xảy ra chuyện gì?”
Miệng anh nói xong, trong đầu lại hiện lên bức họa. Ở Sudan nơi làm
việc luôn là bóng dáng bước nhanh vào vào ra ra của cô ấy, ở trên thảo
nguyên Gabon đuổi theo bươm bướm xanh mái tóc dài tung bay đón gió, đêm
mưa Bờ Biển Ngà cô ấy mảnh mai dựa vào bờ vai của mình cùng đón anh ban
mai, chăm sóc mình bị bệnh bằng đôi tay mềm mại, ánh trăng Angola cùng
với màu máu là thân thể với những đường cong lung linh…..
Anh cau mày, tâm cũng nắm thật chặt…. Những thứ này, có tính là không có gì xảy ra không ?
“Ha ha, đúng thế” Sở Úc ngơ ngác nhìn Anh bồi nửa ngày,mới phản ứng chậm chạp cười nói, “Tôi thật sự là say, An Tiểu Tâm làm sao lại coi trọng cậu”.
“Phốc!” Anh Bồi một ngụm rượu thiếu chút nữa phun ra ngoài, tức giận nói: “Chỉ có tôi chướng mắt cô ta, làm sao sẽ đến phiên cô ta ghét bỏ tôi?”
“Người anh em, đừng trách tôi đả kích cậu, An An khẳng định ghê
tởm cậu. Cô ấy giống như quyết định sẽ thủ tiết vì Đặng Dịch Triều rồi,
đến thần tiên ở trước mắt cô ấy cũng chưa chắc đã động lòng đâu. Huống
chi cậu lại công khai mang theo tình nhân bên người….Ha ha….Ha ha” Sở Úc cười khô.
“Hai người rốt cục xảy ra chuyện gì? Tôi từng nghe Đinh Phổ Nguyệt nói, năm đó là An Tiểu Tâm theo đổi cậu a!” Anh Bồi tò mò.
“Đừng nói nữa, năm đó tôi làm những việc ngu ngốc kia. Vì để cho cô ấy có thể chú ý đến tôi, tôi cố ý ở trước mặt cô ấy đùa bỡn giả dạng lãnh khốc. Mua chuộc bạn cùng phòng cô ấy, kích cô ấy theo đuổi tôi.
Nha đầu ngốc này, thật bị lừa, đến bây giờ còn nghĩ là năm đó cô ấy sử
dụng tất cả vốn liếng của mình để theo đuổi tôi.” Sở Úc có lẽ là nghĩ đến năm đó An Tiểu Tâm bộ dáng ngu ngốc, cầm ly rượu cười ha ha khúc khích.
“Cô ấy dùng chiêu gì sao?”
“Cậu nên hỏi tôi sử dụng chiêu gì! Tôi dùng tất cả biện pháp đem
hành tung của mình tiết lộ cho người bạn bên cạnh cô ấy, đợi cô ấy tới
tìm tôi. Có lúc cô ấy không đến, tôi cứ thế chờ cả ngày. Thường đến thời gian tự học, tôi phải cố hết sức mới đem nữ sinh bên cạnh đuổi đi, chờ
cô ấy chậm rì rì tới tìm tôi. Chẳng qua lúc đó cô ấy lại chuyên tâm tự
học, không đến nói chuyện với tôi, khiến tôi tức giận gần chết. Trời mưa tôi cố ý không mang theo ô, ở trong trời mưa đi, đợi cô ấy nhường một
nửa cái ô cho tôi. Sáng sớm tôi chạy đến lầu dưới ký túc xá cô ấy,đem
van xe đạp của cô ấy vặn ra. Ở thời điểm cố ấy không kịp đi học thì làm
bộ đi xe ngang qua, cho cô ấy đi cùng tôi đến giảng đường đi học. Tôi
chướng mắt cô ấy quan hệ tốt cùng với Đặng Dịch Triều, chạy đi tìm người ta đánh nhau. Dù sao, khi đó tôi đem những việc ngốc cả đời này làm hết rồi”.
Anh Bồi nghe, chậm rãi nói: “Lúc tuổi còn trẻ làm một chút chuyện ngốc cũng coi như là nhớ lại những kí ức tốt đẹp. Lúc cậu làm những
việc ngốc này, tôi còn đang ở nước Mỹ cố gắng học tập, vội vàng đi làm,
những ngày sau này vừa khô khan vừa cực khổ, tôi ước gì cũng có người để cho tôi làm chút việc ngốc đây”.
“Cậu là người lãnh tâm mặt lạnh, muốn cậu làm chuyện ngu ngốc, so với lên trời còn khó hơn”. Sở Úc buồn bực nói.
“Thật không biết là cậu mắng tôi hay là khen tôi”. An Bồi giơ giơ tay kéo cà vạt cả mình, cảm giác tối nay anh cùng Sở Úc nói chuyện
khiến anh có chút thấp thỏm, trong lòng mờ mờ mờ ảo ảo cảm thấy giống
như có thứ gì bị chính mình bỏ sót.
“Vậy cậu cùng An Tiểu Tâm sau thế nào lại….Chia tay?” Anh Bồi hỏi, thời điểm anh bị thương, An Tiểu Tâm từng nói qua Sở Úc ngoại tình.
“……” Sở Úc cầm ly rượu trên tay đột nhiên cứng lại, anh không lên tiếng, kéo dài trầm mặc, chẳng qua tiếp tục rót rượu, ngửa đầu uống cạn, làm động tác uống nữa.
Anh Bồi cau mày nhìn anh,khi anh uống đến chén thứ ba, Anh Bồi giữ tay anh lại: “Sở Úc,đừng uống nữa. Thật không bỏ được, phải đem cô ấy kéo trở lại. Đuổi
theo không trở lại thì buông tay. Đàn ông con trai, tại sao không có
tiền đồ ở trong này uống rượu giải sầu”.
“Buông tay? Nói dễ dàng! Trong khoảng thời gian này, thái độ của
An An đối với tôi đã khá hơn nhiều, Nhưng tôi biết rõ, cô ấy đã cách
tôi càng ngày càng xa. Cô ấy nhẹ nhàng như mây trôi, nói rõ ràng là cô
ấy đã hoàn toàn buông tay rồi. Lúc đầu tôi hi vọng cô ấy thứ cho tôi,
hiện tại tôi hi vọng cô ấy hận tôi, hận toi mới chứng tỏ rằng cô ấy
không quên được tôi”. Sở Úc vừa nói, vừa đẩy tay Anh Bồi, tiếp tục rót rượu.
Anh Bồi cười khổ lần nữa đè anh lại nói: “Phụ nữ khắp nơi nhiều như vậy, tại sao phải là cô ấy? Như Y….”
“Người khác cũng không được, Anh Bồi, tôi thử qua, thật….” Sở Úc cắt đứt lời anh, có lẽ là quá say , có lẽ đã nói đến chỗ thương tâm, giọng nói thậm chí có chút nghẹn ngào.
Anh Bồi nhìn anh bộ dáng tinh thần sa sút, đột nhiên thật thấp giọng hỏi: “Sở Úc, nếu tôi thật sự cùng An Tiểu Tâm có cái gì, cậu sẽ như thế nào?”
Sở Úc giật mình nhìn Anh Bồi, mặc dù rượu cồn đã hoàn toàn tê liệt đầu óc của anh , nhưng anh theo bản năng trả lời: “Anh Bồi, tôi cảnh cáo cậu, đừng đụng An Tiểu Tâm. Nếu không chúng ta không thể là an hem nữa”.
Anh Bồi thở ra một hơi, phiền não đoạt lấy chai rượu trong tay Sở
Úc, đem rượu còn lại đổ vào trong ly của mình, không nói hai
