khách chạy định kỳ này.
Tuy rằng thân thể Trần
Chi Nghị không khoẻ, nhưng ý thức rất tỉnh táo, biết Dư Y ở ngay bên
cạnh, không tự chủ được cầm lấy tay cô. Bên tai có một mệnh lệnh lạnh
như băng: “Buông tay!”
Trần Chi Nghị càng nắm
chặt hơn, nhắm mắt lại coi như cái gì cũng không biết, thì thầm nói:
“Nhất Nhất, khi nào thì em mới hết giận?”
Dư Y thở dài, gắng sức rút tay mình ra, nói: “Anh đừng có giả bệnh với tôi. Tôi biết là anh rất tỉnh táo!”
Trần Chi Nghị cười khẽ, chậm rãi mở mắt ra, qủa thật có chút suy yếu, muốn ngủ nhưng vẫn còn mạnh mẽ chống đỡ.
Dư Y đo nhiệt độ cơ thể
cho anh ta xong, nhìn nhìn nhiệt kế, nhiệt độ hơi cao, chắc là không có
gì đáng ngại. Cô để Trần Chi Nghị ngủ đi, muốn liên hệ với nhân viên
trên tàu, coi có thể để cho Trần Chi Nghị trực tiếp rời tàu ở Malaysia
hay không.
Trần Chi Nghị ngăn cô lại, nghiêm mặt nói: “Tôi nói rồi, em đi đâu thì tôi sẽ đi cùng!”
Dư Y cười nhạo: “Tôi đi chỗ nào cũng không muốn thấy anh!”
Trần Chi Nghị không nói
được một lời, lẳng lặng nhìn Dư Y chăm chú. Trong khoang phòng không có
cửa sổ, không nhìn thấy biển rộng bao la, không nhìn thấy từng ngọn sóng lớn, không ai quấy rầy, hiếm có một nơi cơ hội như vậy.
Không bao lâu anh ta lại
bắt đầu muốn ói, ban đầu cố nén, vẻ mặt đã muốn trương lên đỏ bừng. Dư Y thở dài một hơi, đem thùng nhựa nhỏ tới trước mặt anh ta. Trần Chi Nghị ôm lấy thùng bắt đầu nôn khan, đâu còn có một vẻ không sợ hãi, bộ dáng
nho nhã nữa.
Sau khi Dư Y chăm sóc cho anh ta ba tiếng đồng hồ, cho đến khi trời sắp sáng thì mới trở về
phòng, buồn bực nhức đầu đi ngủ, không thèm lo đến Trần Chi Nghị sống
hay chết nữa. Trong mộng cô gặp được mẹ, mẹ cười nhạo cô: “Đừng tưởng
rằng mẹ không thấy được, trên đường trở về con và Trần Chi Nghị vẫn nắm
tay nhau. Con đó, đừng có ương ngạnh như vậy, mẹ nói thẳng cho con biết
mẹ thích Trần Chi Nghị làm con rể của mẹ. Trên đời này, ngoại trừ mẹ và
cha con ra, không còn ai có thể thương con giống như Trần Chi Nghị vậy.
Rốt cuộc là con không vừa lòng cậu ta ở chỗ nào?”
Cảnh đột nhiên chuyển tới phòng bệnh. Khuôn mặt của mẹ tiều tuỵ, không còn xinh đẹp đoan trang
như ngày xưa, nói với Dư Y: “Đứa nhỏ Trần Chi Nghị kia, là cậu ta không
đúng, nhưng thiếu chút nữa là cậu ta gây sai lầm cũng là vì con. Con
đừng trách cậu ta đối với con như vậy nữa. Cậu ta thích con bao nhiêu
trong mắt mẹ đều nhìn thấy. Tương lai con tìm chồng nhất định phải
thương con hơn so với Trần Chi Nghị, được không? Chỉ sợ không còn có
người nào thương con hơn so với Trần Chi Nghị…”
Khi Dư Y thức giấc thì
khoé mắt hơi ẩm ướt. Trong cabin kín mít không phân biệt được ban ngày
hay ban đêm, cô lại có chút nhớ nhung cha mẹ.
Trần Chi Nghị đang chơi
khổ nhục kế, khuôn mặt tái nhợt cố gắng đi theo sau Dư Y. Cô đi rạp hát
xem diễn, anh ta cũng đi xem. Cô đi phòng tập thể dục rèn luyện, anh ta
cũng cùng rèn luyện với cô. Lần này đi vào cửa sòng bài, Trần Chi Nghị
rốt cuộc cố gắng không được, lại khom lưng bắt đầu nôn mửa, cho đến khi
đứng dậy nhìn thấy Dư Y khoanh tay đứng ở đó, cười như không cười với
anh ta: “Ấu trĩ không?”
Trần Chi Nghị đến gần cô, cười nhẹ: “Không ấu trĩ, em đang chậm rãi mềm lòng.”
Trong sòng bài tập hợp khách có tiền, đa số đều là những người giàu có ở các nơi, người bình dân thì cực kỳ ít ỏi.
Du thuyền xa hoa này trên danh nghĩa là du lịch phong cảnh các nơi, thật ra sòng bài mới là nơi
thu hút ánh mắt của người ta nhất. Rất nhiều người từ sau khi lên tàu
vẫn lưu luyến ở trên chiếu bạc, mặc cho tàu chạy đến quốc gia nào, bọn
họ đều chỉ trôi nổi trên mặt biển thôi.
Tiền mặt trong tay Dư Y
không nhiều lắm, cho dù thua cũng thua không bao nhiêu. Nếu như thắng,
cũng có thể mua thêm một chút lộ phí. Cô dự tính trổ tài một phen, quyết đinh chọn trò tài xỉu, bắt đầu chơi.
Ăn mặc của cô rất tuỳ
tiện, thoạt nhìn tuổi lại nhỏ, mặt mũi lại xinh đẹp, khó tránh khỏi
khiến cho khách đánh bài có ý định. Sau khi cô thắng liên tiếp hai ván
thì có người chú ý đi theo cô, đến gần cô nói: “Vận may của cô thật tốt. Tôi cũng mượn vận may của cô!”
Đi theo cô thắng một hồi, đối phương vui vẻ nói: “Xem ra là cô cho mượn hào quang, có cho tôi hân hạnh cùng đi ăn tối hay không?”
Dư Y còn chưa mở miệng thì Trần Chi Nghị ở bên cạnh đã giành lấy thẻ bài (casino chips) trong tay Dư Y, nói: “Tôi cũng thử xem.”
Người đến bắt chuyện
không đoán được người đàn ông luôn lẳng lặng này là cùng với Dư Y, sau
khi thấy thế thì cười cười, không hề đề cập đến đề tài bữa tối nữa.
Ai ngờ ở bữa tiệc đứng buổi tối thì có gặp gỡ tình cờ.
Trần Chi Nghị không có
bao nhiêu khẩu vị, chén dĩa ở trước mặt sạch sẽ trống trơn, trái lại Dư Y thêm rất nhiều đồ ăn. Hai người không có nói chuyện gì, bỗng nhiên thấy trên bàn có thêm một cái dĩa. Một người đàn ông trung niên ngồi xuống
bên cạnh Dư Y, cười nói: “Quý cô, thật là khéo.”
Dư Y cười cười: “Đúng vậy.”
Đối phương hơn bốn mươi
tuổi, là người Hoa. Tiếng Trung nói được coi như thông thạo, thỉnh
thoảng thì phát ra vài câu tiếng Anh cùng tiếng Quảng. Ông ta hơi