ẳng lẽ Nguỵ Tông Thao không
cần giải quyết nhu cầu sinh lý?
A Thành vừa dọn dẹp căn
nhà lớn ở đảo Sentosa, vừa không ngừng suy nghĩ, ánh mắt không khỏi nhìn về phía tủ ti vi, không biết bên trong có thế cất giấu đĩa phim gì hay
không?
A Thành lắc lắc đầu, ra
lệnh bản thân mình không thể bất kính với Nguỵ Tông Thao, kết quả là
trong tủ ti vi không có phát hiện cái gì bất thường. Ngược lại, cậu phát hiện máy tính trong phòng làm việc lòi ra một đĩa CD.
Một gian phòng lớn như
thế, đây là đĩa phim duy nhất hiện ra, A Thành cảm thấy rất kỳ lạ. Trước kia rõ ràng không có nhìn thấy đĩa CD nào cả, cái đĩa này xuất hiện khi nào? Cậu ta nhớ rõ trước đó không lâu, Nguỵ Tông Thao mới đi Campuchia
đón bố già về, cánh tay của bố già bị súng bắn bị thương, chắc là Nguỵ
Tông Thao không có rảnh rỗi đi mua đĩa phim xem. A Thành thu dọn sạch sẽ bàn làm việc, đem đĩa phim và tài liệu cùng để sang một bên.
Kết quả là bàn làm việc
ngăn nắp không được nghênh đón khen ngợi của Nguỵ Tông Thao, mà A Thành
suýt nữa bị Nguỵ Tông Thao doạ cho vỡ mật.
Nửa đêm, A Thành còn đang ngủ ở trong nhà thì nhận được điện thoại của Nguỵ Tông Thao. Xém chút
nữa là cậu ta té xuống giường, quần áo cũng không kịp mặc chỉnh tề, cậu
liền đến căn nhà lớn, nghênh đón cậu chính là khuôn mặt lạnh lùng của
Nguỵ Tông Thao.
Nguỵ Tông Thao chỉ vào đĩa CD ở bên cạnh tài liệu, lạnh lùng nói: “Đã động qua?”
A Thành gật gật đầu: “Vâng.”
Cậu thành thật như thế,
cũng không ngờ sắc mặt của Nguỵ Tông Thao trầm xuống, ánh mắt hung ác
đáng sợ. Lần đầu tiên ở bên ngoài bàn đánh bài, A Thành phản ứng nhanh
nhẹn, lập tức dè dặt giải thích: “Tôi đem nó từ bên cạnh máy tính tới
bên cạnh xấp tài liệu…Không có xem…”
Vẻ hung dữ biến mất trong nháy mắt, Nguỵ Tông Thao nới nới cà vạt, lúc này mới lộ ra mềm mỏng,
phất phất tay kêu cậu trở về. A Thành thở ra, tay chân cứng ngắc rốt
cuộc có thể nhúc nhích.Lúc đóng cửa phòng lại, cậu nhìn thấy Nguỵ Tông
Thao mở máy tính lên, nhét đĩa vào. Bên trong đến tột cùng là cái gì mà
nửa đêm rồi anh ta vẫn còn muốn xem?
Đĩa CD này đã quấy nhiễu
lòng A Thành ngứa ngáy. Vài năm sau đó, mấy người bọn họ chạy ngược chạy xuôi khắp nơi trên thế giới, mỗi lần trở lại Singapore là A Thành lại
có thể nhìn thấy đĩa CD kia. Chỉ bất quá về sau này, đĩa CD đó bị bỏ vào trong ngăn kéo, vị trí không hề thay đổi, tựa như bị người ta quên đi.
Cho đến khi bọn họ từ Trung Quốc trở về…
Chuyển ngữ: Pussycat
***
A Thành từng sinh sống ở
Trung Quốc, cho nên tiếng Hoa của cậu nói không tệ, nghe không ra khẩu
âm Singapore. Trước khi đi Trung Quốc, cậu còn cố ý xin Trang Hữu Bách
chỉ dạy qua văn hoá Trung Quốc. Trang Hữu Bách suy nghĩ một chút, chỉ
nói hai chữ: “Mạt chượt.”
Mạt chượt, A Thành dĩ nhiên hiểu biết, nhưng mà cậu càng thích chơi bài tây hơn.
Bốn người bọn họ theo
Nguỵ Tông Thao đi Trung Quốc, kẻ trước người sau không hề có lý lịch
Singapore. A Thành ít nhiều biết một chút về thân thế của Nguỵ Tông
Thao, cậu thông cảm đồng thời càng thương hại cho tập đoàn Vĩnh Tân hơn, không biết tập đoàn này còn có thể giữ lại được bao lâu.
Nửa năm trước, Nguỵ Tông
Thao như là vừa làm vừa chơi, ngẫu nhiên đến tập đoàn Vĩnh Tân lay động
một chút. Người cô của anh trước mặt là một người, sau lưng là một người khác. Chú của anh thì mặt người dạ thú.
A Thành cảm thấy từ “Mặt
người dạ thú” này dùng cũng không thích đáng, nhưng cậu ta cũng không có sửa lại. Cậu tiếp tục chăm sóc cho ăn uống hằng ngày của Nguỵ Tông
Thao, thỉnh thoảng còn có thể đi công tác ra nước ngoài, hoặc là quay về Singapore một chuyến. Tóm lại, xuất nhập cẩn thận, giấu diếm chân tướng nhiệm vụ.
Sau đó Nguỵ Tông Thao cản một phát súng cho ông Robin, kế hoạch rốt cuộc bắt đầu.
Trước đó, Trang Hữu Bách
đã liên lạc với người đáng tin cậy, thuê một căn nhà ở Nho An Đường.
Nguyên bản của kế hoạch là chờ cho sau khi Nguỵ Tông Thao dàn dựng “Nguỵ Khải Nguyên hãm hại Nguỵ Tông Thao”, thì Nguỵ Tông Thao tới nơi này
“tránh né” thuận tiện nghỉ dưỡng. Nhưng mà một phát súng đỡ cho ông
Robin này đã đem lại hiệu quả càng thêm rõ rệt, kế hoạch được tiến hành
sớm. Nguỵ Tông Thao xử lý vết thương qua loa, muốn nắm lấy thời gian
chạy tới Nho An Đường.
Đêm giao thừa, bọn họ ăn được một chén canh chân gà đậu phọng.
A Thành từng tự kiểm
điểm, có phải tay nghề bếp núc của mình không giỏi hay không, cho nên
Nguỵ Tông Thao cần một cô đầu bếp nhỏ.
A Tán và Trang Hữu Bách
nhìn cậu giống như là đang nhìn người ngoài hành tinh. A Thàng vốn cũng
không lý giải được ý nghĩa của hai luồng ánh mắt này, cho đến về sau cậu mới hiểu được – cậu vĩnh viễn không thể thay thế được cô đầu bếp nhỏ
này. Bởi vì nếu Nguỵ Tông Thao muốn cậu đi làm việc của cô đầu bếp nhỏ
này thì cậu sẽ chết không khuất phục!
Cậu là một người đàn ông
chân chính đó. Tuy rằng dì Hoa luôn trêu chọc bọn họ, nhưng mọi người
luôn rõ ràng, cậu là một người đàn ông chân chính. Cho nên không phải là cậu nên thấy may mắn vì Nguỵ Tông Thao là một người đàn ông bình
thường?
Cậu nhớ rõ có một ngày,
Trang Hữu
