ện của hội trưởng hội học sinh vĩ đại của chúng ta quá tốt, mà
dung mạo của Hứa tiểu muội muội lại không sâu sắc, vì thế, các vị em gái trong vườn trường vẫn chưa từ bỏ ý định, nhận định mình còn có cơ hội.
Chẳng qua Tư đại hội trưởng mỗi ngày thần long thấy đầu không thấy đuôi, mà nơi duy nhất có thể tìm hắn chỉ là đến văn phòng hội học sinh – cũng là vùng cấm trong trường, trừ những người trong hội học sinh ra, những
người khác đều không được vào, hại các vị em gái không còn cơ hội đưa
thư tình. Không còn cách nào, đành phải nhờ Hứa tiểu muội muội làm…
“Hứa Thiên Ái, ngươi thật sự đồng ý giúp ta giao thư tình cho hội trưởng?”
Một vị hoa hậu của ngành nào đó không dám tin hỏi. Nàng không phải bạn
gái của Tư hội trưởng sao? Nhưng nghe nói thư tình của tất cả nữ sinh
trong trường đều do nàng giao
“Thật, nhưng ngươi phải giao 100 đồng làm thủ tục phí.” Hứa Thiên Ái chỉ chỉ
cái lọ dự trữ trên bàn. Lại thêm một người đưa tiền nữa
“Đương nhiên.” Hoa hậu lớp lấy 100 đồng ra bỏ vào lọ, giao thư tình cho Hứa
Thiên Ái, “Thật sự có thể đưa đến tận tay hội trưởng?” Nàng vẫn không
yên lòng hỏi han.
“Dĩ nhiên rồi!” Hứa Thiên Ái nhận lấy thư tình bỏ vào ngăn kéo, “Nếu ngươi không tin, vậy thì tự tay đưa cho hắn đi”
Nàng không có cơ hội mới đưa cho nàng giao ! Hoa hậu lớp thầm nói trong lòng , “Lưu luyến không rời” đi ra phòng học.
“Lại lấy tiền được rồi!” Phương Linh cười bắt tay, nặng nề vỗ lên vai Hứa
Thiên Ái, “Chuyện này nếu không cẩn thận coi chừng bị trời phạt.” Chưa
từng thấy người nào kiếm tiền như vậy, giao thơ tình của tình địch cho
bạn trai mình
“Ta đang làm việc thiện, giúp người khác hoàn thành tâm nguyện nha, ông
trời làm sao có thể phạt ta!” Hứa Thiên Ái vừa lấy lại cái lọ, vừa biện
giải cho mình
“Thiện? Vậy 100 đồng kia là cái gì?” Phương Linh nghiêng nghiêng mắt nhìn cái
lọ trên tay Hứa Thiên Ái. Nàng thật đúng là biết lợi dụng thời cơ!
“Ha ha!” Hứa Thiên Ái gãi đầu, cười khan vài tiếng, “Dù sao thì cũng phải thu một ít phí chứ.”
“Cái gì ngươi nói cũng có lí.” Phương Linh lộ ra biểu tình ‘hết cách’ với nàng, “Đúng rồi, hôm nay nhận được mấy phong thư tình”
“Đây, ở đây hết.” Hứa Thiên Ái lấy một chồng thư tình từ trong ngăn kéo ra cho Phương Linh xem
“Tư Hiên Dật biết chuyện này có phản ứng gì?” Đây là Phương Linh tò mò nhất.
“Không phản ứng.” Hứa Thiên Ái bỏ thư tình vào trong túi, thuận miệng tung một câu.
“Không phản ứng? Có ý gì?”
“Ý chính là ta chỉ nhận giao thư tình cho Dật, đâu có nói Dật nhất định
xem, cho nên những thứ này cứ chất đống trong văn phòng hội trưởng hội
học sinh, mấy ngày sau thì biến thành tro bụi.” Hứa Thiên Ái lấy túi đi
đến cửa phòng học
A? Nàng đang gạt tiền ! Cằm Phương Linh rơi xuống, nếu những em gái kia
biết thư tình mình cất công viết ra bị biến thành tro bụi, không biết sẽ có cảm tưởng gì…
Nơi xa, một người rình coi buông kính viễn vọng xuống… Nàng sẽ không tha
thứ cho nàng ta, nếu không phải tại Hứa Thiên Ái, Hiên Dật sẽ không vứt
bỏ nàng, lại càng không làm vậy với gia tộc của nàng, kết cục của nàng
hôm nay đều là do nàng ta gây ra, nàng không cho phép nàng ta hạnh phúc
như vậy …
- -%%%※%%% – -
Bốp!
Cánh cửa phòng hội trưởng hội học sinh bị mở ra, một thân ảnh đi đến trước bàn Tư Hiên Dật và Lăng Tử Nhai đang ngồi thảo luận .
“A, Lăng học trưởng, ngươi cũng ở đây a!” Hứa Thiên Ái lên tiêng chào hỏi với Lăng Tử Nhai
“Đúng vậy, qua đây nói với Dật một chút chuyện.” Lăng Tử Nhai mỉm cười, chỉ vào thư báo cáo trong tay nói
“Nha.” Hứa Thiên Ái gật gật đầu, đi thẳng đến trước bàn làm việc của Tư Hiên
Dật, lấy chồng thư tình từ trong túi ra, đặt lên bàn, ” Đây, thư hôm nay của ngươi đây, ta giao hết rồi đó”
Tư Hiên Dật chán ghét lườm thư tình trên tay một cái, hai tay ôm ngực, bất đắc dĩ nhìn nàng, “Sau này đừng lấy ra nữa.” Đống thư tình chồng chất ở chỗ này, làm hắn không thể không kêu Tử Nhai dùng máy cắt giấy xử lí
hết
“Đừng, ta còn chưa kiếm đủ a!” Hai tay nàng chống nạnh, nói với hắn. Một phong thư tình một trăm đồng, chuyện tốt như vậy đi đâu mà tìm, khó khi có
nhiều em gái tự nguyện bỏ tiền cho nàng, nàng không thể không thu.
Hắn trầm mặc, sau đó không nói gì, rút một tấm thẻ vàng từ trong túi ra đưa cho nàng .
“Đây là cái gì?” Hứa Thiên Ái nhận thẻ vàng, tò mò hỏi
“Thẻ vàng. Bên trong có hai trăm vạn, ngươi muốn mua cái gì thì mua .”
Hai trăm vạn? Lỗ tai của nàng vẫn chưa điếc chứ. Đã sớm biết hắn là kẻ có
tiền, nhưng không cần khoa trương đến mức vừa đưa tay ra là có 200 vạn
đi !!!
“Không cần!” Nàng rất có cốt khí, trả chiếc thẻ lại cho hắn, tuy nàng yêu
tiền, nhưng dùng tiền tự mình kiếm được càng có thành tựu hơn
Xem ra nàng ngoan cố hơn hắn tưởng tượng. Tư Hiên Dật thở dài một hơi, đứng dậy, kéo Hứa Thiên Ái lại gần mình, “Ngươi thật sự muốn tiếp tục giúp
nữ nhân khác đưa thơ tình cho ta?” Hắn cúi đầu, thâm tình khẩn thiết
nhìn nàng, thanh âm trong veo lạnh lùng giờ trở nên ôn nhu vô cùng
Đáng giận! Hắn lại muốn sử dụng tài năng thiên phú của hắn để bắt nàng khuất phục. Tuy chuông báo động tron