Ưm…” Hứa Thiên Ái giật giật mày, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy Tư Hiên Dật, thần chí vẫn còn chưa khôi phục lại.
Hắn lẳng lặng nhìn nàng, sau đó không nói một lời quay sang chỗ khác, đi đến phòng ngủ của mình
“Dật!” Nàng phục hồi tinh thần lại, xoay người xuống giường, “Chờ một chút!” Nàng bắt lấy vạt áo của hắn, ngăn hắn rời đi.
Tư Hiên Dật đẩy tay Hứa Thiên Ái đang nắm lấy vạt áo của hắn ra, đưa lưng
về phía nàng, bình tĩnh nói: “Tạm thời chúng ta đừng nên gặp mặt, nếu
ngươi thức dậy rồi thì về trước đi” Hắn cần chỉnh lại tâm tình của mình
“Ta, không, muốn!” Hứa Thiên Ái đứng trước mặt Tư Hiên Dật, lớn tiếng nói,
“Tại sao lại tạm thời không gặp mặt, là vì buổi chiều ta nắm tay người
khác sao ?”
Nhớ đến nàng nắm tay người khác, cười vui vẻ, tim của hắn lại buồn bực,
“Tránh ra,” hắn lạnh lùng đẩy nàng ra, “Ta muốn yên tĩnh một chút!”
Hứa Thiên Ái mất thăng bằng ngã nhào xuống, “Ngươi là người xấu! Rõ ràng
yêu ta, tại sao lại không muốn gặp mặt ta!” Nàng giống hệt đứa con nít,
ngồi khóc trên đất
Tiếng khóc của nàng làm hắn dừng bước, xoay người khuôn mặt trái táo của nàng đầy nước mắt, tim của hắn lại bắt đầu dao động, “Đừng khóc.” Hắn ngồi
xổm người xuống, lấy khăn tay ra lau nước mắt cho nàng, “Ta yêu ngươi,
cho nên ta không chịu được khi nhìn thấy ngươi chạm nam nhân khác, hoặc
họ chạm ngươi, cùng một chỗ với ta, ngươi sẽ rất mệt, nếu ngày nào đó
ngươi làm ta thương tổn, ta thậm chí có thể giết ngươi. Vậy ngươi còn
muốn ở cùng một chỗ với ta sao ?” Hắn sợ hắn không khống chế nổi, tạo
nên thương tổn không thể xoá nhoà cho nàng .
“Ta cực kỳ yêu ngươi!” Hứa Thiên Ái ngừng khóc, hai tay ôm lấy cổ Tư Hiên
Dật, nằm úp sấp lên bờ vai hắn, lẳng lặng nói, “Trên thế giới này, người ta yêu nhất chính là ngươi, ngươi giống như ông trời của ta vậy, ở cạnh ta bảo vệ ta, dùng phương thức của ngươi, dần dần giao tình yêu cho ta. Cùng ngươi một chỗ ta rất vui vẻ, cho dù có khi ngươi cũng làm ta
thương tổn, nhưng ta biết, nó cũng chứng minh ta yêu ngươi, khi ngươi
thương tổn ta, ngươi lại càng đau lòng hơn. Cho nên, câu trả lời của ta
là – - ta muốn cùng ngươi một chỗ.”
Tư Hiên Dật giật mình, mở to hai mắt nhìn, “Cho dù cũng có lúc như ngày hôm nay ?”
“Đúng, cho dù giống ngày hôm nay, ta cũng muốn cùng ngươi một chỗ.” Nàng ngẩng đầu lên, kiên định nhìn thẳng hắn, “Nhưng ta hy vọng sau này ngươi tin
tưởng tình cảm của ta, cho dù trong lúc ta vô ý lại nắm tay nam nhân
khác, nở nụ cười với nam nhân khác. Tin ta, trừ ngươi ra, ta sẽ không
yêu nam nhân khác, vĩnh viễn cũng không phản bội ngươi”
Hắn nhẹ phẩy tóc nàng, nhàn nhạt nở nụ cười, “Ta tin ngươi!” Hắn sẽ cố gắng tin tưởng nàng.
“Chúng ta thử tìm một điểm thăng bằng , có được hay không?” Hứa Thiên Ái bắt đầu đề nghị
“Điểm thăng bằng?”
“Đúng vậy a! Sau này, khi ngươi phát giận phải tận lực khống chế tính tình
của ngươi, phải quen ta cười với người khác, đương nhiên, người khác
cũng bao gồm nam nhân, vì đối với ta mà nói, đây là chuyện cực kì bình
thường. Ta a, sẽ vì ngươi mà tận lực tránh tiếp xúc cùng nam nhân khác – - bất quá, không bao gồm cha ta. Như vậy, tình yêu của chúng ta mới
trường trường cửu cửu” Hứa Thiên Ái giải thích với đề xuất của mình
Tư Hiên Dật trầm mặc. Hắn làm được sao?
“Như thế nào? Có được hay không vậy!”
Hắn muốn tiếp tục canh chừng nàng, “Ta sẽ thử làm.” Hắn cũng không muốn làm tổn thương nàng nữa
“Thật tốt quá!” Hứa Thiên Ái cao hứng kêu lên. Cúi đầu, tay đi vào túi, “Vậy
bây giờ ngươi có thể nhận sợi dây chuyền này không ?”
“Dây chuyền?” Tư Hiên Dật nhìn vòng trang sức mà Hứa Thiên Ái lấy ra, “Là cái mà buổi chiều ngươi liều mạng bảo vệ ?”
Nàng lần mò dây chuyền, gật gật đầu.
“Tại sao muốn bảo vệ nó?” Hắn vỗ về mu bàn tay sưng đỏ của nàng hỏi. Nếu
không phải Tử Nhai đột nhiên đi vào, không biết tay nàng sẽ biến thành
thế nào.
“Bởi vì nó giống ngươi.”
“Giống ta?” Hắn mê hoặc nhìn về phía nàng, không ngờ đáp án của nàng lại là như vậy
“Đúng, làm người ta có cảm giác không thể đoán được, rất giống ngươi.”
Hắn làm nàng đoán không được ?
“Ngươi có thể mang nó lên không ?” Hứa Thiên Ái chờ mong nhìn Tư Hiên Dật,
nàng thật sự rất hy vọng hắn có thể đeo sợi dây chuyền này, đây là lễ
vật lần đầu tiên nàng mua cho hắn a
Tư Hiên Dật không nói gì nhìn Hứa Thiên Ái, thật lâu sau, hắn cúi đầu,
vung những sợi tóc tán loạn trên vai lên, lộ ra cái cổ hoàn mỹ
Hứa Thiên Ái nở nụ cười, ôn nhu đeo vòng cổ cho hắn
Tư Hiên Dật đùa bỡn vòng cổ, “Chữ thập và cánh cho ma vương ?”
“Rất xứng đôi với ngươi.” Nàng dò đầu qua, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn. Hắn là thiên sứ của nàng, chỉ là thiên sứ của một mình nàng …
Tay hắn chiếm hữu eo nàng, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn của nàng.
Không phải là không có cảm tình, chỉ là đều đặt lên cùng một người, cho nên
mới kịch liệt như thế ,toàn bộ thế giới của hắn, chỉ có mình nàng mà
thôi …
- -%%%※%%% – -
Hứa Thiên Ái năm thứ nhất ngành Hán ngữ cùng hội trưởng hội học sinh – Tư
Hiên Dật chính thức quen nhau hai tháng, toàn trường đều biết. Chỉ là do điều ki