, cặn bã xã
hội Lâm Hằng Quý lại không chết? Tại sao hắn không chết?! Thế nhưng cuối cùng
khi hắn cũng chết rồi, Cát Niên lại cảm thấy đau đớn vô cùng. Nếu thật sự là do
Vu Vũ làm thì đời cậu cũng sẽ vì thế mà bị hủy hoại. Vạch trần bóng tối, nhưng
lại khiến đời mình nhúng chàm, chỉ vì kẻ vô sỉ này, như thế có đáng không?
Mùi
tanh của máu khiến Cát Niên buồn nôn, cô muốn chạy thật nhanh, nhưng chưa kịp
chạy thì chân đã bị một bàn tay lạnh ngắt tóm chặt. Cát Niên giật mình thét
lên, ngoảnh đầu lại thì thấy Lâm Hằng Quý đang khó khăn ngẩng lên, hơi thở đứt
quãng: “Cứu...cứu...”
Cát
Niên hoảng hốt giãy chân ra, hắn thì dùng hết sức mình bám chặt. Cuối cùng vì
vết thương của hắn quá nặng Cát Niên mới thoát ra được. Có lẽ Lâm Hằng Quý bị
mất máu quá nhiều nên bất tỉnh nhân sự. Khi đang hấp hối thì bị Cát Niên giẫm
vào tay, cộng thêm ánh đèn khiến hắn tạm thời tỉnh lại, sau đó lại rơi vào
trạng thái hôn mê.
Cát
Niên hồn bay phách lạc, lập cà lập cập ra khỏi đó. Ban nãy cô sợ đến muốn vỡ
tim, cô cứ nghĩ Lâm Hằng Quý đã chết rồi. Hắn vốn là kẻ không đáng được sống
trên đời, nhưng ai là người quyết định, ai có tư cách quyết định sự sống chết
của người khác? Cho dù cô có hận hắn thế nào, nhưng vẫn còn lương tri, cô không
thể nào giương mắt nhìn hắn chết ngay trước mặt như thế. Quan trọng hơn là nếu đúng
Vu Vũ đã gây ra chuyện này thì chỉ cần Lâm Hằng Quý không chết, dù Vu Vũ có tội
cũng không phải tội không thể dung tha.
Cuối
cùng cô lấy điện thoại trong cửa hàng gọi cấp cứu. Có lẽ xe cấp cứu sẽ đến
nhanh thôi. Cát Niên cũng không muốn biết Lâm Hằng Quý có thể cầm cự được đến
lúc đó không, cô chỉ biết mình không thể ở lại đây thêm giây nào nữa.
Cát
Niên dường như chỉ có một con đường, vừa đi vừa chạy, không ai chú ý đến cô.
Trước kia khi chạy buổi sáng, không biết cô đã bao nhiêu lần chạy qua con đường
nhỏ trong rừng trúc này, lúc đó ngoảnh đầu lại là thấy gương mặt uể oải với nụ
cười vô tư của Tiểu hòa thượng.
Bỏ lại
sau lưng ruộng mía, bỏ lại sau lưng rừng trúc, cuối cùng bỏ lại 521 bậc thang
đằng sau, Cát Niên lên đến đỉnh đồi, ở bên cạnh quảng trường khu nghĩa trang,
vịn vào cành cây lựu thô ráp sần sùi ngồi xuống thảm cỏ, lúc này cô mới bật
khóc.
Vu Vũ,
cậu ở đâu? Rốt cuộc chúng ta làm sao vậy?
“Cát
Niên?”
Rượu
vẫn chưa buông tha cho Cát Niên, với đôi mắt đẫm nước, cô còn tưởng rằng mình
nhìn thấy Vu Vũ đang chạy lại phía mình từ phía sau tấm bia liệt sĩ.
“Cát
Niên.” Vu Vũ trong tưởng tượng nắm lấy vai cô, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy dường
như là thật, chỉ là cơ thể vốn sạch sẽ đầy vết máu, áo bị xé rách, trên trán
còn có vết thương sưng tấy, máu còn chưa khô.
“Cậu...”
Cát Niên chết sững người.
“Tớ
biết cậu sẽ tìm đến đây mà.” Cậu ta vẫn còn cười được.
Cát
Niên ôm chặt lấy mặt Vu Vũ, đúng là cậu ấy... Cô đột ngột đẩy Vu Vũ ra, hỏi với
giọng khàn đặc: “Là cậu đánh hắn ta sao? Thật sự là cậu... Tại sao cậu lại ngốc
như vậy chứ?!”
Sự im
lặng mặc nhận của Vu Vũ khiến Cát Niên hoàn toàn sụp đổ.
“Hắn
đáng chết. Tớ chỉ muốn lấy lại thứ mình đáng được có thôi!” Vu Vũ định nói tiếp
nhưng má bỗng nóng ran, Cát Niên xưa nay luôn ôn hòa vừa tát cậu.
“Chỉ vì
vài nghìn tệ mà mạng cậu cũng không cần nữa hả?”
Vu Vũ
ôm mặt, cúi đầu hồi lâu.
“Vài
nghìn đó là mạng của tớ. Không có nó tớ chẳng đi đâu được hết. Cát Niên, chắc
cậu đã đọc tờ giấy tớ để lại. Khiết Khiết có thai rồi, cô ấy bảo tớ đưa cô ấy
đi, đây là trách nhiệm của tớ. Tớ cũng không muốn mãi mãi ở lại nơi này, vì thế
hãy hiểu cho sự lựa chọn của tớ... Dù cậu tin hay không, tớ chưa từng nghĩ đến
việc giết Lâm Hằng Quý. Tớ chỉ muốn tám nghìn tệ thuộc về tớ thôi, ngoài ra một
xu tớ cũng không cần. Nhưng hắn không chịu đưa, cứ liều mạng với tớ. Khi đó quá
tối, không nhìn rõ được xung quanh. Nếu người chết không phải hắn thì là tớ...
Lẽ nào ngoài việc chấp nhận số phận ra, tớ không có con đường nào khác sao? Lẽ
nào tớ mãi mãi bị hắn đè đầu cưỡi cổ sao? Tớ đã nói rồi, rồi sẽ có ngày tớ giết
hắn... Ha ha, con trai tội phạm giết người, khi lớn lên cũng là tội phạm giết
người. Bác gái của cậu cũng có con mắt nhìn xa trông rộng đấy!”
“Hắn
chưa chết, Lâm Hằng Quý chưa chết.” Cát Niên dường như nhìn thấy được một tia
hy vọng, tóm chặt lấy hai tay đang thõng ra hai bên của Vu Vũ, “Cậu không phải
kẻ giết người, đi tự thú đi được không? Vu Vũ, pháp luật sẽ xử công bằng cho
cậu…”
“Sẽ thế
sao?” Vu Vũ cười như mếu. “Làm gì có công bằng thật sự? Nếu có thì hôm nay
chúng ta đâu có đứng ở đây! Cát Niên, dù hắn không chết nhưng cướp cũng là
trọng tội. Tớ thà chết chứ không muốn ngồi tù cả đời!”
“Vậy
sao cậu còn chưa đi? Còn ở đây làm cái gì? Tớ đến cửa hàng của Lâm Hằng Quý,
hắn vẫn còn thở, tớ đã gọi cấp cứu, cảnh sát sẽ đến đây nhanh lắm. Nếu cậu muốn
đi thì mau đi ngay đi, còn chần chừ là không kịp đâu!” Nói đến đây, trong lòng
Cát Niên cay đắng ngọt bùi hòa lẫn. Cô vẫn luôn là đứa trẻ ngốc nghếch tin rằng
trong hoàn cảnh xui xẻo vẫn có điều tốt đẹp tồn tại, cũng tin vào sự công bằng
của cuộc đời, p