Hàn
Thuật có chút ngơ ngác, nhưng trước khi đầu óc của anh trở lại bình thường, câu
nói đó đã buột ra khỏi miệng, câu nói này đã chất chứa trong lòng anh bao năm
rồi?
“Xin
lỗi... Cát Niên, xin lỗi em.”
Tạ Cát
Niên nhìn anh, cô nói rành rọt từng chữ một: “Được rồi, Hàn Thuật, tôi tha thứ
cho anh.”
.
...Nhưng
mà, mọi việc không nên thế này. Tiểu Bắc, anh không ngờ rằng anh vừa mới bắt
đầu chuẩn bị, cô ấy đã nhấn nút kết thúc.
.
Hàn
Thuật trở về nhà, đi qua phòng bảo vệ anh nhìn thấy Chu Tiểu Bắc lưng đeo chiếc
vợt cầu lông đang nói chuyện với nhân viên bảo vệ, lúc này anh mới nhớ ra mình
và Tiểu Bắc hẹn nhau mỗi tuần gặp một lần. Anh chán nản xem lại đồng hồ, may mà
cách giờ hẹn vẫn còn ba phút nữa, Chu Tiểu Bắc đến sớm rồi, nhưng trên tay Hàn
Thuật đang cầm tấm rèm cửa mới mua, bỗng dưng anh cảm thấy hơi ngại.
Tiểu
Bắc đang nói chuyện rất sôi nổi với chú bảo vệ đã ngoài năm mươi, phải có người
khác nhắc thì cô mới để ý tới Hàn Thuật vừa đi qua. Cô túm chiếc vợt cầu lông
vừa đi vừa nhảy đến bên Hàn Thuật rồi cầm cổ tay anh giơ lên xem đồng hồ, cô
cười nói: “Sặc, những nhân tài như anh đều căn thời gian chuẩn thế sao?”
Hai
người đã hẹn đi đánh cầu lông cùng nhau, sân bóng cũng đã đặt trước rồi. Hàn
Thuật là người có sức lực tràn trề và yêu thể thao, nếu như lâu lâu không được
hoạt động chân tay thể nào anh cũng thấy bứt rứt không yên. Lần này nhìn thấy
Chu Tiểu Bắc trong bộ đồ thể thao từ đầu đến chân, không hiểu sao anh lại thấy
có chút mệt mỏi. Nhưng anh không muốn làm Chu Tiểu Bắc mất hứng, dù sao chăng
nữa anh cũng đã hẹn trước với cô rồi, vì vậy anh nói: “Cho anh năm phút, anh
lên tầng thay quần áo, em lên đó ngồi nghỉ một chút hoặc ở đây tiếp tục nói
chuyện, chỉ vài phút là anh xong thôi.”
Chu
Tiểu Bắc không phản ứng gì, đi theo Hàn Thuật, được vài bước thấy xung quanh
không có người, cô trêu anh: “Lông mày của anh đã mọc lên tận đỉnh đầu rồi kia
kìa, một tuần rồi không gặp, không lẽ anh đã từ chức bố vinh dự lên chức ông
ngoại rồi hay sao?”
Hàn
Thuật giả vờ cười thật to: “Buồn cười quá nhỉ.”
“Nói
thật nhé, quen nhìn cái vẻ vênh váo thường ngày của anh rồi, trông anh lúc này
thành ra lại không quen lắm.”
Hàn
Thuật đưa hai tay lên bóp mặt, làm điệu bộ thay đổi vẻ mặt, anh nở nụ cười tiêu
chuẩn lộ ra sáu chiếc răng cửa và nói với Tiểu Bắc: “Như thế này cô nương đã
hài lòng chưa?”
Nói
xong anh tiếp tục băng qua bãi cỏ tiến về phía thang máy, Chu Tiểu Bắc vội vàng
đuổi theo: “Thế này mới được chứ. Mà đúng rồi, Hàn Thuật…”
Khi cô
đang nói câu này, không hiểu tại sao mà Hàn Thuật đang tiến về phía trước bỗng
nhiên đứng sững lại như thể vừa nghĩ ra cái gì đó, Chu Tiểu Bắc dừng không kịp,
thiếu chút nữa là đâm sầm vào lưng Hàn Thuật.
“Em có
chuyện này muốn nói với anh.”
“Tiểu
Bắc, anh có chuyện này muốn nói với em.”
Hai
người gần như cùng lúc nói ra cùng một câu nói, nói xong cả hai đều ngẩn người
ra.
“Em nói
trước đi.” Hàn Thuật từ bỏ ý định nói chuyện hẳn hoi với Tiểu Bắc mà anh vừa
chợt nghĩ ra, anh tôn trọng nguyên tắc “ưu tiên nữ giới”.
Chu
Tiểu Bắc chống nạnh cười hì hì: “Những lúc như thế này chúng ta lại tâm đầu ý
hợp thế nhỉ. Cho em nói trước thật à? Vậy được rồi!” Cô đứng thẳng người giả bộ
nghiêm túc: “Anh Hàn Thuật, hai ngày nữa có thể em sẽ rời thành phố G, có một
số việc em cần phải về Tân Cương để giải quyết.”
Cho dù
vào thời điểm này nhưng sự nhạy cảm trong nghề nghiệp vẫn khiến Hàn Thuật chú ý
tới cách dùng từ đặc biệt trong lời nói của Chu Tiểu Bắc, nói về Tân Cương, cô
ấy dùng từ “về” chứ không phải là “đi”, cứ như nơi đó là quê hương của cô vậy,
nhưng rõ ràng cô là người sinh ra và lớn lên ở đất Thẩm Dương, Tân Cương chẳng
qua chỉ là nơi cô từng theo học trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Hàn
Thuật quyết định không nói ra điều này, anh nhún vai: “Bao giờ thì em đi? Có
việc rất quan trọng ư?”
“Chút
việc riêng ấy mà, nhưng cũng có thể nói là quan trọng đối với em.”
“Thế
cũng có vấn đề gì đâu, có cần anh đặt vé cho em không? Khi nào thì đi, để anh
đưa em ra sân bay?”
“Đưa
tiễn gì chứ, em có thiếu chân thiếu tay đâu, sân bay thì ai chẳng biết đi?” Chu
Tiểu Bắc sồn sồn nói.
“Đi mấy
ngày? Nếu không thì lúc em quay lại anh ra sân bay đón em?”
“Không
cần đâu, em cũng chưa chắc là khi nào quay lại, em cũng đã xin trường cho nghỉ
phép dài ngày rồi.”
“Ồ.”
Hàn Thuật ngừng lại một lúc, anh thật sự có đôi chút khó hiểu, “Liệu có phải đã
xảy ra chuyện gì không? Anh có thể giúp gì được em không?”
“Có lẽ
là không.” Chu Tiểu Bắc cười nói, cô gãi gãi đầu, “Hàn Thuật, chúng ta cũng
quen biết nhau lâu rồi đấy nhỉ?”
“Ừm.”
“Anh
ấy, tuy là tính cầu kỳ lại hay thích làm đẹp, nhưng cũng vẫn đáng yêu ra phết.”
“Xin em
đấy, đừng khen anh nữa, anh chịu không nổi!”
“Đừng
có ngắt lời em, em khen anh chỉ là dạo đầu thôi, ý em muốn nói là... anh cũng
nên thử xem, có những nơi, có những người, tuy không có gì là thú vị nhưng lại
có một thứ rất khó diễn... biết nói thế nào nhỉ, sức hấp dẫn ư?”
Hàn
Thuật im