ức, hắn nói với ta một tin tốt, ta nhất thời cao hứng mới nắm tay hắn, không ngờ lại bị Dật nhìn
thấy. ” Đúng vậy, bị hắn nhìn thấy, nhưng nàng không hiểu được, vì một
chuyện nhỏ này, sao hắn lại trở nên thất thường như vậy, nàng cũng đâu
có làm sai gì a !
“Người nọ là nam?”
“Là nam, nhưng hắn có cần tức giận như vậy không ? Chẳng qua ta chỉ nắm tay đối phương một chút thôi !”
“Đối với A Dật mà nói, rất cần.” Lăng Tử Nhai mở miệng nói, “Có lẽ ngươi
không biết, nhưng ta nhìn thấy được, trình độ A Dật thích ngươi đã vượt
xa trong tưởng tượng của ngươi, có lẽ đối với hắn mà nói, ngươi còn quan trọng hơn cả bản thân hắn.”
A? thật thế không ? Hứa Thiên Ái cho Lăng Tử Nhai một ánh mắt không tin,
nàng quan trọng như vậy sao? Nàng biết Dật yêu nàng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ yêu mà thôi, trong lòng Dật, hắn mới là quan trọng nhất.
Mà nàng, chẳng qua là hợp với khẩu vị của hắn thôi, cho nên, hắn đối với nàng đặc biệt hơn một chút
“Có lẽ ngươi không tin, nhưng đây là sự thật, ” Lăng Tử Nhai giải thích,
“Ta quen biết với A Dật mười mấy năm, cho tới bây giờ cũng chưa từng
thấy biểu tình lạnh như vậy, với bất cứ chuyện gì, hắn cũng đều không để ý, không có chuyện gì khiến hắn chân thật, cũng chưa từng có người ở
trong lòng hắn, cho dù là người có quan hệ máu mủ nhất cũng vậy. Nhưng
từ sau khi ngươi xuất hiện, A Dật thay đổi, hắn nói chuyện với ngươi rất thật, đặt ngươi vào trong lòng, thậm chí đều đồng ý với tất cả yêu câu
của ngươi, điều này làm cho ta giật mình, ta chưa từng quen A Dật như
vậy. Nếu nói với những người quen hắn, có thể là bọn họ còn nghĩ rằng ta đang nói nhảm”
Hứa Thiên Ái đặt cái ly xuống, chăm chú nhìn dây chuyền trong tay. Đối với Dật mà nói, nàng quan trọng như vậy sao?
“Yêu A Dật là chuyện rất đau khổ, vì nếu hắn không thích ngươi, cho dù ngươi có cố gắng đến cỡ nào, hắn cũng không bố thí tình cảm cho ngươi. Nhưng
người bị A Dật yêu còn đau khổ hơn, ham muốn chiếm hữu của hắn quá mãnh
liệt, tình cảm của hắn cũng quá đơn thuần, hắn không có tình cảm với thứ gì, cho nên mới đặt toàn bộ tình cảm lên người ngươi …”
Là thế này phải không? Cho nên vì nàng nắm tay mà hắn tức giận, phẫn nộ
như vậy ? Hứa Thiên Ái vẫn nhìn chằm chằm dây chuyền trong tay. Hắn
không phải không có tình cảm, chỉ là đặt toàn bộ tình cảm lên người
nàng, cho nên biểu hiện mới kịch liệt như vậy …
Lăng Tử Nhai nhìn chăm chú Hứa Thiên Ái, “Ta khuyên ngươi nên suy nghĩ rõ
ràng, nếu ngươi thật lòng yêu A Dật, muốn cùng hắn một chỗ, vậy phải có
quyết tâm thừa nhận ham muốn chiếm hữu của hắn, nếu không, ngươi nên
tránh xa A Dật một chút.” Hắn không muốn A Dật bị thương tổn.
Rời khỏi Dật ? Hứa Thiên Ái từ từ ngẩng đầu nhìn Lăng Tử Nhai. Nàng không
muốn rời khỏi Dật, nàng thật sự yêu Dật! “Ta không muốn rời khỏi hắn!”
Nàng chậm rãi phun ra mấy chữ
“Vậy ngươi có dũng khí để đối mặt với tình cảm và ham muốn chiếm hữu của hắn không ? Nếu sau này ngươi lại vô ý nắm tay nam nhân khác, hắn sẽ giống
như hôm nay.” Lăng Tử Nhai trịnh trọng nói với Hứa Thiên Ái. Hắn hy
vọng nàng nghĩ rõ ràng, tình cảm này quá mạnh mẽ, nếu đã quyết định thì
không còn đường lui .
“Cho dù vậy ta cũng không muốn rời khỏi hắn. Tình cảm của Dật quá mãnh liệt, có lẽ cả đời ta cũng không thể thích ứng, nhưng ta sẽ cố gắng thăng
bằng với hắn.” Nàng kiên định nói. Nàng không thể quên được nước mắt của thiên sứ mỹ lệ rơi xuống, nàng biết hắn đang đau lòng …
“Nếu ngươi không thể thăng bằng thì sao a?”
“Vậy thì cả 2 chúng ta đều nhận thương đi!” Hứa Thiên Ái đứng dậy, nắm
chặt dây chuyền trong tay, “Cho dù ta muốn rời khỏi hắn, hắn cũng
không cho phép!” Nàng không có đường lui, nếu thật không thể tìm thăng
bằng, vậy để bọn họ cùng nhau xuống địa ngục đi. Nàng không rõ lắm, sau
này nàng có hối hận về quyết định của ngày hôm nay hay không, nàng chỉ
rõ ràng , bây giờ nàng muốn cùng hắn một chỗ
Dây chuyền này, nàng muốn nó phải ở trên cổ Dật, nàng muốn vuốt lên cơn giận của hắn…
Hứa Thiên Ái đứng trước cửa nhà trọ của Tư Hiên Dật, giơ tay ấn chuông cửa. Nhưng lâu thật lâu sau, vẫn không có người ra mở cửa
Dật vẫn chưa về sao? Hứa Thiên Ái tựa thân thể vào tường, khuôn mặt tròn
tròn như trái táo nhăn lại, rốt cuộc hắn đi đâu ? Gọi điện thoại di động thì tắt máy, đến nhà thì không có về , …
Vậy ở đây đợi hắn về đi. Hứa Thiên Ái cuộn thân thể lại, ngồi trên mặt đất, vùi mặt trong hai đầu gối, nàng muốn ở đây đợi hắn về …
Mười một giờ đêm.
Tư Hiên Dật trở về nhà trọ, đang chuẩn bị lấy chìa khoá ra mở cửa, một
thân ảnh nhỏ co rúm lại làm động tác của hắn ngừng lại, là Thiên Ái, sao nàng lại ở đây? Hắn nửa ngồi xổm xuống nhìn nàng, nàng ngủ thiếp đi,
nhưng ngủ thật không yên tĩnh, hai hàng lông mày nhíu chặt, là vì hắn
sao? Hắn quyết định không nhìn nàng nữa, nhưng sự xuất hiện của nàng,
lại làm tim hắn bắt đầu chuyển động … Nàng lại dễ dàng ngăn lại quyết
định của hắn lần nữa.
Mở cửa, Tư Hiên Dật ôm lấy Hứa Thiên Ái đi vào nhà , nhẹ nhàng đặt nàng
lên giường, cầm lấy tấm mền màu trắng thiên nga đắp lên cho nàng …
“