hưng sau kỹ thuật của cô thành thạo qua từng ngày luyện tập, đánh trả cầu
không những chuẩn mà còn rất hiểm. Nếu phải so sánh thì Vu Vũ hoàn toàn không
phải đối thủ của cô. Một lần trèo lên lấy cầu mắc trên cây, Vu Vũ lau mồ hôi
trán cười: “Đây đâu phải cậu đến tập cùng tớ?! Cậu đến để làm nhụt chí tớ thì
có.”
Có một
lần, những đứa trẻ trong vùng chạy đến chơi ở gần khu nghĩa trang, nhìn thấy
hai người cười đùa thì nói với giọng kỳ cục: “Ô kìa, vai kề vai, không biết xấu
hổ... Tạ Cát Niên chơi với con trai tội phạm giết người kìa…”
Gương
mặt Vu Vũ không để lộ ra một nét biểu cảm nào, cậu đã quen việc bị chụp mũ như
thế này rồi. Cát Niên thì vừa hoảng sợ vừa tức giận, cô không hiểu tại sao mọi
người không chịu tha cho Vu Vũ, cậu ấy làm gì sai sao?
Nhìn
bóng dáng đám trẻ chạy đi, Cát Niên nhặt một nắm đá ném về phía chúng nhưng Vu
Vũ ngăn lại. Cậu là con trai tội phạm giết người nhưng cậu chưa từng làm hại
ai.
Tin đồn
Cát Niên chơi với Vu Vũ lại được truyền đến tai hai bác. Người ta đều nói tận
mắt nhìn thấy họ sau khi tan học đều cùng về nhà trên con đường nhỏ đó, mà thời
gian về nhà nấu cơm của Cát Niên càng ngày càng muộn cũng là sự thật. Bác gái
đứng trước cửa nhà tức giận mắng Cát Niên: “Có phải cháu chơi với con trai kẻ
giết người không?”
Cát
Niên vẫn luôn cúi đầu “chịu tội” sợ hãi trả lời: “Cậu ấy không giết người. Đến
một con gà cậu ấy cũng chưa từng giết.”
Cát
Niên rất ít khi cãi lại, lần này bác gái bị chọc giận, cả người run bắn, lên
giọng quát: “Ô, còn bảo vệ nó nữa cơ đấy. Thế sao không gả cho nó đi, không đi
theo nó đi còn ở đây làm gì? Chỉ cần đừng có nói ta đây dạy mày như thế thì mày
muốn làm gì thì làm!”
Tiếng
quát của bác gái khiến cho các nhà hàng xóm kéo nhau túm tụm lại, mọi người
hiếu kỳ ngó xem, chủ đề này khiến những người không liên quan thấy rất hứng
thú. Cát Niên không nói gì nữa, cô mặc cho bác hết mắng mỏ lại quát tháo, mắt
ầng ậc nước nhìn ánh nắng xế chiều.
Hai đám
mây che phủ những tia sáng cuối cùng, trông giống như một chú gấu nhỏ đang mỉm
cười. Vu Vũ từng bảo buổi tối mà có mây nghĩa là mai trời sẽ có nắng. Ngày mai
sẽ là một ngày đẹp trời, sợ gì chứ?
Nhưng
Cát Niên còn nhìn thấy cửa nhà Vu Vũ mở ra một chút rồi lại đóng chặt.
Mấy
ngày sau đó, sau khi tan học Vu Vũ đều không đợi Cát Niên. Trường sắp tổ chức
cuộc thi đánh cầu lông, đây là hoạt động tập thể đầu tiên mà Vu Vũ chủ động
đăng ký, nhưng cậu không tập luyện gì cả. Cát Niên chặn đường Vu Vũ hỏi tại
sao. Vu Vũ trả lời là vợt hỏng, không có tiền mua cái mới nên không tham gia
thi đấu, sau này cũng không đánh cầu nữa.
Cát
Niên biết rõ hoàn cảnh gia đình Vu Vũ, dù đây chỉ là cái cớ thì cô cũng không
thể phản bác lại được. Tối đến, Cát Niên đóng cửa ngồi trong phòng đếm số “tiền
cứu mạng” cô tích góp mấy năm nay. Đếm đi đếm lại vẫn chỉ có bảy tệ sáu hào.
Một cái vợt cầu lông mới rẻ nhất khi ấy cũng phải mười hai tệ, như thế là cô
không đủ tiền rồi. Tiền bố đưa thì bà bác giữ khư khư, muốn lấy được một đồng
cũng khó hơn cả lên trời.
Bố Cát
Niên làm ở Viện Kiểm sát, công việc ổn định, trong lòng ông thường cảm thấy hổ
thẹn vì tiền sinh hoạt hằng ngày đưa cho con gái không nhiều, tiền ăn mặc, đồ
dùng cá nhân, tiền tiêu vặt đều bao gồm trong đó cả. Nhưng bác gái lại yêu cầu
Cát Niên ăn bữa sáng bằng đồ ăn thừa tối hôm qua, như thế thì tiết kiệm được
tiền ăn sáng. Cát Niên trằn trọc cả đêm nghĩ lý do để lấy được năm tệ từ chỗ
bác gái, nhưng lý do nào cũng không đủ thuyết phục.
Sáng
sớm hôm sau, Cát Niên, cô gái ngoan hiền tay run run lấy ra một tờ năm tệ từ
túi để tiền lẻ bán hàng của bác, nhét vào trong tất, thế là hoàn thành hành vi
phạm tội lớn nhất từ khi sinh ra đến giờ. Mồ hôi Cát Niên cứ túa ra, trong lòng
đã dự liệu đến tình huống xấu nhất, nếu bị phát hiện thì cô cam tâm tình nguyện
ngồi tù.
Nhưng
cả hai bác đều không phát hiện ra. Một ngày sau, Cát Niên lén lút mua cho Vu Vu
một cây vợt mới. Vu Vũ cầm cây vợt mới trong tay ngẩn ngơ hỏi: “Cậu lấy đâu ra
tiền vậy?”
Cát
Niên duỗi chân nằm xuống phía dưới cây lựu, mặt tỉnh bơ nói: “Lấy trộm từ trong
túi của bác tớ.”
Vu Vũ
nhảy lên: “Cậu có làm sao không thế?”
Cát
Niên tiếp lời: “Cậu là con trai tội phạm giết người, tớ là kẻ trộm, chúng ta
chơi với nhau, không ai được chê ai hết!”
Vu Vũ
ngẩn ra nói không nên lời, một lúc sau Cát Niên cảm thấy Vu Vũ nằm xuống thảm
cỏ, giống như cô, cũng nhìn trân trân lên bầu trời.
Không
có một cơn gió nào nhưng một bông hoa lựu đỏ rực rụng xuống, rơi đúng trán Cát
Niên, rất nhẹ, phải chăng tiếng hoa nở cũng nhẹ như vậy?
Cát
Niên ngả đầu về phía Vu Vũ, Vu Vũ nhặt hoa giúp cô.
“Vu Vũ,
nếu cây lựu của cậu kết trái, tớ nằm ở đây, quả chín rơi trúng vào người tớ thì
thật là tốt!”
Vu Vũ
nói: “Cậu thật ngốc, lựu có cây đực cây cái. Ở đây chỉ có một cây, lựu của tớ
không kết quả được đâu.”
Đầu năm
lớp Tám, thời khóa biểu học dày đặc hơn. Cát Niên vốn thành tích bình thường,
nhưng vào thời điểm quan trọng lại phát huy được sức bền. Cũng giống như chạy
