ỉ cần môt mình nàng!
“Thanh thiếu gia. . . . . .” Ánh mắt của nàng tràn đầy cầu xin tha thứ.
Làm sao đây? Hắn bây giờ không giống như lúc trước, giống như là không hỏi ra kết quả sẽ không chịu từ bỏ, vậy phải làm sao?
“Đáng chết! Nàng không được gọi ta thiếu gia, ta đã sớm không phải là thiếu gia của nàng!” Hắn tức giận dùng sức nắm chặt tay của
nàng, hai con ngươi như hai ngọn lửa bùng cháy dọa người.
Lão Thiên, hắn thật sự bị chọc tức, đều do nàng, đều là nàng
không tốt, ngay từ lúc hắn hôn nàng thì nàng nên kiên quyết đẩy hắn ra
mới đúng, tại sao lại như bị quỷ ám mà đi theo hắn chứ?
Hiện tại hối tiếc cũng vô ích, lửa là nàng đốt lên, sẽ phải
phụ trách dập tắt, mặc dù, muốn dập trận lửa này đối với nàng mà nói là
rất khó.
Ai.
Cát Tường thở dài, đáng thương nhìn hắn, ăn nói khép nép nói “Được, ta không gọi ngươi thiếu gia, ngươi đừng tức giận, không cần nổi giận, chúng ta nói chuyện một chút, nói rõ ràng, ngươi —— buông ta ra
trước, ta rót cho ngươi chén nước cho ngươi thông suốt.”
Bùi Thanh buông nàng ra, nàng hạ mí mắt, yên lặng đi rót nước.
Hắn nhìn chằm chằm nàng, khắc sâu mà nhạy bén cử động của
nàng, đến lúc nàng xoay người, đem chén trà đưa đến trong tay hắn, không lên tiếng, trong ánh mắt như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói lại thôi.
Hắn không khát, nhưng vẫn uống.
“Nói đi!” Hắn nhìn nàng. “Cho ta một lý do có thể tin tưởng, nếu không chúng ta tháng sau thành thân.”
Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Cát Tường vừa xao động vừa chua xót.
Nữ nhân nào nghe được nam nhân yêu mến cầu hôn mà không vui vẻ ? Nếu như không có chuyện kia, nàng nhất định sẽ đồng ý hắn.
Nước mắt đau khổ chảy ra, sớm biết không có kết quả, nàng tại sao lại không khống chế được tình cảm của mình?
Những năm này, không phải là đã trải qua rất nhiều chuyện
sao? Nàng có thể tiếp tục như vậy, nàng, lại phá hư tất cả, là nàng mặc
cho hắn tác thủ, nàng là người gây nên mọi chuyện.
“Chúng ta không thể thành thân, bởi vì ——” Nàng cúi thấp đầu
xuống, không dám nhìn hắn, lại cảm giác được đầu ngón tay của mình lạnh
toát.
“Vì sao?” Bùi Thanh nhíu mày, chờ đáp án của nàng.
Nàng lấy dũng khí, đưa mắt lên nhìn nhìn hắn, nặng nề hít một hơi, nói: “Bởi vì —— ta là người của Đại thiếu gia!”
“Cái gì?” Hắn chấn động mạnh, “Ba” một tiếng, bóp nát chén sứ trong tay.
Cát Tường kinh hãi nhảy dựng lên, ý niệm đầu tiên là tiến lên nhìn xem vết thương của hắn.
“Đừng tới.” Hắn khàn giọng nói: “Đứng ở chỗ đó, nói rõ ràng.”
Nàng đau lòng nhìn hắn, tay của hắn đang chảy máu, sắc mặt
của hắn thật tái nhợt, giống như là bị đánh một gậy thật mạnh, lòng của
nàng theo đó mà co rút nhanh, đau đớn hơn.
“Nói cho ta biết, tại sao nàng lại là nữ nhân của Bùi Văn?” Hắn cắn răng, từng chữ từng chữ hỏi.
Nàng không dám nhìn hắn, chỉ cúi đầu thật thấp nhìn giày hoa
ủa mình, nhẹ nói: “Ngươi cũng biết ta hầu hạ Đại thiếu gia ba năm, có
một tối, hắn uống một chút rượu, muốn. . . . . . Ta không thể chống cự,
chuyện liền. . . . . . Cứ như vậy xảy ra.”
Nói dối như vậy, nàng sẽ xuống Địa ngục, nàng nhất định sẽ xuống Địa ngục !
Nhưng, đây là cách duy nhất có thể ngăn chặn ý niệm của hắn,
nếu nói ra năm đó ác nhân kia đã làm ra chuyện với nàng, hắn nhất định
sẽ nổi điên, hắn cũng nhất định sẽ tự trách mình không có bảo vệ nàng
cho tốt, hơn có thể sẽ bởi vì muốn bù đắp cho nàng mà cùng nàng thành
thân, nàng không muốn chuyện như vậy phát sinh.
“Nói tiếp.” Sắc mặt của hắn xanh mét.
“Sau lại. . . . . .” Nàng khẽ nâng nâng con mắt, đáy mắt có
sự đau khổ bất đắc dĩ. “Lại. . . . . . Xảy ra mấy lần. . . . . . Hắn là
thiếu gia, ta chỉ là một nữ tỳ. . . . . . Thật. . . . . . Không có biện
pháp phản kháng ý tứ của hắn. . . . . .”
Nàng lắp bắp nói, hắn một câu nói cũng không nói, chỉ gắt gao nhìn nàng, nặng nề hít thở.
Thì ra, đây chính là nguyên nhân nàng trốn tránh, đây chính
là nguyên nhân nàng rõ ràng có tình cảm với hắn mà lại đóng chặt cánh
cửa lòng, thì ra là thân thể của nàng đã bị Bùi Văn chiếm cứ!
Bùi Văn làm như vậy, tuyệt không kỳ lạ, dù sao Bùi Văn yêu
thích nàng như vậy, yêu thích đến mức tất cả mọi người nhìn ra được,
không phải sao?
Là hắn cho tới nay không nghĩ tới điểm này, hắn vẫn cho rằng
nàng giữ mình trong sạch, đối với Bùi Văn lại không có biểu cảm, duy trì ở giới hạn chủ tớ, cũng cho là Bùi Văn căn bản không xứng với nàng.
Thế nhưng hắn lại bỏ quên điểm trọng yếu nhất, chủ tử muốn nàng, nàng có thể từ chối sao?
Nàng chỉ là thân phận nha hoàn bán mình ti tiện, nói một cách thẳng thừng, mạng của nàng là Bùi phủ mua được, cho dù có người bảo
nàng đi chết, nàng cũng phải đi, huống chi là Bùi Văn thân phận Đại
thiếu gia bức hiếp nàng, nàng làm sao có thể phản kháng được?
Hắn nên sớm nghĩ đến điểm này, hắn nên phòng ngừa rắc rối có
thể xuất hiện, hắn nên bảo vệ nàng mới đúng, nhưng vậy mà hắn cái gì
cũng không làm, đáng chết!
Mấy năm này, hắn đã học được mặt không đổi sắc trước dục
vọng, ở Cô Đồ Sinh dạy, hắn học được ổn định tính tình của mình, đem sự
hòa thuận thương đội cùng lợi nhuận đặt số một, cũng khô
