầng
một, tầng hai, tầng ba... đến rồi. Bố đã bốc được một căn khá đẹp. Cát Niên lấy
chìa khóa ra cắm vào ổ nhưng hết lần này đến lần khác đều không được, rồi cô
bỗng dừng lại. Xem ra cô đã bị “đồng phục cổ trắng” dọa cho thành ngốc rồi, cô
làm gì có chìa khóa căn hộ mới của bố? Còn tưởng đây là khu nhà ống cũ sao? Cái
chìa khóa này nên vứt đi từ lâu rồi.
“Đồng
phục cổ trắng” đi theo cô, mặt đầy cảnh giác: “Cậu đứng trước cửa nhà người ta
làm cái gì?”
“Tớ, tớ
về nhà!” Cát Niên cũng không chịu được ánh mắt như nhìn kẻ trộm của cậu ta.
Cậu ta
phì cười: “Về nhà? Thế sao chìa khóa không cho vào được vậy?”
“Bố tớ
sống ở trong đó.” Cát Niên quay người gõ cửa, bố mẹ mau ra giải vây đi.
“Cậu
đừng có mà cố giả vờ đi! Chú Tạ lái xe cho bố tôi bảy năm nay, sống bên dưới
nhà tôi hai năm rồi. Cậu là con gái của chú ấy? Con gái chú ấy có vấn đề đã bị
nhốt trong bệnh viện rồi. Giờ chú ấy chỉ có một cậu con trai nuôi thôi.” Cậu ta
vừa chỉ vào đầu mình vừa nói.
Con
gái? Não có vấn đề? Ở viện?
Cát
Niên nối các từ này với nhau, rồi chầm chậm cắn chặt môi dưới.
Cuối
cùng cửa nhà bố mẹ cũng chầm chậm mở ra, bố vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa mắt
nhắm mắt mở đứng sau cánh cửa.
“Ai làm
ồn vậy? Ủa, là con à Cát Niên? Sao con lại đến đây?”
Cát
Niên cũng đang hỏi mình câu đó, hôm nay cô đến đây là sai lầm sao?
“Cát
Niên? Cậu... không phải là Tạ Cát Niên đấy chứ?!” Cậu con trai kinh ngạc.
“Hàn
Thuật