chắc không dám kinh động đến “lão gia” ở nhà, mà chỉ dám tìm cô Thái đến cứu.
Quả
nhiên, cô Thái bước vào gian phòng lớn Cát Niên đang ngồi, không thấy người cần
gặp cô ra ngoài gọi điện thoại. Xem ra cô thân quen với không ít nhân viên quản
lý ở công an huyện, đa số các cảnh sát đi đi lại lại qua đấy đều chào cô. Lúc
sau, một người đàn ông có vẻ là lãnh đạo đưa cô vào phòng Hàn Thuật đang ngồi.
Cô Thái nhanh chóng dẫn Hàn Thuật ra một cách thuận lợi, bắt tay nói chuyện với
lãnh đạo công an huyện rất lịch sự và niềm nở.
Cát
Niên ngồi lặng lẽ tại chỗ nhìn Hàn Thuật nhẫn nại đợi cô Thái hàn huyên xong
rồi vội vàng kéo cô ra một góc, tay chỉ về hướng Cát Niên. Cô Thái nhìn theo
tay cậu rồi lắc đầu. Hàn Thuật lớn tiếng: “Con mặc kệ, con sẽ đi cùng cô ấy!”
“Ông tổ
nhỏ của tôi ơi, thế nào thì con cũng phải đợi người ta làm cho xong trình tự,
hỏi cho xong chuyện đã chứ!” Cô Thái an ủi.
“Vậy
con đợi cô ấy.” Hàn Thuật nói với cô Thái nhưng mắt lại nhìn Cát Niên.
Lúc
này, nữ cảnh sát ban nãy dẫn Cát Niên vào phòng Hàn Thuật vừa ra khỏi. Cánh cửa
phòng được đóng lại sau khi Cát Niên đi vào trong. Đó là một không gian chưa
đến mười mét vuông, chỉ có một chiếc bàn vuông trống trơn và hai cái ghế. Có
một cảnh sát nam khoảng bốn mươi tuổi ngồi đó, gầy nhưng nhanh nhẹn, trán có
nhiều nếp nhăn sâu.
Dù đang
là buổi sáng nhưng rèm kéo kín mít, chỉ có một chiếc đèn chụp treo phía trên
bàn. Cát Niên ngồi xuống, nữ cảnh sát kia đi ra ngoài.
Cát
Niên cứ cúi gằm mặt, vị cảnh sát an ủi: “Cháu không cần căng thẳng. Vì người
chết ở bậc cầu thang có thể là nghi phạm trong một vụ án. Cháu và cậu bạn lúc
nãy lại là hai nhân chứng duy nhất ở hiện trường, nên chúng tôi có vài chuyện
cần tìm hiểu.”
Cát
Niên không nói gì, chỉ khi nghe đến chữ “chết” thì bất giác rùng mình.
“Hãy kể
những gì cháu nhìn thấy lúc đó!”
Cát
Niên im lặng.
Người
cảnh sát nhiều kinh nghiệm này có lẽ đã gặp nhiều người và sự việc kỳ quái,
trước mặt chỉ là một cô bé rụt rè sợ hãi, vừa tận mắt chứng kiến một thảm kịch,
sợ đến kinh hồn bạt vía, chuyện này cũng là bình thường.
“Cháu
đừng sợ, cậu ta đã chết rồi. Tôi họ Hoàng, phụ trách vụ án này. Cháu chỉ cần
trả lời tôi vài câu hỏi là có thể đi. Lúc nãy tôi cũng đã hiểu được một vài
chuyện từ bạn học Hàn Thuật của cháu. Các nhân viên hiện trường của chúng tôi
cũng đã có phán đoán sơ bộ người đã chết chẳng may trượt chân ngã xuống cầu
thang. Tôi chỉ muốn biết trước khi Hàn Thuật đến, cũng là lúc khi người đã chết
định gây hại cho cháu, cậu ta có nói gì với cháu, hoặc có biểu hiện gì khác
thường không?”
Cảnh
sát Hoàng rất hài lòng vì sự ôn hòa của mình đã có tác dụng, Cát Niên từ từ
ngẩng đầu lên.
“Cậu ấy
không hại cháu.”
“Cái
gì?” Cảnh sát Hoàng nhất thời nghe không hiểu.
“Cậu ấy
không làm hại cháu, cậu ấy là bạn cháu.”
Cát
Niên nói nhỏ và yếu, nhưng rất rõ ràng.
“Ý cháu
là cháu quen người đã chết?” Cảnh sát Hoàng tỏ ra ngạc nhiên.
Cát
Niên nói: “Cậu ấy tên là Vu Vũ.”
Cô
không chấp nhận việc gọi người thanh niên dắt tay cô cùng đi qua những năm
tháng qua là “người đã chết”.
Cảnh
sát Hoàng nhanh chóng ghi chép vài thứ vào sổ, “Ý cháu là Hàn Thuật nói không
đúng sự thật. Cháu biết người... Vu Vũ, lúc đó cậu ấy không hề làm hại cháu.”
Cát
Niên do dự hồi lâu.
“Sao
cháu không trả lời?”
“Cháu
không nói Hàn Thuật nói sai sự thật. Cái cậu ấy nhìn thấy không giống với
cháu.”
“Không
giống điểm nào?”
…
Sau khi
Cát Niên vào phòng một lúc lâu thì cảnh sát Hoàng mới quan sát kỹ cô bé này.
Cảm giác đầu tiên khi nhìn cô là quá hiền lành lương thiện, đến mức cảnh sát
Hoàng nhiều kinh nghiệm không phát hiện ra ngay vết máu hình ngón tay ở cổ
chiếc tất màu trắng cô đang đi.
“Tên
cháu là Cát Niên phải không, cháu bị thương à?” Cảnh sát Hoảng hỏi.
Cát
Niên lắc đầu.
“Cháu
cùng Hàn Thuật đến nghĩa trang liệt sĩ để hít thở không khí?”
Cát
Niên khựng lại, vẫn lắc đầu.
“Vậy
tại sao cháu lại xuất hiện ở đấy? Lẽ nào lại là trùng hợp… Tôi hy vọng tốt nhất
là cháu trả lời những câu hỏi của tôi một cách rõ ràng. Tôi hỏi lại, tại sao
cháu lại có mặt ở đấy? Theo như cháu nói thì cháu là bạn của người đã chết, có
phải cậu ta hẹn cháu ra đó?”
Cát
Niên lắc đầu nửa chừng thì nhớ lời cảnh cáo của đối phương, định trả lời thì
điện thoại của cảnh sát Hoàng reo.
“Cháu
đợi một lát, tôi đi nghe điện.” Cảnh sát Hoàng rời khỏi phòng.
Cát Niên
đợi gần một tiếng đồng hồ.
Khi
cảnh sát Hoàng lại ngồi trước mặt Cát Niên thì sắc mặt nghiêm trọng hơn trước
rất nhiều.
“Vu Vũ
đã giết người, cháu có biết không?” Cảnh sát Hoàng hỏi thẳng vào vấn đề.
Lông
mày Cát Niên khẽ run lên.
“Lâm
Hằng Quý chết rồi sao?”
“Cháu
biết Lâm Hằng Quý?’ Ánh mắt cảnh sát Hoàng trở nên sắc lẹm.
“Cháu
sống ở đấy mấy năm, biết rất nhiều người xung quanh đấy.”
“Vậy
cháu cũng biết Lâm Hằng Quý sống ở đâu? Sáng nay, khoảng bảy giờ hai mươi phút,
bệnh viện gần đó nhận được điện thoại nặc danh gọi xe cấp cứu. Vào lúc đó cháu
có đi qua chỗ ông ta không, cháu đã nhìn thấy những gì?”
Cát